Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 150: Khởi Đầu Sự Nghiệp (3)



 

Mà kiếp này, không có chuyện học sinh dự bị không liên quan đến tiền bạc, bà cụ không biết họ có tiền lại đúng lúc họ nghỉ việc, nên chuyện “bệnh nguy kịch” cũng không tồn tại.

Có thể thấy kiếp trước hoàn toàn là giả bệnh để lừa tiền.

Kiếp này vì họ nghỉ việc, không có chuyện đó, bà cụ không biết từ đâu nghe được tin họ bán cá viên chiên làm ăn không tệ quả nhiên lại đến đòi tiền.

Nhưng lần này không phải lấy cớ bệnh nguy kịch mà là đòi tiền hiếu kính thật.

Chu Đại Cường thành thật thú nhận:

“Anh đã nói với mẹ rồi, anh không có tiền trong tay. Việc buôn bán nhỏ của chúng con trông thì có vẻ đông khách nhưng lợi nhuận không cao. Chúng ta còn phải sinh hoạt, Vịnh Ni còn phải đi học thật sự không có tiền.”

Lê Thục Bình thở phào nhẹ nhõm gật đầu nói:

“Anh biết vậy là được rồi. Mẹ anh chỉ nhìn thấy em giúp đỡ em gái, hoàn toàn không thấy bà đã bòn rút từ anh bao nhiêu.”

Thực ra số tiền bà bòn rút chỉ có hơn chứ không kém.

Lê Thư Hân vỗ vai chị cả.

Cô cao hơn Lê Thư Bình không ít, tay đặt lên vai chị vỗ nhẹ:

“Chị cả đừng vì mấy chuyện này mà không vui nữa, đều là chuyện nhỏ thôi. Bà ấy lại không ở bên cạnh chị, mắt không thấy thì tâm không phiền. Hơn nữa anh chị cứ cứng rắn lên thì sẽ không ai coi anh chị là quả hồng mềm mà nắn bóp đâu. Bây giờ chúng ta nên nghĩ đến chuyện vui, ví dụ như chuyện kinh doanh chẳng hạn?”

Giọng cô mềm mại:

“Với tay nghề của chị cả, nhất định sẽ kiếm được nhiều tiền.”

Lê Thư Bình:

“Đó là đương nhiên.”

Hai chị em đều rất tự tin.

Thiệu Lăng:

“Được rồi, lại đây ăn cơm đi.”

Cả nhà cùng nhau ăn cơm. Nghe tiếng gọi ăn cơm, cậu nhóc béo ú đang say sưa với đoàn tàu nhỏ liền chạy lạch bạch từ phòng trẻ em ra, giọng non nớt vui vẻ nói:

“Ăn cơm cơm ạ.”

Thiệu Lăng:

“Ừ, lại đây ăn cơm nào.”

Anh duỗi tay bế con trai lên ghế trẻ em.

Cậu nhóc đã biết tự ăn cơm nhưng lần nào cũng ăn vương vãi ra ngoài. Bố mẹ thì không ngại nhưng có khách thì không được.

Dù không phải người ngoài cũng vậy.

Dì Lâm chuyên phụ trách cho bé ăn, Giai Hi cũng không hề lạ lẫm, thân hình mũm mĩm của cậu bé lắc lư.

Thiệu Lăng:

“À đúng rồi, A Hân, hôm nay anh có nói chuyện của em với A Hiên, cậu ấy đồng ý rồi. Ngày mai em cứ cử người của công ty trực tiếp đi tìm đạo diễn Trần.”

Lê Thư Hân:

“Vâng.”

Thiệu Lăng nói tiếp:

“Nhưng A Hiên có đề nghị với anh một ý kiến.”

Lê Thư Hân:

“Ý gì vậy?”

“Em có thể tài trợ trang phục cho một chương trình của đài truyền hình, như vậy sẽ quảng bá thương hiệu tốt hơn.”

