Gia đình ba người của Lê Thư Hân lái xe đến khu công nghiệp để đón Lê Thư Nguyệt. Lúc này Tiểu Giai Hi đã hiểu ra rằng, mình còn có một người dì út tên là "A Nguyệt".
Dì A Nguyệt đã từng gặp cậu bé khi còn nhỏ nhưng vì lúc đó cậu còn quá bé nên không nhớ gì cả.
Tiểu Giai Hi hoàn toàn không có ấn tượng gì về dì A Nguyệt.
Cậu bé lí nhí hỏi:
"Mẹ ơi, còn bao lâu nữa mới đến ạ?"
Lê Thư Hân:
"Nhanh thôi con."
Cô hỏi:
"Con sốt ruột à?"
Tiểu Giai Hi gật đầu, cậu bé thật sự rất sốt ruột, trẻ con mà, tò mò lắm.
Chiếc xe nhanh ch.óng tiến vào khu công nghiệp.
Lê Thư Hân nói:
"Dì út của con đi cũng gần ba năm rồi, không biết cô ấy ở bên đó sống có tốt không."
Trong ba năm qua, họ chỉ liên lạc được vài lần.
Lê Thư Nguyệt muốn gọi điện cũng không tiện, mà cô ấy lại muốn tiết kiệm tiền nên dĩ nhiên sẽ không dễ dàng lãng phí tiền điện thoại.
Lúc này Lê Thư Hân lại cảm thán, thời đại internet phát triển vẫn là tiện lợi nhất.
Bây giờ thì không được như vậy, người thân đi nơi khác liên lạc thật không dễ dàng.
Xe sắp đến công ty của Lê Thư Nguyệt.
Từ xa Lê Thư Hân đã nhìn thấy một nhóm các cô gái đang đứng ở cổng, tay xách va li lưng đeo ba lô, tóm lại là tay xách nách mang.
Trong số đó người cao và gầy nhất chính là Lê Thư Nguyệt.
Lê Thư Nguyệt trước giờ vẫn vậy, ăn hoài không mập, thân hình cao gầy rõ rệt.
Lúc này Lê Thư Hân cũng mặc kệ luật lệ giao thông, lập tức ló đầu ra khỏi cửa sổ xe vẫy tay rối rít:
"A Nguyệt, A Nguyệt!"
Lê Thư Nguyệt nghe thấy tiếng gọi mắt sáng lên rồi vui vẻ vẫy tay đáp lại.
Xe dừng lại một cách vững vàng, Lê Thư Hân nhanh ch.óng xuống xe chạy tới ôm chầm lấy Lê Thư Nguyệt:
"A Nguyệt, cuối cùng em cũng về rồi."
Lê Thư Nguyệt cười ha hả,
"Chị ba, chị nhớ em à?"
Cô ấy cũng rất kích động nhưng xung quanh đều là đồng nghiệp nên ít nhiều vẫn có chút kiềm chế.
Lê Thư Nguyệt ôm Lê Thư Hân rồi vỗ vỗ vào lưng cô,
"Thôi thôi, em về rồi đây này. Không biết còn tưởng em đi đ.á.n.h trận ở đâu về. Em vẫn ổn cả."
Cô ấy an ủi Lê Thư Hân, vừa ngẩng đầu lên đã thấy đôi mắt to tròn tò mò của Tiểu Giai Hi.
Lê Thư Nguyệt lập tức buông Lê Thư Hân ra,
"Tiểu Giai Hi đúng không? Lại đây để dì út bế nào."
Thiệu Lăng trực tiếp bế con trai đưa cho Lê Thư Nguyệt.
Lê Thư Nguyệt tung hứng cậu bé,
"Ối chà. Tiểu Giai Hi nặng ghê nha, đúng là một cậu nhóc mũm mĩm."
Tiểu Giai Hi nghe vậy, không vui bĩu môi cậu không phải là nhóc mũm mĩm.
Tiểu Giai Hi:
"Con là em bé thông minh."
Lê Thư Nguyệt cười:
"Sao thế? Con không thích nghe gọi là mũm mĩm à, con vốn dĩ đã tròn vo rồi mà, cục cưng của dì. Ôi, con đã lớn thế này rồi, lúc dì đi con vẫn còn là một đứa bé tí xíu. Suốt ngày chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn. Bây giờ đã biết đi biết nói rồi. Thời gian trôi nhanh thật đấy."
Lê Thư Nguyệt cảm thán một câu rồi lại chào hỏi anh rể ba Thiệu Lăng.
Trong hai người anh rể, Lê Thư Nguyệt thân với anh rể cả Chu Đại Cường hơn còn với anh rể ba Thiệu Lăng thì không thân bằng.
Đừng thấy đây là anh rể của cô nhưng thực tế họ gặp nhau không nhiều, nên tự nhiên không thể gọi là thân thiết được.
Lê Thư Nguyệt chào hỏi xong liền nói:
"Nhanh lên, giúp em để đồ lên xe chúng ta đi thăm chị cả."
Nghĩ đến chị cả và anh rể cả, Lê Thư Nguyệt vô cùng sốt ruột.
