Vợ chồng Lê Thư Hân không đầu tư, điều này khiến cho vợ chồng Lê Thư Bình thở phào nhẹ nhõm. Họ thật sự sợ em gái và em rể bị lừa.
Bây giờ l.ừ.a đ.ả.o đầy rẫy như vãi chông khắp nơi, sơ sẩy một chút là có người dính bẫy ngay. Lê Thư Bình không muốn em gái mình cũng bị cuốn vào vũng lầy đó.
Cô ấy vỗ n.g.ự.c nói:
"May quá, không sao rồi. Hai đứa mà đầu tư vào đó thật thì chắc chị sợ c.h.ế.t khiếp mất."
Lê Thư Hân cười khúc khích:
"Chị cả à, trông em giống đứa ngốc lắm sao?"
Lê Thư Bình đáp:
"Thì trên TV chẳng phải toàn nói thế sao, người bị lừa đa số đều là người thật thà."
Lê Thư Hân nói:
"Họ cũng chỉ là nhẹ dạ cả tin thôi."
Mọi người không tán gẫu nữa mà tập trung xem TV. Nội dung trên TV ngày càng đi sâu vào vấn đề.
Gương mặt của dì Hai Bất ngờ hiện lên, nước mắt giàn giụa khóc lóc kể lể:
"Đời tôi đúng là xui tám kiếp, tiền đền bù giải tỏa của nhà tôi đến con gái tôi hỏi cho mà tôi còn không nỡ, vậy mà lại đem đi cho chúng nó lừa. Lũ thất đức này, may mà bị bắt chứ không chúng tôi có khi còn đổ thêm tiền vào nữa, hu hu hu..."
Lê Thư Bình xem mà không đành lòng quay đầu hỏi:
"Chị nhớ đây là hàng xóm nhà em đúng không? Bị lừa không ít đâu nhỉ?"
Lê Thư Hân biết dì Hai đã đầu tư bao nhiêu, cô nói:
"Nhà mợ ấy đầu tư một vạn tệ."
Lê Thư Bình hít một hơi thốt lên:
"Nhiều thế."
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Đây chắc là mức thấp nhất rồi. Gói đầu tư tệ nhất của bọn Kamaz là một vạn, chắc bà ấy chỉ đầu tư mức tối thiểu thôi."
Lê Thư Bình lại hít một hơi khí lạnh.
Lê Thư Hân nhìn chị cả, mắt lóe lên chợt nhớ ra một chuyện trong quá khứ.
Chuyện là chị cả cô cũng từng bị lừa.
Nhân cơ hội này cô liền phổ cập kiến thức cho chị:
"Chị à, trên đời này làm gì có chuyện bánh ngon từ trên trời rơi xuống. Cứ hễ có chuyện gì tốt đẹp quá mức bày ra trước mắt là phải xem xét cho thật kỹ. Vụ Kamaz này thực ra nhiều người trong lòng cũng biết nó không ổn nhưng vẫn ôm tâm lý may mắn thôi. Nói đến l.ừ.a đ.ả.o em còn nghe qua chiêu trò khác tinh vi hơn nhiều."
Lê Thư Bình tò mò chờ em gái nói tiếp.
Lê Thư Hân kể:
"Chị nghe qua vụ l.ừ.a đ.ả.o 'Phật vàng' chưa? Tức là có người cố tình làm rơi một bức tượng Phật vàng nhỏ trước mặt chị. Chị nhặt hay không nhặt? Bất kể chị có nhặt hay không, ngay lúc đó sẽ có một người khác lao tới nhặt trước rồi kéo chị lại bảo 'người thấy có phần' đòi chia cho chị một nửa. Chỉ cần chị hơi nổi lòng tham một chút là sập bẫy ngay. Muốn chia đôi thì đương nhiên một người lấy Phật một người lấy tiền. Gã kia sẽ giả vờ bảo để hắn mang tượng Phật ra ngân hàng rút tiền còn vật này tạm thời gửi chỗ chị, lát nữa hắn ta đưa tiền cho chị rồi lấy lại tượng Phật. Đương nhiên quá trình này sẽ có vài màn giằng co, cãi vã để mọi chuyện trông không quá suôn sẻ, như vậy chị sẽ càng tin là thật. Hắn bảo để tượng Phật chỗ chị thì không yên tâm nên yêu cầu chị phải đưa đồ trang sức trên người cho hắn ta giữ làm tin. Thế rồi hắn mới dám 'vào ngân hàng'. Còn nếu gặp người tham hơn không cần tiền mà chỉ muốn bức tượng Phật thì sẽ bị lừa nhiều hơn. Hắn ta sẽ cầm tượng Phật đợi chị ra ngân hàng rút tiền, hắn lấy tiền còn chị lấy Phật. Đợi đến lúc chị về nhà mới phát hiện ra tượng Phật của mình là đồ giả. Đấy, em có cần kể tiếp không? Tượng Phật vàng, vòng cổ vàng, lắc tay vàng... tất cả đều có thể biến tấu thành những thứ khác."
