Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 193: Lời khuyên cho em gái (1)



 

 Đã lâu lắm rồi ba chị em nhà họ Lê mới lại tụ tập với nhau.

Nhìn gương mặt trẻ trung của chị cả và em út, Lê Thư Hân chợt có cảm giác như đã qua mấy kiếp nhưng trong lòng lại không giấu được niềm vui sướng. Thật ra sau khi lớn tuổi ba chị em họ rất ít khi có dịp ngồi lại hàn huyên như thế này.

Giờ đây ai nấy đều trẻ trung và tràn đầy sức sống, ngay cả chị cả cũng không còn vẻ mặt dãi dầu sương gió. Lê Thư Hân thực sự cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều.

Cô lười biếng dựa vào tường cất lời:

“Chị cả, lát nữa chị đóng cửa tiệm rồi mình ra ngoài ăn một bữa nhé?”

Lê Thư Bình lập tức phản đối:

“Ra ngoài ăn làm gì? Ở chỗ chị là được rồi, em út cũng đang thèm tay nghề của chị. Ra ngoài ăn tốn tiền, không đáng.”

Dù biết em ba không thiếu vài đồng đó nhưng có thể ăn ở nhà thì vẫn tốt hơn.

Lê Thư Hân cười nói:

“Có gì mà không đáng đâu chị. Ra ngoài ăn thì mình không phải tự nấu, lại có thêm thời gian trò chuyện. Ăn ở nhà lúc nào mà chẳng được.”

Nghe Lê Thư Hân nói vậy cũng có lý.

Lê Thư Bình gật gù:

“Cũng đúng.”

Lê Thư Nguyệt hớn hở:

“Vậy thì em được ké rồi. Em rời Bằng Thành bao nhiêu năm lạ nước lạ cái, chỗ ăn uống cứ để các chị chọn.”

Lê Thư Hân:

“Được thôi.”

Thực ra ba chị em nhà họ Lê không giống nhau lắm, tính cách cũng khác biệt. Nhưng từ nhỏ đến lớn họ rất ít khi cãi vã. Dù có giận dỗi thì cũng chỉ hôm nay gây sự mai lại làm lành, tình cảm tốt vô cùng.

Suy cho cùng từ nhỏ ba chị em đã không được lòng gia đình.

Lê Thư Bình chợt nhớ ra điều gì, ngập ngừng hỏi:

“Đợt này em về, khi nào quay lại nhà?”

Lê Thư Nguyệt đáp:

“Chắc vài ngày nữa ạ. Em xử lý xong xuôi công việc bên này rồi về.”

Nhắc đến người nhà, cô không khỏi hỏi thăm:

“Ba mẹ vẫn khỏe chứ ạ?”

Vừa hỏi xong chính cô ấy cũng thấy câu hỏi này thật nực cười.

Cô ấy tự nói:

“Họ khỏe là chắc rồi, ba mẹ có bao giờ không vui đâu.”

Lê Thư Bình cười:

“Họ vẫn ổn. Ba mẹ vẫn như xưa bao năm không đổi. Vợ chồng thằng hai cũng y như cũ. Chỉ có điều mỗi lần chị qua vợ nó lại cứ hỏi cho bằng được tình hình của A Hân. Cái con người này đúng là chỉ mong chiếm được chút hời.”

Trong ba cô con gái nhà họ Lê thì chỉ có Lê Thư Bình thỉnh thoảng về nhà còn lại đều ít khi ghé qua. Mà Lê Thư Bình cũng chỉ về xem tình hình rồi đi ngay, hiếm khi ở lại ăn cơm. Ba mẹ cô cũng chẳng bao giờ giữ lại, tốn gạo tốn thóc chứ được gì?

Đôi vợ chồng kỳ quặc này trước giờ vẫn vậy.

Lê Thư Hân bật cười kể lại chuyện chị dâu thứ hai gọi điện cho mình.

Đến giờ cô vẫn thấy chuyện đó thật kỳ cục hết chỗ nói.

“Chị nói xem chị ta nghĩ cái quái gì vậy? Mở miệng ra là đòi vào công ty em làm giám đốc tài chính. Chị ta tưởng mình là ai chứ? Đúng là không biết coi mình là người ngoài.”

“Phụt! Chị ta nói thế thật á? Não bị úng nước hay sao vậy? Tưởng mình gả cho con trai độc nhất của nhà họ Lê thì ai cũng phải cung phụng chắc? Mơ đẹp quá nhỉ.”

Lê Thư Nguyệt mỉa mai.

Cô nhỏ tuổi hơn hai chị nên có thời gian tiếp xúc với bà chị dâu này lâu hơn.

