Lê Thư Bình:
“Được thôi.”
Trong khi Lê Thư Bình đang lên kế hoạch cho những thứ cần chuẩn bị thì ở công ty Lê Thư Hân tranh thủ lúc rảnh rỗi cũng nghĩ đến chuyện này.
Cô chống cằm thầm đoán chắc giờ này chị cả đã đến nơi rồi. Chị cả là người nhanh nhẹn, đến nơi chắc chắn là từ sớm, có khi đã xem xong cửa hàng rồi cũng nên.
“Cốc cốc cốc.”
Tiểu Điền gõ cửa.
Lê Thư Hân:
“Có chuyện gì vậy?”
Tiểu Điền:
“Lê tổng, chúng ta đã ấn định ngày rồi, thư mời cũng đã gửi đi hết. Chị xem bên phía đài truyền hình…”
Lê Thư Hân:
“Được, tôi biết rồi, việc này để tôi liên hệ.”
“Vâng.”
Thực ra những việc này đều được phân công cho cấp dưới nhưng vì Lê Thư Hân cũng có quen biết vài người,nên cô vẫn muốn tự mình lo liệu.
Người cô quen chính là Trương Hiên, bạn trai của Tô Tuyết Liên.
Trương Hiên là một nhân vật nổi bật ở trường đại học. Chưa bàn đến năng lực thực tế nhưng anh ta rất có tài ăn nói, lại thêm vẻ ngoài điển trai nên hồi còn đi học đã từng làm đại diện sinh viên của trường tham gia một chương trình truyền hình. Lần đó anh ta thể hiện rất tốt, dần dần tham gia nhiều chương trình hơn danh tiếng cũng lan rộng. Hiện tại anh ta vẫn giữ mối quan hệ tốt với đài truyền hình, thường làm khách mời bình luận đặc biệt về thị trường chứng khoán trong một số chương trình kinh tế.
Lê Thư Hân muốn liên hệ với đài truyền hình tự nhiên là phải thông qua người này.
Tuy kiếp trước cô và Trương Hiên khá thân nhưng kiếp này tiếp xúc không nhiều. Dù sao thì Tô Tuyết Liên cũng mới hẹn hò với anh ta không lâu. Nhưng Thiệu Lăng thì lại nhanh ch.óng thân thiết với anh ta.
Đều là đàn ông với nhau, muốn làm thân cũng dễ dàng.
Lê Thư Hân liền gọi điện cho Thiệu Lăng.
Trong điện thoại vang lên giọng của anh:
“Người bận rộn ơi, sao giờ này lại gọi cho anh thế? Em đoán xem anh đang ở cùng ai?”
Khóe miệng Lê Thư Hân giật giật, thầm nghĩ có gì khó đoán đâu, người này thật là…
Cô nói:
“Em còn cần phải đoán sao? Chị cả của em chứ ai.”
Thiệu Lăng cười:
“Đoán đúng rồi, thưởng cho em một nụ hôn gió qua điện thoại.”
Lê Thư Hân:
“…”
Cô mắng yêu:
“Anh cũng giỏi thật, dám giở trò với em ngay trước mặt chị cả. Anh không sợ chị ấy xử lý anh à?”
Thiệu Lăng:
“Anh có gì phải sợ? Tụi mình là vợ chồng hợp pháp mà.”
Hồi họ mới quen nhau chưa công khai, hai người tay trong tay đi dạo công viên thì xui xẻo bị Chu Vịnh Ni đi chơi xuân bắt gặp. Cô bé này cũng chẳng đáng tin, về nhà là mách lẻo ngay. Lê Thư Bình khi đó suýt nữa đã vác d.a.o tám mét đến trường tìm họ.
Tóm lại, cả hai đều bị một trận giáo huấn.
Sau này vì hai người sớm đã cùng nhau lăn lộn kiếm tiền nên Lê Thư Bình cũng đã có chuẩn bị tâm lý.
Nhưng nói đến việc họ ở bên nhau, Lê Thư Bình thực sự rất sốc. Bởi vì cả Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều có chút bướng bỉnh, hai người họ chỉ vì dọn một cái bàn hỏng cũng có thể cãi nhau tóe lửa. Chính vì vậy mà chị cả Lê chưa bao giờ nghi ngờ gì về họ.
Kết quả là cô bé nhà mình đã bị con sói con tha đi mất.
Nghĩ mà tức.
Nếu nói tại sao bây giờ Thiệu Lăng và Lê Thư Hân không còn cãi nhau khi cùng nhau phấn đấu là vì họ đã có kinh nghiệm phấn đấu chung. Hơn nữa có thể chắc chắn rằng, khi cả hai đều muốn làm chủ, những tia lửa đó, trời ạ, quả thực có thể b.ắ.n đến thiêu cháy cả người xung quanh.
Lê Thư Hân nghĩ đến những chuyện đó bất giác mỉm cười.
Thực ra sống lại một lần, cô cảm thấy họ sẽ không cãi nhau nữa vì dù sao cô cũng là người trọng sinh, tuy tính cách cũng dần trở về thời trẻ.
