Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 192: Ba chị em nhà họ Lê (3)



 

Lê Thư Bình:

"Mẹ anh được đằng chân lân đằng đầu, em biết anh có tiền riêng nhưng anh đừng có lấp cái hố không đáy đó nữa. Tiền dưỡng lão hàng năm chúng ta đều đã đưa. Đủ cho mẹ anh sinh hoạt rồi, anh cho thêm chính là tài trợ cho em trai anh. Bản thân anh cũng có con gái, tại sao phải tài trợ cho em trai? Nó nuôi được đứa con trai thì ghê gớm à? Cái thằng con của nó đến bố mẹ nó còn không biết có lo được không. Anh còn mong nó quan tâm đến anh người bác này sao? Anh đừng có mơ. Vịnh Ni nhà chúng ta học giỏi, người cũng thông minh, chúng ta có tiền thì nên đầu tư cho con gái."

"Anh biết rồi."

Nhắc đến con gái Chu Đại Cường mặt mày đều là ý cười. Cả hai bên gia đình dù là bên nhà anh hay bên nhà vợ đều không có ai học giỏi, Vịnh Ni nhà họ là độc nhất vô nhị.

Trong lòng anh ấy rất đắc ý, anh ấy hy vọng con gái có thể thành tài.

"Anh hiểu rõ thân sơ."

"Thế mới phải."

Lê Thư Bình nói xong chỉ huy Chu Đại Cường:

"Anh đi tìm cho em một mảnh giấy, em xé một góc dán lên mí mắt không thì cứ giật thế này khó chịu quá."

"Được."

Chu Đại Cường quay người lại, nhìn thấy mấy người đi vào cửa thì lập tức sững sờ, một lúc lâu sau mới thất thanh:

"A Nguyệt???!!!"

Lời này vừa thốt ra, Lê Thư Bình lập tức quay đầu, người ở cửa không phải là Lê Thư Nguyệt thì còn là ai!

Lê Thư Bình kinh ngạc "a" một tiếng rồi nhanh ch.óng chạy ra, lập tức ôm chầm lấy em gái hét lên:

"A Nguyệt sao em lại về, em thế mà lại về rồi! Sao em không nói sớm để chị cả đi đón! Để chị xem nào, xem em có gầy đi không! Ở bên đó khổ lắm phải không?"

Lê Thư Bình từ trên xuống dưới xem xét Lê Thư Nguyệt, khóc nức nở,

"Gầy đi rồi, con bé này gầy đi rồi, ở bên đó ăn không ngon à?"

Lê Thư Nguyệt nhìn chị cả vừa khóc vừa cười vội vàng nói:

"Em ở bên đó ăn khá tốt, chỉ là không quen khẩu vị bên đó lắm nhưng em ăn nhiều lắm. Chị cả cũng đâu phải không biết, em ăn hoài không mập mà."

Lời này của Lê Thư Nguyệt không sai, từ nhỏ cô đã ăn rất khỏe khiến mẹ cô mỗi lần đến bữa ăn lại nhìn cô con gái nhỏ này với ánh mắt đầy oán niệm.

Lê Thư Nguyệt ăn nhiều sức khỏe tốt, chỉ phát triển chiều cao và sức lực nhưng lại không tăng cân.

Đây lại là một điểm khiến Lương Xuân Ngọc tức giận, ăn nhiều như vậy mà vẫn gầy, nếu mà nuôi lợn chắc là lỗ c.h.ế.t.

Lê Thư Nguyệt:

"Em ở bên đó không thiếu ăn nhưng vẫn rất nhớ tay nghề của chị cả."

Cô buông Lê Thư Bình ra, lùi lại một bước nhìn về phía tấm biển hiệu cười nói:

"Thật không ngờ chị cả lại mở quán, thế này tốt quá!"

Lại bổ sung:

"Tên cũng hay nữa."

Lê Thư Bình cười nói:

"Chị tự nghĩ ra, chị cũng không có văn hóa không biết đặt tên gì cho hay, đơn giản là gọi là Lê Ký."