Anh nói:

“Anh thấy A Hiên nói có lý đấy. Em đừng thấy cậu ta chỉ là người ngoài ngành nhưng thực ra ngoài năng lực chuyên môn không tốt ra, những mặt khác đều ổn cả.”

Khóe miệng Lê Thư Hân giật giật:

“…Sao anh biết năng lực chuyên môn của anh ta không tốt?”

Thiệu Lăng khựng lại một chút rồi nhanh ch.óng nói:

“Anh nhìn là biết chứ sao, tài khoản chứng khoán của cậu ta xanh lét như một vườn rau cải.”

Lê Thư Hân:

“Phụt!”

Thiệu Lăng:

“Nói chuyện chính đi.”

Lê Thư Hân:

“Vâng.”

Thiệu Lăng:

“Em thấy anh nói có lý không?”

Anh phân tích cho Lê Thư Hân:

“Việc em cần làm bây giờ là mở rộng danh tiếng. Nhưng em cũng nên hiểu, việc tự mở cửa hàng kinh doanh trực tiếp ở mỗi thành phố là rất không khôn ngoan, tài chính của em cũng không chống đỡ nổi. Nhưng nếu chiêu mộ nhà phân phối, từ đó phát triển nhanh ch.óng ở các tỉnh thành, thì lại rất phù hợp. Nhưng người ta muốn xem thương hiệu của em là gì, muốn tìm được người làm nhà phân phối, em đều phải cho họ một liều t.h.u.ố.c an thần. Truyền thông là khâu quan trọng nhất. Anh nói câu không hay, cái công ty Kamaz kia có thể lừa được nhiều người như vậy, một là vì họ chịu chi tiền đầu tư ban đầu; hai là vì họ có những người làm truyền thông như phóng viên Vương chống lưng nên mới dễ dàng thành công. Hai yếu tố này, chúng ta hoàn toàn có thể làm được.”

Lê Thư Hân suy nghĩ một lát rồi gật đầu:

“Anh nói đúng.”

Cô nói:

“Sau buổi họp báo em sẽ đi trao đổi về việc này.”

Thiệu Lăng:

“Em có thể biến việc này thành một lợi thế, công bố trong buổi họp báo cùng lúc với việc ký kết hợp đồng, đặt ra trước mặt các nhà phân phối.”

Lê Thư Hân do dự:

“Nhưng bên đài truyền hình chúng ta còn chưa bắt đầu bàn bạc, trong thời gian ngắn không thể quyết định được. Mà các nhà phân phối có ý định hợp tác ngày kia sẽ lần lượt đến rồi.”

Thiệu Lăng nhìn vợ, thầm nghĩ vợ mình đúng là một người đơn thuần.

Anh nói một cách sâu sắc:

“Thì có sao đâu. Em có thể đảm bảo với họ sẽ tài trợ ít nhất một chương trình. Chỉ cần đảm bảo ít nhất một chương trình là được, em không cần phải cố định nó. Ví dụ, em nói em nhất định sẽ tài trợ cho chương trình , nếu em không làm được chẳng phải là vi phạm hợp đồng sao? Em chỉ cần nói là một chương trình, không cần đóng khung nó lại. Đến lúc đó chương trình này không được thì có chương trình khác. Cứ từ từ bàn bạc. Chỉ cần em đưa ra lời đảm bảo như vậy thì đó chắc chắn sẽ là một lợi thế lớn. Em có thể tài trợ cho những chương trình rẻ hơn một chút. Có thể tài trợ trang phục, cũng có thể tài trợ tên cho chương trình. Tất cả đều là con đường để quảng bá.”

Lê Thư Hân suy nghĩ một lát rồi vỗ đầu:

“Anh nói đúng, là em đã nghĩ quá phức tạp, thực ra mọi chuyện không khó như em tưởng.”

Thiệu Lăng cười:

“Vốn dĩ là không khó mà.”

Anh nói:

“Khi em đưa nó vào như một lợi thế, có thể ghi vào hợp đồng nhưng phải làm như anh nói. Không cần cụ thể hóa đến từng hạng mục. Nhưng điều này chắc cũng không cần anh dặn, luật sư Quan sẽ nhắc nhở em.”