Lê Thư Bình kinh ngạc:
"Sao lại có kiểu lừa người như vậy chứ!"
Hai mươi năm sau khi thông tin bùng nổ, ai cũng biết những mánh khóe này nhưng ở thời điểm hiện tại thì rất ít người biết. Lê Thư Hân cũng là vì nhìn thấy chị cả nên mới nhớ ra, kiếp trước chị ấy từng bị lừa bởi chính chiêu trò "Phật vàng" này.
Lúc đó chị cả đang rất thiếu tiền. Vịnh Ni thì học trung cấp rồi quen phải đám bạn xấu, bản thân cô ấy làm công nhân trong xưởng còn anh rể thì theo Thiệu Lăng làm ở công trường, cuộc sống rất vất vả. Vì quá cần tiền nên cô ấy đã nhất thời tham lam mà sập bẫy.
Lê Thư Hân nhớ lại chuyện này liền nhớ đến tiếng khóc xé lòng của chị cả.
Có những chuyện bạn tưởng mình đã quên nhưng chỉ cần một tác nhân kích hoạt thì ký ức sẽ ùa về.
Lê Thư Hân nhớ lại chuyện chị cả bị lừa năm đó liền kể ra rồi nói tiếp:
"Còn có trò l.ừ.a đ.ả.o trúng thưởng nữa, cái này cũng rất dễ lừa người..."
Lê Thư Hân biết rất nhiều chiêu trò l.ừ.a đ.ả.o, cô nói tiếp:
"Rồi cả chiêu lừa gặp được 'lão trung y' bí ẩn ở bệnh viện..."
Cô nghĩ thôi thì mua một tặng một, kể cho chị cả biết nhiều hơn một chút để cô ấy biết nhiều thì sẽ không dễ bị lừa nữa.
Nói đi cũng phải nói lại, những người từng trải qua cú sốc lớn thường sẽ không tin vào bất kỳ trò l.ừ.a đ.ả.o nào nữa nhưng di chứng để lại là luôn nhìn người khác với ánh mắt đề phòng, Thiệu Lăng cũng vậy rất cảnh giác với người lạ.
Ngược lại chị cả của cô tính tình lương thiện nên rất dễ dẫm phải bẫy.
Giống như chuyện tình cờ gặp một bà thím ở bệnh viện rồi được giới thiệu cho một lão trung y cực kỳ cao tay, đây cũng là chuyện chị cả từng gặp phải.
Lúc ấy chị cả bị bệnh, đúng kiểu có bệnh thì vái tứ phương nên suýt chút nữa là bị lừa, may mà Thiệu Lăng phát hiện kịp thời.
Lê Thư Hân kể một tràng sống động như thật.
Vợ chồng Lê Thư Bình và Chu Đại Cường nghe mà mắt tròn mắt dẹt há hốc mồm.
Lê Thư Hân:
"Còn nữa!"
Thiệu Lăng đặt một cốc nước trước mặt Lê Thư Hân, cô uống một hơi cạn sạch.
Vợ chồng họ phối hợp ăn ý, cô lại tiếp tục thao thao bất tuyệt kể thêm vài vụ nữa. Đừng nói là vợ chồng Lê Thư Bình, ngay cả dì Lâm giúp việc đứng bên cạnh cũng ngẩn người.
Bà ấy tự nhận mình làm giúp việc cho nhiều nhà, cũng có kinh nghiệm nhưng thực sự chưa bao giờ nghe qua nhiều chiêu trò như vậy. Bà ấy không thể ngờ rằng trên đời này lại có nhiều kẻ l.ừ.a đ.ả.o đến thế, thủ đoạn lại hiểm ác như vậy.
Thật quá đáng sợ.
Bà khâm phục nói:
"Cô Thiệu, cô biết nhiều thật đấy."
Lê Thư Hân mím môi, cảm thấy mình hình như hơi khoe khoang quá nhưng không sao, có thể giải thích được.
Lê Thư Hân ra vẻ từng trải,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cháu biết là phải rồi ạ, hồi trước cháu làm ăn ở chợ đầu mối mà, ai mà có thông tin nhanh nhạy bằng dân buôn bán tụi cháu chứ. Còn có một số chiêu trò nhắm vào thương nhân mà cháu còn chưa kể đâu."
"Sợ thật đấy."
Lê Thư Hân nói:
"Trên lầu nhà con có một văn phòng luật sư khá nổi tiếng, một người bạn của cháu làm ở đó. Đấy là những vụ l.ừ.a đ.ả.o mà không bắt được thủ phạm. Còn những vụ bắt được thì cũng không ít đâu. Có cả những vụ người thân lừa người thân, lễ tết thì giả bệnh nặng để vay tiền, nói chung là mặt dày không trả..."
Thím Chu à, tuy cháu không nói thẳng tên nhưng người cháu đang nói bóng gió chính là thím đấy.
"Sao lại có người trơ trẽn thế nhỉ?"
Lê Thư Bình bất bình.
Lê Thư Hân nói đầy ẩn ý:
"Có thật đấy chị ạ, đến lúc đó thì cứ thiếu tiền là làm 'bố thiên hạ' thôi."