Nhưng suy cho cùng cô đã có “kinh nghiệm sống”. Cô đã điềm tĩnh hơn nhiều so với kiếp trước ở thời điểm này.
Hơn nữa kiếp này có lẽ là do có một khoản tiền từ trên trời rơi xuống đột nhiên giàu có. Tiền nhiều hơn thì con người cũng bình thản hơn, tính cách Thiệu Lăng cũng không còn thích thể hiện như kiếp trước. Cho nên cả hai vợ chồng họ thực ra đều đã thay đổi.
Nói rằng sẽ cãi nhau nữa là điều không thể.
“Này, sao em không nói gì? Gọi điện cho anh mà còn có thể ngẩn người ra à? Vợ ơi, em như vậy là không được đâu nhé.”
Giọng Thiệu Lăng có chút tủi thân, cảm thấy vợ mình thật không tập trung sao lại ngẩn người ra được chứ?
Lê Thư Hân:
“Đừng nói nhảm nữa, anh gọi điện cho Trương Hiên đi.”
Thiệu Lăng:
“Chuyện buổi họp báo à?”
Anh lập tức nghĩ ra.
Lê Thư Hân:
“Đúng vậy, anh nói với anh ta một tiếng, mời đài truyền hình đến đưa tin giúp nhé.”
Thiệu Lăng:
“Được.”
Anh lại đi gọi điện thoại, chị cả Lê cảm thán:
“Vợ chồng chúng nó đúng là bận rộn thật.”
Chu Đại Cường:
“Đợi chúng ta mở cửa hàng rồi, cũng sẽ bận rộn như vậy thôi.”
Chị cả Lê gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiệu Lăng không biết đã nói những gì nhưng đã nhanh ch.óng giải quyết xong.
Chiều tối vợ chồng Lê Thư Bình ở lại nhà Thiệu Lăng và Lê Thư Hân ăn cơm.
Dì Lâm nấu sáu món, món nào cũng đầy đủ sắc hương vị. Nói thật vợ chồng Lê Thư Bình có chút không quen.
Họ thật sự chưa từng thuê người giúp việc bao giờ, luôn cảm thấy mình giống như địa chủ vậy.
Dù sao cũng là người lao động cả đời, người lao động chịu không nổi cảm giác này.
Nhưng Lê Thư Bình cũng hiểu rằng nhà em gái cần có người giúp nên cô cũng không nói nhiều. Hai gia đình tụ tập bên nhau, Lê Thư Hân tan làm về nhà liền như không có xương dựa vào người Lê Thư Bình nũng nịu:
“Chị cả, em nhớ chị quá.”
Lê Thư Bình:
“Em đấy, vẫn như con nít.”
Lê Thư Hân:
“Sao lại là con nít chứ, chị là chị cả của em mà đâu phải người ngoài.”
Giọng cô vui vẻ:
“Hôm nay anh chị xem xét thế nào rồi? Cũng không tệ chứ ạ?”
Lê Thư Bình gật đầu:
“Thật sự rất tốt.”
Về chuyện Lê Thư Bình không chịu qua ở, Lê Thư Hân vẫn có chút tiếc nuối nhưng cô cũng hiểu, chị cả ở cũng không quen nên không cố ép.
Tuy nhiên, cô vẫn nói:
“Chị cả, em thấy việc buôn bán này của chị sẽ thành công thôi. Làm vài tháng, nếu kinh doanh tốt, anh chị tự biết trong lòng rồi thì nên sớm mua một căn nhà đi.”
Cô nói một cách chân thành:
“Anh chị vừa có nhu cầu ở nên mua sớm thì hơn. Không thì giá nhà tăng lên, hối hận cũng không kịp. Chị xem, giá nhà cứ tăng mãi đấy.”
“Nhưng không phải bất động sản ở Hải Nam đã sụp đổ sao?”
Chu Đại Cường vẫn có chút cập nhật tin tức.
Khoảng vài năm trước, bất động sản Hải Nam thật sự nóng như pháo hoa rực rỡ. Nhưng cái gì phát triển nhanh thì lụi tàn cũng nhanh.
Bây giờ thì hoàn toàn không được nữa, toàn bộ thị trường đều tiêu điều.
Lê Thư Hân:
“Sao có thể giống nhau được chứ, chúng ta là đặc khu kinh tế mà. Cứ có người đổ về đây thì sẽ còn có nhu cầu về nhà ở, làm sao có thể tụt dốc không phanh như ở Hải Nam được? Sụp đổ hoàn toàn ư? Hơn nữa anh chị mua để ở, đó là nhu cầu thiết yếu. Nhà mình ở dù giá tăng hay giảm anh chị vẫn ở đó, đâu có bán đi đâu.”
Chu Đại Cường không thể nói lại Lê Thư Hân, đừng nói là Lê Thư Hân ngay cả con gái mình anh ấy cũng không nói lại được.
Anh ấy vốn là người vụng về ăn nói. Nghe vậy muốn phản bác nhưng lại cảm thấy em vợ nói có vẻ có lý. Người như anh ấy chính là như vậy.
Anh ấy rất dễ bị người khác thuyết phục.
