Thiệu Lăng ngạc nhiên nhìn Lê Thư Hân, trừ những lúc ở trước mặt anh cô rất ít khi trẻ con như vậy trước mặt người khác.
Thiệu Lăng kinh ngạc nhìn cô, Lê Thư Hân hơi đỏ mặt,
"Anh nhìn gì mà nhìn."
Thiệu Lăng:
"Điện thoại của chị cả à?"
Lê Thư Hân lắc đầu.
Dù đã cúp máy, cô vẫn không thể kìm nén được niềm vui trong lòng,
"Không phải chị cả, là em út."
Thiệu Lăng ngạc nhiên:
"Em út? Lê Thư Nguyệt?"
Anh lập tức phản ứng lại:
"Lê Thư Nguyệt về rồi à?"
Lê Thư Hân gật đầu,
"Không ngờ tới đúng không, em cũng không ngờ tới nhưng mà tốt quá, chị em chúng em cuối cùng cũng đoàn tụ rồi."
Thiệu Lăng bật cười,
"Vậy chúng ta đi đón em ấy nhé?"
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Em ấy phải về cùng với người của công ty, lúc trước họ đi theo danh nghĩa của công ty. Bây giờ về cũng phải qua đó báo cáo chứng minh là người đã trở về. Chờ em ấy xong việc sẽ gọi cho em, đến lúc đó chúng ta qua đón."
Nói đến đây Lê Thư Hân vẫn có chút kích động:
"Tốt quá, A Nguyệt về rồi."
Nhưng ngẫm lại thời gian trôi qua cũng thật nhanh.
A Nguyệt đi vào cuối năm 1997 bây giờ đã là năm 2000. Không có gì trôi nhanh hơn thời gian. Lê Thư Hân cảm thán một chút rồi lại nghĩ chẳng phải điều này rất bình thường sao?
Bởi vì chính cô cũng đã sống lại được hai năm rồi.
Tính ra đúng là tròn hai năm.
Thời gian thật nhanh.
Lê Thư Hân hít một hơi thật sâu,
"Đi thôi, chúng ta tham quan tiếp, buổi chiều em phải đi đón em gái rồi!"
Giọng nói của cô cũng tràn đầy sự vui vẻ, Thiệu Lăng cúi đầu khẽ cười,
"Được."
Thực ra chương trình buổi sáng của họ cũng gần xong rồi. Đã là buổi học thử thì dĩ nhiên sẽ không bắt họ ở lại trường cả ngày, khoảng ba tiếng là đủ lâu hơn nữa bọn trẻ cũng sẽ mệt. Hơn nữa thời gian này về cơ bản cũng đủ để tham quan và tham gia một tiết học thử.
Các bậc phụ huynh cùng nhau tham quan cơ sở vật chất của trường.
Gia đình Lê Thư Hân thì rất dứt khoát, đăng ký ngay tại chỗ.
Không phải là họ chỉ xem qua loa rồi bốc đồng đăng ký mà chủ yếu là vì trước đó họ đã tiếp xúc với các trường mẫu giáo khác và tìm hiểu tình hình. Buổi học thử hôm nay có thể xem là bước cuối cùng.
Nếu trạng thái học tập của con cũng ổn vậy thì họ cũng không cần phải do dự nữa.
Ngoài Lê Thư Hân còn có vài cặp phụ huynh khác cũng đăng ký ngay nhưng cũng có một số người cần về nhà suy nghĩ thêm.
Tuy nhiên các bậc phụ huynh đều đã trao đổi số điện thoại với nhau. Đừng nhìn ngày thường họ có vẻ lạnh lùng hay xa cách nhưng trong chuyện nuôi dạy con cái thì phụ huynh nào cũng như nhau.
Mọi người trao đổi số điện thoại cũng là để tiện giao lưu về bọn trẻ.
Bên phía Thiệu Lăng và Lê Thư Hân xong xuôi, Thiệu Lăng bế con, cậu nhóc tíu tít kể chuyện với ba mẹ trông rất hứng khởi. Có thể thấy cậu nhóc thực sự rất thích đến trường mẫu giáo chơi.
Cậu bé nói:
"Bạn Tiểu Đào xinh lắm~"
Lại nói:
"Mẹ của bạn Tiểu Táo biết làm bánh táo đấy~"
Rồi lại nói...
Cậu nhóc nói chưa rõ chữ nhưng đặc điểm của mỗi bạn nhỏ, cậu lại nhớ rất kỹ.
Lê Thư Hân và Thiệu Lăng nhìn nhau, Lê Thư Hân chân thành nói:
"Con trai nhà mình không phải là thiên tài nhí đấy chứ?"
Thiệu Lăng:
"..."
Tuy con trai nhà họ trông vừa thông minh lanh lợi, đáng yêu lại được mọi người yêu quý, nhưng làm cha anh ít nhiều vẫn có chút tự biết mình. Anh cảm thấy danh xưng thiên tài nhí này hình như không gọi được đâu.
Nhiều nhất cũng chỉ là thông minh hơn người khác một chút.