"Quán chè Lê Ký, nghe cũng hay đấy chứ."

Lê Thư Nguyệt rất thích.

Lê Thư Bình cũng gật đầu:

"Đúng vậy."

Lê Thư Bình lúc này chỉ toàn tâm toàn ý với cô em gái vừa trở về không nhìn thấy ai khác. Dáng vẻ này của cô ấy, Lê Thư Hân đã quá quen thuộc. Dù sao nếu người từ xa trở về là cô thì cũng sẽ được đối xử như vậy.

Cô cười tươi nhìn chị cả và em út.

Nhưng Tiểu Giai Hi ở bên cạnh lại không vui, mỗi lần đến chỗ dì cả, cậu bé đều là tâm điểm chú ý.

Lần này sao lại đổi thành người khác rồi.

Cậu nhóc bĩu môi, ghen tị lớn tiếng gọi:

"Dì cả! Con ở đây!"

Lê Thư Bình:

"Ôi, Tiểu Giai Hi của chúng ta cũng đến à."

Tiểu Giai Hi rất biết cách thể hiện,

"Con đến lâu rồi ạ."

Cậu bé tủi thân nhìn dì cả, dáng vẻ đáng thương này lập tức chạm đến trái tim của Lê Thư Bình.

Lê Thư Bình:

"Ôi cục cưng, sao thế này? Lại đây, lại đây, dì cả bế nào."

Cô ấy bế Tiểu Giai Hi lên, cậu bé lập tức quay sang Lê Thư Nguyệt nở một nụ cười đắc thắng.

Lê Thư Nguyệt:

"..."

Cô quay đầu hỏi chị ba:

"Nó đang thị uy với em đấy à?"

Lê Thư Hân không nhịn được bật cười thành tiếng,

"Chắc vậy?"

"Á!"

Lê Thư Nguyệt kinh ngạc:

"Bây giờ trẻ con đều khôn thế này sao?"

Lê Thư Hân:

"Đây không phải là chiêu trò thường thấy à?"

Lê Thư Nguyệt la oai oái:

"C.h.ế.t rồi, trước đây chỉ có chị ba và Vịnh Ni tranh với em, bây giờ còn thêm cả Tiểu Giai Hi nữa."

Cô ấy cố tình nói đùa, lớn tiếng hỏi:

"Chị cả, em có còn là người chị yêu nhất không?"

Tiểu Giai Hi lập tức vùi đầu vào vai Lê Thư Bình.

Lê Thư Bình:

"Dĩ nhiên không phải, người chị yêu nhất là Tiểu Giai Hi của chúng ta."

Lớn tiếng thì vô ích, Tiểu Giai Hi mới là đáng yêu nhất.

Lê Thư Nguyệt:

"..."

Thật là khổ.

Chu Đại Cường nhìn họ như vậy cười nói:

"Đi đi đi, vào phòng sau ngồi nói chuyện."

Ngoài quán người ra người vào không tiện nói chuyện.

Anh nói:

"Anh ở đây trông coi, em vào nói chuyện với A Nguyệt đi."

"Vâng."

Lê Thư Nguyệt theo chị cả vào phòng sau. Phòng sau được ngăn ra, không gian rất nhỏ, chỉ kê được một chiếc giường 1m5 lại còn là giường tầng.

Lê Thư Bình:

"Vịnh Ni qua đây thì ngủ ở tầng trên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngoài chiếc giường tầng 1m5, trong phòng chỉ còn một cái bàn, ngoài ra không có gì khác, căn phòng này thật sự vô cùng đơn sơ.

Lê Thư Nguyệt:

"Ở đây nhỏ quá, cũng không tiện lắm nhỉ."

Lê Thư Bình:

"Chị định tạm bợ một thời gian, bây giờ buôn bán khá tốt chị không có thời gian. Đợi thêm một thời gian nữa chị và anh rể em định đi xem nhà, bọn chị muốn mua một căn nhà ở đây, lúc đó sẽ tiện hơn nhiều, bây giờ đều là tạm thời thôi."