Hồi người này về làm dâu, chị cả đã lấy chồng còn Lê Thư Hân cũng yêu sớm cưới sớm.

Cuối cùng chỉ còn cô là tiếp xúc với người đó nhiều nhất.

Ngày trước khi còn ở nhà, bà chị dâu này đã sai cô làm đủ thứ việc với cái thái độ con gái là phải cống hiến tất cả cho gia đình.

Nhưng Lê Thư Nguyệt tính tình nóng nảy chưa bao giờ chịu nhịn nên cũng không bị thiệt thòi gì. Chỉ là mỗi khi nhớ lại cô ấy vẫn thấy con người này quá tự cho mình là đúng. Ừ thì cô gả cho con trai độc nhất, ừ thì cô đẻ được con trai nhưng thì có liên quan gì đến chúng tôi cơ chứ?

Đúng là không biết điều.

Lê Thư Nguyệt nói:

“Bà chị đó não có vấn đề, kệ đi. Mấy chuyện này chị chẳng cần để ý đến chị ta đâu cứ nói thẳng với mẹ. Mẹ mình tuy trọng nam khinh nữ nhưng cũng hiểu tính chúng ta. Vì chuyện dưỡng lão sau này mẹ sẽ không để chị ta tự tung tự tác đâu.”

Lê Thư Hân gật đầu:

“Chị biết, chị có nói rồi.”

Khỏi phải nói cách này hiệu quả thật. Bà chị dâu quả nhiên không dám hó hé gì nữa.

Lê Thư Hân nói tiếp:

“Thật ra từ lúc giải tỏa đền bù, em nhận được không biết bao nhiêu cuộc gọi từ bạn cũ, hàng xóm cũ. Phần lớn là vay tiền, không biết họ moi đâu ra số điện thoại của em. Nhưng em đều từ chối hết. Cơ mà trơ trẽn đòi làm giám đốc tài chính như bà chị dâu thì đúng là chỉ có một. À không, còn một người nữa là con gái bà Hồ trong thôn mình đòi làm người phát ngôn. Đúng là não có vấn đề.”

Những con người kỳ quặc với những ý tưởng cũng kỳ quặc không kém.

Lê Thư Hân đang than thở thì Lê Thư Bình đột nhiên sững người.

Trong thoáng chốc, cô ấy nghĩ ra điều gì đó rồi nói:

“A, em biết tại sao bà già đó lại muốn mượn ba vạn rồi.”

“Gì cơ ạ?”

Lê Thư Hân ngơ ngác nhìn chị cả.

Lúc này Lê Thư Bình đã hoàn toàn thông suốt.

Cô ấy tự nhủ, làm sao nhà mình có thể dễ dàng xoay ra ba vạn được. Dù công việc làm ăn bây giờ khá ổn nhưng nhà chồng chị nào có biết. Hơn nữa họ mới nghỉ việc hai năm trước, Vịnh Ni lại đang học cấp ba tiền bạc chắc chắn phải eo hẹp. Có lấy ra được cũng là rất chật vật, sao mà nỡ. Ấy vậy mà mẹ chồng vẫn hỏi vay tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ban đầu cô ấy không hiểu nhưng giờ thì đột nhiên nghĩ thông suốt rồi. Bà già này không phải muốn vay tiền của vợ chồng cô ấy mà là nhắm vào em gái cô ấy.

Vợ chồng cô ấy có lấy ra được ba vạn hay không không quan trọng nhưng em gái cô ấy là một hộ dân được đền bù giải tỏa, chẳng lẽ lại không có?

Tình cảm chị em họ tốt đẹp, Lê Thư Bình lại luôn giúp đỡ em gái giờ thì đến lượt em gái giúp cô ấy.

Bà ta mượn một ít tiền chẳng lẽ còn phải trả?

Nhưng vì không qua lại gì với Lê Thư Hân nên bà ta mới hỏi vay Lê Thư Bình. Nếu Lê Thư Bình biết điều thì nên tự động đi mượn tiền em gái đưa cho bà. Ý đồ của bà già này chính là như vậy.

Có điều con trai bà là Chu Đại Cường lại không phải người thông minh, chẳng nghĩ được đến nước đó nên đã từ chối thẳng thừng làm bà già tức đến sôi m.á.u.

Mà Lê Thư Bình cũng không phải người sâu sắc đến tận bây giờ mới nhận ra.

Cô ấy tức không chịu nổi,

“Lúc nãy chị còn chưa nghĩ ra. Nếu em không nhắc đến chuyện vay tiền chị cũng không nhận ra ý đồ của bà già này. Sao bà ta có thể trơ trẽn đến thế chứ!”