Thực ra Lê Thư Hân và Chu Vịnh Ni cách nhau không nhiều tuổi nên Lê Thư Nguyệt dĩ nhiên lại càng ít hơn.
Lê Thư Nguyệt và Chu Vịnh Ni đều từng học cùng một trường, khi Chu Vịnh Ni học tiểu học thì Lê Thư Nguyệt còn chưa tốt nghiệp tiểu học.
Vì vậy Lê Thư Nguyệt và Chu Vịnh Ni cũng rất thân nhau.
"Vịnh Ni nhà chúng ta đâu rồi, tuần này con bé có về không? Em nhớ con bé lắm rồi, không ngờ con nhóc này học giỏi như vậy. Cả hai nhà chúng ta đều chẳng có ai học giỏi, đúng là đột biến gen."
Cô ấy cười tươi hỏi:
"Chị cả vẫn chưa biết em về đúng không?"
Lê Thư Hân:
"Chưa biết, không phải em nói muốn cho họ một bất ngờ sao?"
Lê Thư Nguyệt gật đầu cười tủm tỉm:
"Đúng vậy, gọi điện thoại báo trước thì đâu còn bất ngờ bằng việc người thật xuất hiện chứ."
Hai chị em họ Lê đang nói chuyện, Thiệu Lăng đã đặt chiếc vali và túi hành lý của Lê Thư Nguyệt vào cốp xe, anh hỏi:
"Em còn đồ gì nữa không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Thư Nguyệt lắc đầu:
"Không có ạ."
Cô ấy lắc lắc người nói:
"Còn một cái ba lô em vẫn luôn đeo trên người."
Lê Thư Hân:
"Vậy được rồi. Lên xe đi."
Lê Thư Nguyệt tò mò nhìn quanh,
"Xe nhà chị trông xịn ghê."
Bây giờ không phải là hơn hai mươi năm sau, ô tô đầy đường, hiện tại xe vẫn còn rất ít. Người có xe thực sự là có điều kiện.
Cô ấy cảm thán:
"Đồng chí Lê Thư Hân, cuộc sống của anh chị cũng khá tốt đấy chứ."
Lê Thư Hân:
"Em dẻo miệng thật đấy, nhanh lên xe đi."
Lê Thư Nguyệt:
"Được được được."
Cô quay người chào hỏi các đồng nghiệp trong xưởng, mọi người đều đang chờ xe buýt ánh mắt đầy ghen tị nhìn Lê Thư Nguyệt rời đi trước.
Mọi người tuổi đều không lớn ríu rít bàn tán, một cô gái xinh đẹp ghen tị nói:
"Cho cô ta khoe khoang, có gì đặc biệt hơn người."
"Cậu nói vậy làm gì, mọi người đều là đồng nghiệp cùng công ty lại cùng nhau đi lao động ở nước ngoài nên thân thiết với nhau hơn chứ. Cậu nói thế khó nghe quá."
"Ai mà thân với cô ta, nếu không phải vì cô ta thì chúng ta có đến nỗi phải về sớm thế này không?"
Nói đến đây vài người khác cũng có chút khó chịu, nhưng cũng có hai người đứng ra bênh vực,
"Cậu xem cậu nói kìa, cô ấy vốn dĩ cũng là làm việc tốt chỉ là muốn giúp cậu thôi, bây giờ cậu nói thế này có phải là không đúng lắm không?"
Lúc này một cô gái trông có vẻ chững chạc và thật thà thở dài một hơi nói:
"Thiếu mất bốn tháng, mất bao nhiêu tiền chứ."
"Còn không phải sao."
Lúc này cô gái xinh đẹp lại lên tiếng:
"Tớ có bảo cô ta làm anh hùng đâu, cần gì cô ta ra tay!"
Cô ta hừ một tiếng,
"Tớ nhịn một chút là qua chuyện, chỉ có cô ta là thích ra mặt. Giờ thì hay rồi liên lụy mọi người đều kiếm được ít tiền hơn. Bản thân cô ta thì có chị gái giàu có không quan tâm mấy tháng lương này, nhưng chúng ta làm sao mà không quan tâm được? Chúng ta đâu phải nhà có tiền. Các cậu cũng đừng nói là các cậu không quan tâm, nếu các cậu không quan tâm thì đã không có nhiều oán khí như vậy."
Lời này vừa nói ra mọi người đều im lặng.
Họ là nhân viên trao đổi lao động giữa công ty ở đây và tổng công ty, mỗi năm đều sẽ có người được cử đi và những người đi làm công cũng chỉ làm việc ba năm là sẽ trở về. Đừng thấy họ làm việc vất vả nhưng thực ra họ kiếm được cũng không tệ.
Dĩ nhiên "không tệ" ở đây là so với trong nước chứ không phải so với bên kia.
Nếu so với bên kia thì thực sự ít hơn rất nhiều. Cùng một công việc nhưng lương của họ chỉ bằng một phần ba người ta. Nhưng dù vậy so với nhà máy ở đây lại là nhiều hơn không ít.