Thiệu Lăng:

"Chị cả, chị muốn mua nhà như thế nào, em ngày thường cũng rảnh, để em đi xem giúp anh chị."

Lê Thư Bình:

"Không cần đâu, em cứ lo việc của em đi, vợ chồng chị tự xem được, sao có thể chuyện gì cũng nhờ em được."

Thực ra số tiền trong tay cô ấy cũng không đủ, nên tạm thời không vội.

Còn việc mượn tiền em gái, cô ấy hoàn toàn không nghĩ đến. Cô ấy có nguyên tắc của riêng mình.

Cô ấy nói:

"Các em đừng thấy ở đây nhỏ nhưng mà chim sẻ tuy nhỏ ngũ tạng đều đủ, ở đây cái gì cũng có không ảnh hưởng đến sinh hoạt. Hơn nữa ban ngày bọn chị đều bận rộn ở ngoài, làm gì có thời gian nghỉ ngơi trong phòng."

Lê Thư Nguyệt:

"Vậy chị cả ở đây buôn bán thế nào?"

Nói đến đây, Lê Thư Bình rất đắc ý.

Cô ấy nói:

"Rất tốt, ở đây từ sáng đến tối, các em xem khách không ngớt, không ít người còn mua thêm mang về. Mọi người đều nói cá viên chị làm dai hơn. Tay nghề của chị không chê vào đâu được."

Lê Thư Bình trước đây không phải là người tự tin như vậy nhưng từ khi buôn bán tốt, cô ấy cũng tự tin hơn.

"Còn có người đến đây học lỏm nghề nữa, cứ tưởng chị không nhận ra, cứ qua lại liên tục còn giả vờ vô tình hỏi chị làm như thế nào có bí quyết gì không, hừ, chị mà nói cho họ biết à? Nếu mà nói thì còn kiếm tiền thế nào được."

"Đúng vậy."

Lê Thư Nguyệt lại nhìn về phía chị ba,

"Chị ba, công ty của chị sao rồi?"

Cô ấy từ nơi khác trở về, có một bụng chuyện muốn hỏi.

Tình hình của hai người chị thế nào, cô trước đây cũng chỉ biết sơ sơ, bây giờ đã về rồi không thể không hỏi nhiều hơn một chút.

Lê Thư Hân cười:

"Bên chị khá tốt, lúc bắt đầu chị chỉ làm một gian hàng quần áo nhưng chị may mắn, gặp được một mẫu hot kiếm được rất nhiều. Nên rất nhanh đã mở công ty, tuy công ty của chị mới mở năm ngoái nhưng đã đứng vững gót chân rồi. Năm ngoái bọn chị còn tài trợ cho một gameshow nữa. À đúng rồi, Vịnh Ni còn tham gia, giành được cả bộ ba đồ điện gia dụng nữa."

Ba chị em cùng nhau kể lại những chuyện lớn nhỏ trong mấy năm qua. Thiệu Lăng thấy họ nói chuyện say sưa liền bế con trai ra ngoài, nhường lại không gian này cho ba chị em.

Anh bế con ra ngoài, hỏi:

"Anh rể cả, có cần em giúp không?"

Chu Đại Cường vội vàng xua tay:

"Ở đây không cần em đâu, ở đây có nước sôi, em đừng để bỏng con, mau bế Tiểu Giai Hi ra ngoài đi. Nếu các em không có việc gì thì ra ngoài dạo một vòng, ngoài đường vẫn náo nhiệt lắm."

Năm ngoái thành phố đang trong chiến dịch xây dựng thành phố văn minh quản lý rất nghiêm ngặt, nhưng năm nay đã nới lỏng hơn.

