Lúc này Lê Thư Bình đang định nói với chồng về đề nghị của em rể thì nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội từ trên lầu.
Một chai rượu bị ném xuống sau đó là tiếng la hét:
"Cuộc sống này không thể sống nổi nữa rồi!"
Chu Đại Cường nghe thấy thế thì lén mở hé cửa ra hóng chuyện.
Chẳng mấy chốc đã nghe ra ngọn ngành. Hóa ra là nhà lão Vương ở trên lầu.
Nhà họ cũng bắt chước Lê Thư Bình bán cá viên chiên, còn cố tình ra cổng trường để bán chẳng khác nào muốn cướp miếng cơm của nhà cô ấy.
Vợ chồng Lê Thư Bình tức không chịu nổi.
Cùng bán cá viên chiên, giá cả lại như nhau nên đã giành mất không ít khách của họ.
Hai nhà gặp nhau lúc nào cũng bằng mặt không bằng lòng. Giờ nghe thấy nhà họ cãi nhau, Chu Đại Cường hả hê ra mặt.
Lê Thư Bình nói:
"Thôi, đừng nghe nữa."
Chu Đại Cường "phì" một tiếng:
"Đáng đời."
Chuyện làm ăn ai cũng có nỗi khổ riêng. Anh làm, tôi cũng làm, ai cũng phải kiếm sống.
Nhưng rõ ràng là hàng xóm láng giềng mà lại cố tình đến cùng một chỗ bán cùng một món đồ, rồi cạnh tranh bằng giá rẻ. Nói không có oán hận mới là lạ.
Chu Đại Cường nghe xong thấy hả dạ, lúc này mới đóng cửa lại, nói:
"Nhà họ thất đức quá, đáng đời!"
Lê Thư Bình:
"Coi như chúng ta cũng nhìn rõ bộ mặt của nhà họ rồi, đừng để ý đến họ nữa."
Chu Đại Cường:
"Anh hiểu rồi. Lúc nãy em định nói gì thế?"
Lê Thư Bình:
“Em quyết định đến Bằng Thành làm ăn.”
Chu Đại Cường ngớ người:
"Đến Bằng Thành?"
Điều này anh ấy chưa từng nghĩ tới.
Lê Thư Bình gật đầu:
"Đúng vậy, đến Bằng Thành. Vợ chồng A Lăng có một cửa hàng không dùng đến, có thể cho chúng ta mượn."
Đường Đại Cường lập tức có chút ngại ngùng.
Anh ấy là người sĩ diện, nhất thời không biết nói gì chỉ lắp bắp:
"Như vậy, như vậy có được không?"
Lê Thư Bình lau mặt,
"Không được."
Sắc mặt Đường Đại Cường tối sầm lại.
Lê Thư Bình nói tiếp:
"Chính vì không được nên chúng ta mới không thể không nhận lòng tốt này. Người thân với nhau, chẳng phải là lúc khó khăn anh giúp tôi, tôi giúp anh sao? Nếu cứ giữ cái sĩ diện hão trước mặt người nhà thì cuộc sống làm sao mà suôn sẻ được?"
Chu Đại Cường kinh ngạc nhìn vợ. Đây không giống những lời mà vợ anh ấy hay nói.
Lê Thư Bình thấy vẻ mặt như gặp ma của chồng bật cười:
"Sợ rồi à?"
Chu Đại Cường gật đầu:
"Không giống em."
Hai vợ chồng họ đều là những người không muốn làm phiền người khác, Lê Thư Bình còn hơn cả anh ấy.
Lê Thư Bình khẽ thở dài:
"Em cũng không muốn lợi dụng em gái nhưng A Lăng nói đúng, lúc này chúng ta không thể sĩ diện hão được. Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, chúng ta không tiết kiệm được chút tiền, hai năm nữa Vịnh Ni vào đại học thì phải làm sao? Tiền học phí, sinh hoạt phí, con nhà người ta có mà con mình không có thì con bé sẽ tủi thân. Nếu chúng ta thực sự nghèo thì không nói làm gì nhưng rõ ràng có một cơ hội trước mắt mà chúng ta lại vì sĩ diện mà không nắm lấy, trong lòng em cũng cảm thấy có lỗi với con. Lão Đường à, hai vợ chồng mình sao cũng được nhưng em hy vọng con gái có một tương lai tốt đẹp."
Chu Đại Cường gật đầu lia lịa, đúng là đạo lý đó.
Họ chỉ có một đứa con gái duy nhất.
Lê Thư Bình:
"Chuyện này cứ quyết định vậy đi. Ngày mai anh cùng em đến Bằng Thành, chúng ta qua chỗ A Lăng và A Hân."
"Được."