À không thông minh hơn rất nhiều.
Anh nói:
"Em nói thiên tài nhí, là kiểu như thế nào?"
Lê Thư Hân:
"..."
Cô suy nghĩ một lát, đột nhiên phát hiện mình cũng không nói rõ được "thiên tài nhí" nên là như thế nào.
Kiểu như năm tuổi đã biết tám thứ tiếng ấy à... Ờ, nếu là vậy thì con trai cô hình như không phải thật.
Lê Thư Hân:
"Cái này thì... hình như cũng không phải nhỉ."
Thiệu Lăng nhìn dáng vẻ của cô, không nhịn được bật cười,
"Em đừng nghĩ nhiều quá."
Lê Thư Hân không phục:
"Sao lại là nghĩ nhiều, cha mẹ nào mà không mong con mình là người thông minh nhất thiên hạ chứ."
Thiệu Lăng:
"Cái đó thì cũng đúng."
Anh nói:
"Hay là, chúng ta mang cậu nhóc béo ú đi kiểm tra IQ?"
Lê Thư Hân nhìn về phía cậu con trai nhỏ, cậu bé nở một nụ cười thật tươi với cô vỗ n.g.ự.c dõng dạc:
"Con là thông minh nhất!"
Cậu bé nghe được ba mẹ nói chuyện còn rất hiểu chuyện nữa.
Nhưng nhìn dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu của cậu, Lê Thư Hân nghĩ một lát rồi lắc đầu,
"Thôi, vẫn là không kiểm tra, em thấy cứ để con phát triển khỏe mạnh như vậy là tốt lắm rồi. Không cần kiểm tra IQ đâu."
Dù IQ cao hay thấp, cậu bé vẫn là đứa con mà hai vợ chồng yêu thương nhất sẽ không vì chỉ số IQ mà có suy nghĩ gì khác.
Lê Thư Hân:
"Con trai của chúng ta dù thế nào đi nữa thì mẹ vẫn yêu con nhất."
Tiểu Giai Hi đắc ý cười, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm cố gắng dụi vào má mẹ,
"Con cũng yêu mẹ."
Lê Thư Hân:
"Tốt quá."
Cô chọc chọc vào đôi má phúng phính,
"Con trai của chúng ta là đáng yêu nhất."
Cả nhà lên xe, cậu nhóc béo ú lập tức trèo lên đùi mẹ ngồi.
Lê Thư Hân vỗ vỗ vào m.ô.n.g nhỏ của cậu,
"Sao thế con?"
Cậu nhóc béo ú:
"Muốn đi học mẫu giáo."
Cậu nhóc sợ mẹ không cho mình đi học, nũng nịu nói:
"Con ngoan, con muốn đi học mẫu giáo."
Lê Thư Hân bật cười thành tiếng,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Con muốn đi học à? Vì sao thế?"
Tiểu Giai Hi:
"Có nhiều bạn, nhiều đồ chơi."
Lê Thư Hân hiểu ra, tuy nhà họ cũng có rất nhiều đồ chơi, cậu nhóc cũng rất tự do nhưng lại không có nhiều bạn bè như vậy.
Hơn nữa đồ chơi ở nhà luôn có hạn, không nhiều bằng ở trường mẫu giáo nên cậu nhóc vừa thấy trường là lập tức xiêu lòng.
"Con muốn đi."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Được, cho con đi nhưng phải đợi một thời gian nữa, bây giờ vẫn chưa chính thức nhập học."
Cô nói:
"Con có hiểu không?"
Tiểu Giai Hi nhướng mày dường như đang suy nghĩ lời mẹ nói.
Cậu nhóc chần chừ gật đầu, Lê Thư Hân:
"Mẹ biết con thông minh mà. Hôm nay chúng ta đến là để học thử, không phải đi học chính thức nhưng mẹ đã đăng ký cho con rồi con thấy không? Mẹ đã đóng tiền cho trường rồi."
Cậu nhóc gật đầu:
"Thấy ạ."
Tuy còn nhỏ nhưng cậu bé đã biết tiền có thể mua được rất nhiều thứ.
"Mẹ đã đóng tiền nhưng tạm thời vẫn chưa đi học được, trường cũng phải đợi đến học kỳ sau mới khai giảng không phải chúng ta muốn thế nào là được thế ấy. Nhưng mẹ đảm bảo sẽ đưa con đi học. Con cứ ở nhà chơi một thời gian rồi chúng ta sẽ đi học, được không? Khai giảng rồi tất cả các bạn nhỏ sẽ cùng đi học."
"Vâng ạ~"
Dù không biết cậu nhóc có hiểu hay không, Lê Thư Hân vẫn giải thích cặn kẽ tình hình cho con trai. Không thể vì cậu bé còn nhỏ mà qua loa lừa gạt, như vậy đứa trẻ sẽ rất buồn.