Bằng Thành chính là như vậy, chỉ cần không để ý một chút là sẽ có người cô ấyy hàng rong ven đường như con phố này vào lúc chạng vạng, đều có người lén lút đến cô ấyy hàng bán đồ ăn. Ngay cả cá viên chiên cũng có. Hơn nữa vì giá cả rẻ hơn quán của họ nên cũng có chút ảnh hưởng đến việc kinh doanh.

Nhưng tình hình đó cũng không kéo dài lâu, rất nhanh quán của họ đã trở lại bình thường.

Rốt cuộc quán của họ làm ngon hơn hẳn, lại có cửa hàng đàng hoàng trông cũng sạch sẽ. Giá cả tuy có chênh lệch nhưng cũng không phải là một trời một vực, chênh lệch rất nhỏ, có không ít người sau khi thử ở ngoài đường vẫn quay lại chọn quán của họ.

Vì vậy việc kinh doanh của họ chỉ bị ảnh hưởng trong thời gian ngắn rồi lại trở lại bình thường.

Chu Đại Cường lẩm bẩm kể cho Thiệu Lăng nghe những chuyện này, Thiệu Lăng cười nói:

"Em chưa bao giờ nghi ngờ tay nghề làm đồ ăn của chị cả, chỉ cần tay nghề tốt thì luôn có thể làm được. Rượu ngon không sợ ngõ sâu mà!"

"Đúng đúng, em nói đúng."

Hai anh em cột chèo nói chuyện phiếm, cậu nhóc béo ú được ba bế trong lòng, ngẩng đầu nhìn những xiên cá viên chiên thơm ngon mím môi,

"Con muốn ăn."

Thiệu Lăng:

"Con muốn ăn à?"

Tiểu Giai Hi gật đầu:

"Muốn ăn ạ."

Chưa đợi Thiệu Lăng nói gì, Chu Đại Cường đã nhanh nhảu nói:

"Các em ra ngoài ngồi đi, anh làm một bát ngay."

Thiệu Lăng cười:

"Thế thì tốt quá."

Nghe thấy có đồ ăn ngon, Tiểu Giai Hi nở một nụ cười ngọt ngào.

Thiệu Lăng bế con ra ngoài chờ đồ ăn, bên này ba chị em vẫn đang chia sẻ cuộc sống của mình.

Lê Thư Bình cũng lập tức nhận ra việc Lê Thư Nguyệt về sớm chắc chắn có lý do.

Vừa hỏi quả nhiên là có lý do, cô ấy mắng:

"Mấy tên quỷ sứ đó đúng là không phải thứ gì tốt đẹp."

Lại nói:

"Con bé mà em giúp cũng không đáng được giúp."

Lê Thư Bình thật sự rất bực bội.

Lê Thư Nguyệt gật đầu:

"Kệ họ đi, nhắc đến họ chỉ thêm bực mình."

Cô thẳng thắn nói:

"Trong tình huống lúc đó, em cũng đã nhìn thấu rồi, coi như là một bài học đi, để sau này em không làm việc tốt cho những kẻ vong ơn bội nghĩa nữa. Không đáng."

Lê Thư Nguyệt lắc đầu, nhìn quanh phát hiện quán ở đây buôn bán thật sự không tồi, người ra người vào tấp nập.

Lê Thư Nguyệt cười nói:

"Quán này buôn bán không tồi nhỉ. Em trước đây còn tưởng rằng em sẽ là người xông xáo nhất trong nhà, bây giờ xem ra em lại là người tụt hậu, hai chị của em đều thật lợi hại."

Lê Thư Bình và Lê Thư Hân đồng thanh bật cười,

"Đây không phải là chuyện bình thường sao? Bọn chị là chị, dĩ nhiên phải làm gương tốt."

Lê Thư Nguyệt:

"Chậc ~ khen các chị một câu mà đã tự mãn rồi."

Lê Thư Hân:

"Đây là lời nói thật, có gì mà không thể thừa nhận?"

Lê Thư Bình:

"Chính xác!"

Lê Thư Nguyệt kín đáo:

"...Các chị thay đổi rồi."

Đều biết tự khen mình rồi à.

--

Hết chương 76.