Lê Thư Hân và Lê Thư Nguyệt nhìn nhau vội vàng khuyên can chị cả. May là Lê Thư Bình đã quá quen với cái nết nhà chồng nên cũng không giận lâu. Hơn nữa có gì vui hơn việc em gái trở về chứ? Mọi chuyện khác đều là vặt vãnh.

Cô ấy nói:

“Chị không giận đâu. Nếu cứ vì mấy chuyện này mà tức giận thì chắc tức c.h.ế.t mất. Yên tâm, họ có gây sự nữa thì chị cũng có cách đối phó.”

Đây là kinh nghiệm đấu trí đấu dũng bao nhiêu năm nay mà có.

Lê Thư Hân bật cười:

“Chị cả nghĩ được vậy là tốt rồi. Thật ra em thấy thời gian của đời người quý giá lắm, mình còn bao nhiêu việc phải làm không cần phải vì những người không đáng mà bực mình.”

“Chị ba thì sao? Cái nhà chồng của chị ấy, đợt giải tỏa đền bù này không tìm đến hai người à?”

Lê Thư Nguyệt tò mò hỏi.

Cô ấy ra nước ngoài mới hơn hai năm rưỡi mà ở nhà đã xảy ra không ít chuyện.

Lê Thư Hân:

“Có chứ, nhưng không sao đâu. Thiệu Lăng tự giải quyết được.”

Cô nói tiếp:

“Giờ chị cũng không hơi đâu mà giận họ nữa. Họ sống sao là chuyện của họ, chị sống cuộc sống của riêng chị thôi.”

Nếu cứ suốt ngày tức giận vì mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi thì có lẽ cô lại tự rước bệnh vào người như kiếp trước. Chỉ những người từng đổ bệnh mới hiểu, không có gì quý hơn sức khỏe.

Vì vậy Lê Thư Hân rất bình thản.

Cô nói:

“Cuộc sống của chị là phải luôn vui vẻ.”

Lê Thư Nguyệt nhìn chị ba chân thành nói:

“Em thấy chị có chút khác khác. Hồi trước chị hiếu thắng lắm, chuyện gì cũng phải tranh cãi cho ra ngô ra khoai. Nhưng bây giờ thì không giống vậy nữa.”

Lê Thư Hân:

“Thì đúng rồi, mấy năm nay xảy ra nhiều chuyện quá mà.”

Lê Thư Bình:

“Đúng đấy. Cái thôn của chúng nó từ lúc giải tỏa đền bù, chuyện lớn chuyện nhỏ không ngớt còn lên cả TV, chị còn theo dõi nữa. Giờ vụ Kamaz giải quyết xong rồi chứ?”

Lê Thư Hân:

“Nghe nói bắt được hết người rồi nhưng em cũng không quan tâm lắm.”

“Chuyện gì vậy chị?”

Ba chị em ngồi tán gẫu đến tận tối mịt.

Thiệu Lăng đến gõ cửa, hỏi:

“Mấy người nói chuyện gì mà say sưa quá vậy? Khi nào mình ăn tối đây?”

“Giờ đi luôn đi anh.”

“Được.”

Lê Thư Hân quay sang nói với Lê Thư Nguyệt:

“Chỗ chị cả không tiện, em qua chỗ chị ở nhé.”

Lê Thư Nguyệt:

“Vâng ạ.”

Cô không khách sáo từ chối mà đồng ý ngay.

Phòng làm việc nhà Lê Thư Hân có một chiếc giường nhỏ để nghỉ ngơi, khách đến ở là vừa đẹp. Lê Thư Nguyệt chỉ có một mình ngủ sao cũng được. Cả nhóm ra ngoài ăn tối, lúc về nhà có thêm Lê Thư Nguyệt.

Tiểu Giai Hi đang gà gật buồn ngủ, đúng là đồng hồ sinh học của cậu bé giờ này là phải mệt rồi. Nhưng cậu bé vẫn nhìn Lê Thư Nguyệt, một lúc sau mới lí nhí hỏi:

“Dì út đến nhà mình ạ?”

Lê Thư Hân cười nói:

“Đúng rồi, dì út đến nhà mình ngủ, con có vui không?”

Tiểu Giai Hi gật đầu:

“Vui ạ~”

Giọng nói mềm mại đáng yêu.

Lê Thư Nguyệt vốn không lớn tuổi lắm rất biết chơi với trẻ con.

Chỉ một buổi tối cậu bé đã quấn quýt lấy cô ấy.

Cậu bé lí nhí nói:

"Chúng ta cùng chơi tàu hỏa nhé."

Lê Thư Nguyệt cười gật đầu:

"Được thôi."