Lê Thư Bình:
"Lòng tốt của vợ chồng A Lăng, chúng ta nhận nhưng phải ghi nhớ trong lòng."
Chu Đại Cường:
"Hay là chúng ta trả tiền thuê nhà cho họ?"
Lê Thư Bình hết nói nổi nhìn ông chồng ngốc của mình:
"Anh nói linh tinh gì thế, A Hân họ có lấy không? Họ chắc chắn không lấy, nói vậy lại thành ra khách sáo. Chị em em đâu có khách sáo như vậy. Em nghĩ tạm thời cứ thế đã, đây là lòng tốt của em gái và em rể thì mình nhận. Sau này chúng ta sẽ từ từ báo đáp."
Chu Đại Cường gật đầu:
"Được, đều nghe em."
Nhà họ vốn dĩ là vợ anh ấy làm chủ.
Đường Đại Cường:
"Vợ à, ngày mai chúng ta đi Bằng Thành có cần mang theo gì không?"
Lê Thư Bình:
"Mang tiền đi. Tuy có cửa hàng rồi nhưng vẫn cần chỗ ở, hơn nữa nếu thực sự làm ăn thì cũng cần mua sắm nhiều thứ. Tóm lại chúng ta cứ mang tiền theo, đến đó xem tình hình thế nào."
Chu Đại Cường:
"Được."
Lê Thư Bình nói:
"Anh đi mua con cá, lát nữa em làm ít đồ ăn mang qua cho vợ chồng A Hân, mấy thứ này để trong tủ lạnh cũng được vài ngày, mình mang theo chút ít. A Hân thích ăn."
Đường Đại Cường:
"Được."
Lê Thư Bình:
"Chúng ta lại mua thêm chút..."
Chu Đại Cường:
"Được."
Anh hỏi:
"Con gái..."
Lê Thư Bình:
"Thế này, lát nữa anh đến trường nói qua với con bé một tiếng, để lỡ nó nghỉ hè về nhà không có ai cũng biết chuyện gì đang xảy ra."
"Được được."
Hai vợ chồng bàn bạc xong, chu Đại Cường mang theo chút lo lắng hỏi:
"Vợ à, em nói xem, chúng ta làm vậy có được không?"
"Sao lại không được?"
Lê Thư Bình lại tỏ ra rất dứt khoát:
"Cá viên chiên của chúng ta ở Lâm Thành được yêu thích như vậy, đến Bằng Thành chắc chắn cũng sẽ được."
Chị vừa tự động viên mình, vừa động viên chồng:
"Chúng ta chắc chắn sẽ làm được."
Chu Đại Cường bật cười. Anh ấy là người không có chủ kiến, cũng biết mình không có gì nổi bật nhưng điều đúng đắn nhất anh làm trong đời này là lấy được Lê Thư Bình.
Dù người ngoài nói Lê Thư Bình không đáng tin, lúc nào cũng bao bọc em gái nhưng Chu Đại Cường hiểu vợ mình là người thế nào.
Vợ anh ấy rất giỏi.
Nếu không có vợ thì cuộc sống của anh ấy đã không được như bây giờ. Có lẽ đã bị bà mẹ thiên vị của mình hại không biết ra sao rồi.
Chính vì có Lê Thư Bình, cuộc sống của anh mới ra dáng một cuộc sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh ấy nghiêm túc nói:
"Vợ à, anh thật may mắn khi gặp được em."
Lê Thư Bình lườm một cái:
"Anh đừng nói mấy lời sáo rỗng nữa, mau đến trường con gái đi."
Chu Đại Cường:
"Anh đi ngay."
Lê Thư Bình nhìn chồng vội vã rời đi cũng thở ra một hơi.
Cô ấy tự nhủ:
"Lê Thư Bình, mày phải cố gắng lên."
--
Ngày hôm sau, hai vợ chồng tức tốc chạy tới Bằng Thành. Đây không phải lần đầu họ đến đây nhưng lần nào đến cũng phải cảm thán. Nhà cửa ở đây quả thực tốt hơn khu nhà lầu cũ của họ quá nhiều.
Quản lý cũng rất nghiêm ngặt, lần nào vào cổng cũng phải đăng ký.
Vợ chồng Lê Thư Bình lên lầu, người mở cửa là dì Lâm.
Hai người không biết vợ chồng Lê Thư Hân đã thuê người giúp việc, đột nhiên thấy người phụ nữ trung niên này, họ đều sững sờ có chút ngơ ngác.
"Anh chị là vợ chồng chị cả phải không, mời vào."
Dì Lâm tuổi tác lớn hơn Lê Thư Bình khá nhiều, câu "chị cả" này không phải nói Lê Thư Bình già mà là ý chỉ "chị của cô Lê Thư Hân".