Vì vậy mọi người đi lao động không ai muốn về sớm. Ai cũng hy vọng có thể ở bên đó làm việc lâu hơn một chút, tích cóp thêm chút tiền.
Thế mà bây giờ họ lại mất toi bốn tháng, trong lòng sao có thể không bực bội chứ, đúng là bực c.h.ế.t đi được.
Nghĩ đến đây ai nấy đều xị mặt.
"Em trai tôi còn đang chờ tôi kiếm tiền về nhà cưới vợ. Cô ta làm hỏng chuyện của tôi mất toi bốn tháng, tức c.h.ế.t tôi mất."
"Tôi cũng khác gì, ba mẹ tôi không chuẩn bị của hồi môn cho tôi, tôi tích cóp của hồi môn có dễ dàng đâu?"
"Mấy chuyện của các cậu chỉ là chuyện nhỏ, tôi còn phải nuôi con nữa đây..."
Mọi người ríu rít, người này một câu người kia một câu đều rất không vui về chuyện lần này.
Đột nhiên cô gái thật thà kia bất ngờ nói:
"Chúng ta đi tìm lãnh đạo đi, tìm lãnh đạo cho chúng ta một lời giải thích. Cô ta không thể làm hỏng chuyện của chúng ta rồi cứ thế đi được? Nhà máy phải xử phạt cô ta, đuổi việc cô ta."
"Đúng!"
"Ơ, như vậy không hay đâu?"
"Cậu ở đây giả làm người tốt làm gì."
"Đi thì đi!"
Những chuyện lặt vặt này, Lê Thư Nguyệt hoàn toàn không biết. Cô ấy ngồi trên xe chơi đùa với Tiểu Giai Hi, cảm thấy cậu nhóc béo ú này thật thú vị mềm mại miệng lại ngọt, đáng yêu vô cùng.
Lê Thư Hân nhìn em gái, đột nhiên nhớ ra liền hỏi:
"Sao em lại về sớm thế?"
Cô nói:
"Không phải nói là đầu tháng chín mới về sao? Bây giờ em về sớm bốn tháng, sao lại sớm như vậy."
Nói đến chuyện này Lê Thư Nguyệt nghiêm túc:
"Thực ra là vì em đ.á.n.h nhau với người ta, bên đó ép công ty chúng ta phải rút toàn bộ nhóm nhân viên này về."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Cô ngạc nhiên nhìn em gái không ngờ mọi chuyện lại như vậy.
Lê Thư Nguyệt cũng không giấu giếm chị, nói:
"Chị có thấy nhóm người vừa rồi của bọn em không? Trong đó có một người trông khá xinh."
Lê Thư Hân suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
Cô có chút ấn tượng.
Lê Thư Nguyệt:
"Quản đốc của bọn em ở bên đó là một kẻ không biết xấu hổ, một tên khốn nạn. Bọn em đâu phải làm nghề đó mà đều là những người đi làm đàng hoàng. Nhưng hắn ta lúc nào cũng nhìn bọn em với ánh mắt dê xồm thỉnh thoảng còn động tay động chân. Ghê tởm hết sức. Nhưng hắn ta không dám giở trò đó với em, chị cũng biết em đâu phải quả hồng mềm. Hắn ta toàn tìm những người trông có vẻ không dám phản kháng. Giống như cô gái em vừa nói, tên dê già đó định giở trò đồi bại với cô ấy, tối muộn gọi cô ấy đến công ty rồi... động tay động chân. Dù sao cũng là như vậy đấy, em vừa hay quay lại lấy đồ. Nghe thấy cô ấy kêu cứu, tuy em không nghĩ mình là người ghê gớm gì nhưng trong tình huống đó sao em có thể làm ngơ được! Em liền xông vào giúp. Kết quả là vì chuyện này mà rước họa vào thân. Bên đó nói em đ.á.n.h người, dĩ nhiên dù họ là bên sai rành rành nhưng mặt dày vô cùng, một mực đòi truy cứu. Cô gái mà em giúp thì chỉ biết khóc chẳng giúp được gì. Một mình em phải đối đầu với họ. Rõ ràng không phải lỗi của em nhưng bên đó ép công ty chúng ta phải triệu hồi cả nhóm công nhân này về, nói chúng em là những kẻ bạo lực, em... em thật sự cạn lời. Thực ra em cũng đâu phải đứa ngốc, em biết ở trên địa bàn của người ta thì phải biết chừng mực nên dù lúc đó em có ra tay nhưng cũng không dùng sức, chỉ đ.ấ.m hai cái là dừng lại. Em còn đ.ấ.m vào bụng hắn ta nữa. Thế mà họ chẳng thèm xem xét tình hình cụ thể. Dù sao cũng chỉ cho rằng mình cao hơn người khác một bậc, cho rằng chúng em ra nước ngoài thì nên khúm núm. Mà công ty chúng ta cũng không bảo vệ em, đã thỏa hiệp với bên kia điều động chúng em về. Điều tức nhất là cô gái mà em giúp, ở bên đó thì chỉ yếu đuối khóc lóc quay đầu lại đã lớn tiếng với em, còn trách em xen vào chuyện của người khác."