Lê Thư Hân:

“Cái đó thì đúng.”

Hai vợ chồng thảo luận một hồi. Dì Lâm làm việc ở đây mấy ngày đã quen nhưng vợ chồng Lê Thư Bình thì trợn mắt há mồm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lê Thư Bình rơi vào một sự mơ hồ sâu sắc cảm thấy mình như đang nằm mơ.

Việc kinh doanh của em gái mình đã lớn đến vậy sao?

Đã có thể hợp tác với cả đài truyền hình?

Cô ấy nuốt nước bọt, nói:

“A Hân à, công ty của hai đứa bây giờ làm lớn đến mức nào rồi?”

Lê Thư Hân:

“Em dẫn chị đi xem thử nhé?”

Lê Thư Bình thực ra đã từng đến nhưng đó là cửa hàng bán sỉ quần áo thời đầu, chứ không phải là công ty thời trang Thư Lăng bây giờ.

Cô lập tức gật đầu:

“Chị phải đi xem.”

Cô ấy nói:

“Em gái chị giỏi giang như vậy, chị sao có thể không đi xem được?”

Lê Thư Hân đứng dậy,

“Vậy lát nữa ăn cơm xong, anh chị đi cùng bọn em nhé. Công ty em giờ này chắc vẫn còn người.”

Tuy gần đây có một kẻ biến thái theo dõi những cô gái độc thân rất không an toàn, Lê Thư Hân cũng đã nhiều lần họp với nhân viên công ty, dặn dò phải chú ý an toàn. Nhưng vì buổi họp báo thời trang sắp tới, mọi người vẫn tăng ca khá nhiều.

“Đúng rồi, chúng ta có thể mua trà sữa qua thăm họ.”

Nhắc đến đây Lê Thư Hân đột nhiên nói:

“Chị cả, cửa hàng của anh chị cũng có thể bán trà sữa đấy. Món này chắc chắn sẽ được ưa chuộng, mấy cô gái ở công ty em mua nhiều lắm.”

Tuy bây giờ mới là năm 1999, chưa phải là hai mươi năm sau với trào lưu marketing “ly trà sữa cuối thu” nhưng vì họ ở gần Hồng Kông nên trà sữa vẫn bán rất chạy. Người thích uống không ít.

“À, món đó chắc phải có công thức riêng chứ?”

Lê Thư Hân:

“Không khó đâu. Em cũng biết mà.”

Cô nói:

“Em chỉ biết sơ sơ thôi, đến lúc đó anh chị từ từ điều chỉnh, chắc chắn sẽ tìm ra được hương vị chuẩn.”

Về mặt ăn uống, Lê Thư Bình được coi là người có năng khiếu nhất trong nhà.

Lê Thư Bình cũng rất tự tin về điều này, gật đầu:

“Được, để chị nghiên cứu thử.”

Cô cảm thán:

“Không ngờ có một ngày, mình cũng có thể có một quán chè của riêng mình.”

Lê Thư Hân cười:

“Chúc mừng thành công của chị cả trước nhé, nào, nâng ly.”

“Cạn ly.”

Mấy người đang vui vẻ, dì Lâm tò mò hỏi:

“Quán của cô không phải bán cá viên chiên sao? Sao lại là tiệm chè?”

Lê Thư Bình ngẩn người không chỉ cô mà những người khác cũng ngẩn ra.

Mọi người đều có chút bối rối, sau đó liền nghĩ ra quả nhiên là do khác biệt vùng miền. Ở chỗ họ, quán chè (nước đường) bán cả cá viên chiên là chuyện rất bình thường. Nhưng với người ở nơi khác thì lại không bình thường. Dĩ nhiên cũng có những nơi phân chia rạch ròi nhưng những quán chè bán lẫn lộn như vậy cũng rất nhiều.

Lê Thư Hân:

“Bình thường mà dì.”