Lê Thư Hân:
"Chờ con đi học sẽ có rất nhiều bạn bè, sau này mọi người sẽ cùng nhau chơi trò chơi. Con còn có thể học hát, học kiến thức, học xong rồi về biểu diễn cho ba mẹ xem được không? Hồi nhỏ mẹ không có tiền đi học mẫu giáo, mẹ rất muốn biết trường mẫu giáo trông như thế nào."
Tiểu Giai Hi nghe vậy lập tức lớn tiếng nói:
"Con học cho mẹ xem."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Con trai của chúng ta ngoan quá."
Tiểu Giai Hi đắc ý cười.
Đúng vậy cậu bé chính là một đứa trẻ ngoan như thế.
Là một em bé ngoan nhất.
Lê Thư Hân nói chuyện với con trai rất hòa hợp.
Cô khẽ bật cười,
"Con trai của chúng ta thật là ngoan ngoãn."
Tiểu Giai Hi mím môi cười.
Lê Thư Hân:
"Được rồi, nói xong chuyện nhà trẻ chúng ta nói chuyện khác nhé."
Tiểu Giai Hi khó hiểu nhìn mẹ, đôi mắt to tròn ngây thơ mờ mịt.
Lê Thư Hân:
"Con yêu à, dì út của con từ nước ngoài về rồi, dì út, con còn nhớ không?"
Thiệu Lăng đang lái xe không nhịn được bật cười thành tiếng,
"Lê Thư Hân à em tỉnh táo lại đi, lần cuối cùng con thấy em ấy là lúc mới đầy tháng không lâu, cho dù con trai chúng ta là thiên tài nhí là thần đồng, nó cũng không nhớ được đâu."
Lê Thư Hân kín đáo:
"Em dĩ nhiên biết nó không nhớ được rồi, đây là màn dạo đầu vô lý hả? Nhà ai nói chuyện phiếm mà không dông dài như vậy?"
Thiệu Lăng:
"..."
Thôi được.
Lê Thư Hân:
"Dì út của con về rồi."
Cậu nhóc béo ú phối hợp vỗ tay:
"Oa."
Dì út là ai?
Cậu nhóc béo ú không biết, cậu gãi đầu không quen.
Nhưng không sao cậu bé là người phối hợp với mẹ nhất,
"Oa oa."
Lê Thư Hân không nhịn được lại bật cười.
Con trai nhà cô thật đáng yêu.
Cô nói:
"Lát nữa chúng ta đi đón dì út, buổi tối cùng dì cả ăn cơm được không?"
Nếu nói đến dì cả, cậu nhóc béo sẽ biết.
Cậu bé thích dì cả nhất, dì cả rất thương cậu. Cậu bé tuy còn nhỏ nhưng cũng biết ai cưng chiều mình nhất. Ba mẹ dĩ nhiên cũng rất thương cậu nhưng người vô điều kiện cho rằng cậu làm gì cũng đúng chính là dì cả.
Cậu nhóc béo ú:
"Dì cả, dì cả!"
Lê Thư Hân:
"Gần đây không gặp dì cả, có nhớ dì không?"
Cậu nhóc gật đầu:
"Nhớ ạ."
Cậu nuốt nước bọt, dì cả làm món cá viên chiên trứng ngon lắm.
Muốn ăn!
Dáng vẻ của chú mèo tham ăn nhỏ này lại làm Lê Thư Hân bật cười.
Hôm nay tâm trạng cô thực sự rất tốt.
Sao có thể không tốt được chứ?
Em gái ruột của mình từ nước ngoài trở về, lâu ngày gặp lại dĩ nhiên là vui vẻ. Nhưng mà Lê Thư Hân thầm nghĩ, tại sao kiếp trước lại không có chuyện này nhỉ?
Kiếp trước, Lê Thư Nguyệt không chỉ không về sớm mà còn về muộn mấy tháng, nhưng lần này dường như hoàn toàn khác.
Cô lại một lần nữa cảm thán sống lại là sống lại, phương hướng lớn chắc chắn không thay đổi nhưng rất nhiều chuyện sẽ bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng cánh bướm trở nên có chút khác biệt. Cũng không biết bên phía A Nguyệt là chuyện gì.
Vừa rồi trong điện thoại chỉ mải vui mừng, cũng quên hỏi chuyện này, Lê Thư Hân có chút khó hiểu trầm tư.
Thiệu Lăng hỏi:
"Sao vậy?"
Lê Thư Hân:
"Em đang nghĩ về em út, em ấy về sớm bốn tháng, không biết có chuyện gì không."
Thiệu Lăng:
"Vậy vừa rồi giọng điệu của em ấy thế nào?"
Lê Thư Hân:
"Khá tốt."
Thiệu Lăng:
"Vậy thì sao nữa? Trạng thái của em ấy khá tốt, vậy chắc chắn không có vấn đề gì lớn em không cần lo lắng. Lê Thư Nguyệt nhà em lợi hại hơn em và chị cả nhiều không dễ gì bị thiệt thòi đâu."
Lê Thư Hân:
"Dù em ấy có mạnh mẽ đến đâu, trong lòng chúng ta vẫn là em gái nhỏ mà."
"Cái đó thì cũng đúng."
--
Hết chương 75.