"Cái này đúng thật, ở quê chúng tôi cũng có chuyện như vậy."
Dì Lâm lên tiếng, rất đồng tình với lời của Lê Thư Hân.
Mấy người phụ nữ nói về những chuyện này, đàn ông thực sự không chen vào được.
Lê Thư Hân đang định nói tiếp:
"Để em kể cho mọi người nghe... Ơ, ai kia?"
Cô kinh ngạc nhìn người trên TV, sững sờ:
"Đây không phải là ông chủ Tống sao?"
Chính là gã ngay từ đầu đã không ưa cửa hàng của họ, còn là "anh Heo" của cô nàng bán móng giò Trần Trân? Cái loại người này mà cũng đòi cạnh tranh ở trung tâm thương mại, đúng là không biết xấu hổ.
"Ông ta cũng là nạn nhân của Kamaz à?"
Lê Thư Hân ngạc nhiên,
"Người này ở xa lắc xa lơ mà cũng bị lừa được sao?"
Thiệu Lăng bình tĩnh đáp:
"Có lẽ có những người đơn giản là quá xui xẻo."
Lê Thư Hân liếc nhìn Thiệu Lăng một cái, "Ồ" một tiếng.
Gương mặt chua ngoa của ông chủ Tống trên TV trông càng khó coi. Vốn đã xấu lại còn khóc lóc t.h.ả.m thiết, không hề có dáng vẻ đáng thương của một nạn nhân ngược lại còn khiến người ta cảm thấy ghê sợ. Lê Thư Hân chưa bao giờ có chút thiện cảm nào với người này.
Hắn ta cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì.
Cô chỉ liếc qua một cái rồi không thèm để ý nữa, quay sang hỏi Thiệu Lăng:
"Bọn Kamaz bị bắt hết rồi, vậy tiền của các nạn nhân có lấy lại được không?"
"Chúng bị bắt khá kịp thời, chắc chắn sẽ thu hồi được một phần nhưng cũng đã hơn nửa năm rồi, chúng nó chắc cũng tiêu xài không ít. Ai biết lấy lại được mấy phần."
Nhắc đến chuyện này, Thiệu Lăng nói thật lòng:
"Người trong làng thực sự nên cảm ơn ông bí thư. Mặc dù mọi người luôn chê bác ấy hay quản chuyện bao đồng, nhưng nếu không có bác ấy cần mẫn đi nghe ngóng tin tức rồi báo lại cho Thiệu Kiệt thì vụ Kamaz còn bị phanh phui muộn hơn nữa. Khả năng đòi lại tiền của họ sẽ càng thấp. Bây giờ có thể phát hiện sớm cũng là nhờ ông ấy và Thiệu Kiệt thực sự để tâm."
Ông bí thư làm việc gì cũng là vì làng Thiệu Gia. Thế hệ trẻ như họ không hiểu những khái niệm như nhà thờ tổ hay sự thịnh vượng của dòng họ. Nhưng với người ở tuổi của ông ấy, những điều đó lại vô cùng quan trọng.
Lê Thư Hân thì thầm:
"Em thực sự không hiểu lắm."
Cho dù có sống lại một lần nữa, Lê Thư Hân cũng không thể hiểu được cảm giác sứ mệnh và tình cảm với gia tộc, huyết thống của thế hệ người già.
Thiệu Lăng lắc đầu:
"Anh cũng không hiểu."
Họ không hiểu và cặp vợ chồng lớn tuổi hơn một chút là Lê Thư Bình cũng không hiểu.
Mọi người cùng nhìn về phía dì Lâm.
Tiếp xúc lâu mới biết, hóa ra dì Lâm là người miền Bắc.
Dì Lâm xua tay:
"Miền Bắc chúng tôi càng không để ý đến mấy cái này."
Lê Thư Hân lại hỏi:
"Bắt hết rồi à?"
Thiệu Lăng:
"Bắt hết rồi. Phóng viên Vương, Thiệu Bằng và những người đó đều đang phối hợp điều tra còn chưa được về nhà. À mà gần đây Tô Tuyết Liên chẳng phải vẫn luôn bận rộn vì chuyện này sao, cô ấy không nói với em à?"
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Không, dạo này em bận họp báo cũng chưa gặp cậu ấy. Hóa ra cô ấy bận việc này. Đúng là cô gái ngốc."
"Một cô gái chính nghĩa mà."
Lê Thư Hân lườm Thiệu Lăng một cái,
"Anh miêu tả nghe chẳng hay ho gì cả. Không thể nói là 'nữ thần công lý' hay sao?"
Thiệu Lăng im lặng nhìn Lê Thư Hân rồi quay mặt đi làm bộ muốn ói.
Lê Thư Hân giơ nắm đ.ấ.m dọa!
Cái người này!
Lê Thư Bình bật cười:
"Hai đứa này, đều là bố mẹ trẻ con rồi mà vẫn còn trẻ con như vậy."
Lê Thư Hân:
"Em vô tội, là anh ấy ghê tởm em!"