Lúc này Thiệu Lăng cũng bước ra:
"Chị cả, anh rể, mau vào ngồi. Đây là dì Lâm, giúp việc mới nhà em."
Dì Lâm cười chào hỏi rồi đi pha trà.
Cậu nhóc béo ú lạch bạch chạy tới, tò mò nhìn vợ chồng Lê Thư Bình có vẻ không nhận ra.
Điều này cũng không trách cậu bé được, trẻ con trí nhớ vốn không tốt.
Hơn nữa vợ chồng Lê Thư Bình cũng không thường xuyên đến, họ bận bán hàng thời gian quả thực không có nhiều.
Cậu bé nghiêng đầu, ôm lấy chân ba.
Thiệu Lăng nói:
"Chào người lớn đi con, đây là dì cả và bác trai, con không nhớ à?"
Cậu bé là một đứa trẻ thật thà dứt khoát lắc đầu, thật sự không quen.
Thiệu Lăng cười,
"Đây là ba mẹ của chị Vịnh Ni đó."
Cậu nhóc béo ú nghe xong liền gật đầu, mắt sáng rực lên:
"Chị ạ."
Cậu bé vẫn nhớ chị họ, chị sẽ chơi với cậu.
Thiệu Lăng cười:
"Đúng rồi, chị Vịnh Ni đó."
Lê Thư Bình nói:
"Không ngờ chúng tôi lại phải dựa vào con gái để được nhận ra."
Thiệu Lăng:
"Vịnh Ni kỳ nghỉ nào cũng qua đây học thêm, Giai Hi thường xuyên chơi với nó nên đương nhiên là nhớ."
Chẳng đâu xa, mới đây Chu Vịnh Ni còn ở Bằng Thành học thêm, đến khi trường khai giảng lại mới về nên cũng không lâu lắm.
Lê Thư Bình cười:
"À, chị có mang ít đồ ăn đến, em xem cất vào tủ lạnh đi không thì hỏng mất."
Thiệu Lăng:
"Được ạ."
Anh biết anh chị đang sốt ruột chuyện chính, liền nói:
"Đi thôi, chị cả, anh rể, hai người đi xem cửa hàng với em."
Anh cúi đầu hỏi con trai:
"Chúng ta đi xem cửa hàng, con có đi không?"
Cậu nhóc béo ú ngẩng đầu hỏi:
"Măm măm ạ?"
Thiệu Lăng:
"Không phải đi ăn đâu."
Cậu nhóc tiếp tục hỏi:
"Chơi ạ?"
Thiệu Lăng: "Cũng không phải đi chơi, là đi làm việc, con có đi không?"
Cậu nhóc dứt khoát từ bỏ ba, lắc đầu:
"Không đi ạ."
Phát âm vô cùng rõ ràng.
Trời nóng thế này, ở trong nhà là sướng nhất.
Ra ngoài ư?
Không cần đâu!
Cậu nhóc béo ú nghe không có đồ ăn, không được đi chơi liền dứt khoát bỏ rơi ba mình.
Thiệu Lăng cười mắng:
"Đồ cáo con này, chỉ có con là biết trời nóng thôi."
Anh nói với dì Lâm:
"Dì Lâm, dì không cần chuẩn bị cơm trưa cho chúng cháu."
Anh nhìn sang Lê Thư Bình,
"Chị cả, tối nay chúng ta ăn chung nhé? Trưa ăn tạm ngoài, chúng ta đi xem cửa hàng xong em sẽ đưa anh chị đi xem nhà."
Lê Thư Bình:
"Được, đều nghe em."
Thiệu Lăng cười:
"Chị cả, công ty A Hân dạo này đang bận rộn với buổi họp báo thời trang, không có thời gian nên em sẽ đưa anh chị đi xem. Chị cả, em rể này tốt chứ ạ?"
Lê Thư Bình bật cười:
"Có ai tự khen mình như thế không."
Thiệu Lăng:
"Chị thấy rồi còn gì, em đó!"
Anh không chút khách khí:
"Em là giỏi nhất khoản tự khen mình. Người khác không hiểu em bằng em, khen không hay bằng em được."
Lê Thư Bình:
"..."
Thiệu Lăng:
"Chị học được cách khen em rồi, có thể khen em nhiều hơn trước mặt A Hân nhé."
Lê Thư Bình:
"Cái thằng nhóc này..."
Nhìn bộ dạng của anh, chị lại nhớ đến thời anh và A Hân còn đi học. Lúc đó anh cũng như thế này, coi cô ấy như chị ruột, cả ngày trêu chọc pha trò.
Nụ cười của chị càng thêm rạng rỡ:
"Đi nhanh lên, đừng có mà khoác lác nữa!"
Thiệu Lăng: “Hắc.”
--
Hết chương 59.