Giống như kiếp trước, khi Chu Vịnh Ni thi trượt cấp ba, vốn dĩ chỉ cần nộp một khoản phí tài trợ là có thể vào học với tư cách học sinh dự bị. Nhưng đúng vào thời điểm quan trọng đó tiền của nhà họ đã bị mẹ của Chu Đại Cường mượn đi mất.
Tuy không thể nói đó là nguyên nhân chính dẫn đến bi kịch sau này của Chu Vịnh Ni nhưng nó chắc chắn là một tảng đá lớn, tích tụ lại mà thành.
Nhưng Lê Thư Hân biết anh rể là người tốt. Nếu không phải người tốt, làm sao có thể để vợ giúp đỡ một cô em vợ rồi lại giúp đỡ một cô em vợ khác. Huống hồ họ còn thường xuyên ăn uống ở nhà anh ấy.
Chỉ là anh ấy hơi ba phải. Giống như bây giờ, cô chỉ nói vài câu là anh ấy đã lung lay rồi.
Lê Thư Hân chân thành nói với Lê Thư Bình:
“Chị cả, tiền bạc trong nhà phải do chị nắm giữ, không thể để anh rể quản tiền được đâu.”
Lê Thư Bình, Chu Đại Cường và Thiệu Lăng:
“…”
Dì Lâm đang bưng thức ăn ở bên cạnh suýt chút nữa đã làm rơi cả mâm.
Trời ạ, cô Thiệu, cô nói những lời này trước mặt mọi người, có thật không vậy?
Bây giờ Lê Thư Hân cảm thấy chẳng có gì không ổn.
Cô nói:
“Chị xem, em chỉ khích lệ một chút là anh rể đã lung lay rồi, có thể thấy anh ấy rất dễ bị lừa. Người như vậy mà chị để quản tiền thì rất dễ bị lừa gạt. Chị kiên định hơn, vẫn là chị quản tiền thì hơn.”
Nếu là một gia đình khác có mối quan hệ như vậy, nói những lời này có thể sẽ gây ra mâu thuẫn.
Nhưng Chu Đại Cường lại cười hề hề, không hề tức giận.
Cũng phải thôi, từ khi Lê Thư Hân còn nhỏ tết tóc hai b.í.m đã qua nhà họ ăn chực, anh ấy đã coi cô như nửa con gái. Ngày thường nói chuyện cũng đã quen như vậy rồi. Hơn nữa Chu Đại Cường cũng cảm thấy A Hân nói đúng.
Anh ấy không phải là người giỏi giang.
Người quý ở chỗ biết mình biết ta, anh ấy không có năng lực gì khác nhưng lại có cái đức tự biết mình.
“A Hân nói đúng, anh thật sự không thể quản tiền được, không nói đâu xa có người đến vay tiền anh cũng không biết từ chối…”
Anh ấy vừa dứt lời, Lê Thư Bình lập tức trừng mắt nắm lấy điểm mấu chốt, hỏi:
“Gần đây có ai vay tiền phải không?”
Chu Đại Cường có chút xấu hổ nhưng vẫn thành thật thừa nhận:
“Mẹ anh gọi điện đến vay tiền nhưng anh làm gì có tiền nên nói không có, bà ấy mắng anh một trận.”
Lê Thư Bình tức giận.
Nhà chồng cô giống như ma cà rồng vậy. Bà mẹ chồng lại càng thiên vị, luôn cho rằng con trai cả làm công nhân trong thành phố là giàu nhất, bòn rút thế nào cũng không hết.
Hai đứa con trai còn lại đều ở nông thôn, họ mới là người thực sự khó khăn.
Vì vậy bà ta thiên vị đến mức không còn giới hạn.
Thực tế thì sao, hai gia đình kia tuy không phải là công nhân viên chức nhà nước nhưng cũng làm các công việc lặt vặt, bây giờ còn làm trong các doanh nghiệp tư nhân, kiếm cũng không ít. Nhưng dù vậy bà cụ vẫn cho rằng họ nên trợ cấp cho mình.
Dĩ nhiên bà cụ làm vậy cũng là vì Lê Thư Bình hay giúp đỡ em gái, bà ta cảm thấy nhà mình không bòn rút được tiền nên bị thiệt.
Đó là một mớ bòng bong không thể nói rõ được. Đứng trên lập trường của họ, có thể thấy bà cụ xấu tính; nhưng đứng trên lập trường của bà cụ thì lại cảm thấy Lê Thư Bình không phúc hậu, chỉ biết lo cho nhà mẹ đẻ, đúng là một “con quỷ” chuyên giúp đỡ em gái.
Nhưng bà cụ này trọng nam khinh nữ thì là thật, điều này không sai chút nào.
Kiếp trước bà nói Chu Vịnh Ni phải nộp phí dự bị để đi học cấp ba rồi giả bệnh nặng để vay tiền, ý đồ đó chắc chắn là thật.
Trong xương cốt bà ta đã cho rằng con gái không cần học nhiều. Cũng không thể nói Chu Đại Cường dễ bị lừa, chỉ là lúc đó bà cụ giả bệnh nguy kịch làm sao có thể mặc kệ.
Nên mới bị lừa.