“Mấy người thật là kỳ lạ.”

“Có gì đâu ạ.”

Dì Lâm không thể hiểu nổi, bà chỉ nghĩ quán chè là bán chè.

Nhưng… món chè (nước đường) ở đây và chè ở quê bà cũng không phải là một nên bà cũng bình tĩnh lại. Không hiểu thì thôi.

Giống như trong suy nghĩ của vợ chồng ông bà Thiệu, định nghĩa về “rau xanh” cũng khác với họ.

Đúng là khác biệt vùng miền.

Dì Lâm suy nghĩ miên man nhưng động tác đút cơm thì không hề dừng lại.

Cậu nhóc béo ú ăn rất thỏa mãn, vui vẻ nói:

“Ngon ạ.”

“Bé ngoan ăn cơm giỏi quá.”

Lê Thư Bình cũng gật đầu nói:

“Trẻ con bây giờ không giống như chúng ta hồi nhỏ nữa. Chị nhớ con bé nhà chị hồi nhỏ, cho nó một quả táo đã là thứ gì đó to tát lắm rồi. Ăn một bữa cháo cũng vui đến mức l.i.ế.m sạch bát, không cần phải rửa. Bây giờ thì khác rồi.”

Trẻ con bây giờ, cho ăn phải chạy theo dỗ dành.

Báo chí gọi là gì ấy nhỉ, à, “tiểu hoàng đế”.

Dì Lâm gật đầu trong lòng cảm thán. Bà ấy lớn tuổi hơn chị cả Lê nên càng hiểu rõ hơn.

“Bây giờ mỗi nhà chỉ có một đứa con, tự nhiên là quý giá. Hơn nữa cuộc sống bây giờ cũng tốt hơn rồi.”

“Cái đó thì đúng.”

Lê Thư Hân thì mỉm cười xoa má con trai,

“Bé cưng của chúng ta ngoan, đương nhiên phải được cưng chiều rồi.”

Cậu nhóc béo ú:

“Ha ha ha ~”

Thiệu Lăng ăn xong dựa vào bàn ăn bật TV lên, vừa nghe mọi người nói chuyện vừa xem TV, đúng là nhất tâm nhị dụng. Anh bấm điều khiển đột nhiên dừng lại. Đó là bản tin địa phương của Lâm Thành, người xuất hiện trên TV chính là người mà Thiệu Lăng quen biết.

Rất nhiều người ở thôn Thiệu Gia, họ đều tụ tập ở cổng lớn của công ty Kamaz ai nấy đều có vẻ mặt kích động.

Anh ngừng bấm điều khiển. Những người trên TV trông rất t.h.ả.m hại hiện trường cũng hỗn loạn.

Một phóng viên giơ micro đứng trước màn hình TV, nói:

“Thưa quý vị khán giả, tôi là phóng viên Tiểu Miêu của đài chúng tôi. Nơi tôi đang đứng chính là trụ sở chính của công ty đầu tư du lịch Kamaz. Theo chúng tôi quan sát, hiện trường đang trong tình trạng hỗn loạn. Và chúng tôi được biết Kamaz đã bị niêm phong vì liên quan đến việc huy động vốn trái phép. Mặc dù Kamaz đã bị niêm phong nhưng tiền của những người bị hại vẫn chưa được lấy lại. Bây giờ chúng ta hãy phỏng vấn một trong những người bị hại vẫn đang khổ sở chờ đợi tại hiện trường, vị này là một nhà đầu tư đến từ thôn Thiệu Gia…”

Vợ chồng Lê Thư Bình lập tức sốt sắng vội vàng níu lấy Lê Thư Hân hỏi dồn:

“Hai đứa có đầu tư không! Có đầu tư vào cái thứ l.ừ.a đ.ả.o đó không!”

Đừng để bị lừa đấy nhé!

Lê Thư Hân vội vàng nắm tay chị gái lại:

“Không sao đâu chị, tụi em không có đầu tư.”

--

Hết chương 60.