Lê Thư Hân đẩy anh ra:
"Anh làm gì vậy, dính đầy phấn thì sao."
Thiệu Lăng:
"Anh vui mà, nghìn vàng khó mua được niềm vui của anh."
Lê Thư Hân cũng bật cười, dỗi:
"Anh chỉ được cái dẻo miệng."
Hai người quấn quýt nhau từ phòng tắm đi ra.
Lê Thư Hân giữ Thiệu Lăng lại:
"Thôi, em phải đi trước đây. Anh thật sự không đi xem cho vui à?"
Thiệu Lăng lắc đầu:
"Không có hứng thú."
Lê Thư Hân:
"Vậy thôi, em đi trước."
Cô không chần chừ nhanh ch.óng rời đi, dù sao công việc bên kia không chờ người.
Lê Thư Hân đi rồi Thiệu Lăng cũng không ngủ lại được. Anh rất ít khi ngủ nướng bèn vào phòng làm việc lên mạng.
Internet bây giờ không phát triển như mấy chục năm sau nhưng xem tin tức thì vẫn được. Thiệu Lăng quen đường quen lối vào mấy diễn đàn kinh tế tài chính để hóng chuyện.
Không phải nói chứ, cũng có những "đại lão" thực sự đang bàn luận sôi nổi trên đó.
So với thời internet phát triển sau này có nhiều chuyên gia rởm, lúc này số nhà có mạng vẫn còn ít nhưng hễ nhà nào có mạng thì điều kiện đều không tồi. Trên một số diễn đàn họ không c.h.é.m gió lung tung, mà thật sự có thể học được vài điều bổ ích.
Dĩ nhiên Thiệu Lăng cũng biết không thể tin hoàn toàn nhưng anh vốn dĩ chỉ mang tâm thái học hỏi, xem cho biết nên cũng không sao cả.
"Ba ơi..."
Thiệu Lăng đang lướt mạng thì nghe thấy tiếng con trai gọi từ phòng khách.
Anh lập tức đứng dậy ra ngoài thì thấy tiểu Giai Hi mặc tã dụi mắt đi tìm anh.
Thiệu Lăng cười:
"Sao con cũng dậy sớm thế."
Dì Lâm đã vào bếp.
Cậu nhóc nũng nịu đòi ba bế,
"Con mơ thấy ba ạ."
Thiệu Lăng bế con trai lên, cậu nhóc gục đầu lên vai ba lí nhí:
"Chỉ muốn tìm ba thôi."
Thiệu Lăng:
"Ừ, ba lúc nào cũng ở bên con mà. Con trai của ba cứ khỏe mạnh lớn lên nhé. Con có muốn xem hoạt hình không?"
Tiểu Giai Hi vẫn còn ngái ngủ nhưng vẫn lí nhí đáp to:
"Có ạ."
Thiệu Lăng:
"Đi, nhân lúc mẹ con không có nhà, ba cho con xem hoạt hình. Chúng ta xem 'Phi thuyền thời gian' được không?"
Tiểu Giai Hi:
"A?"
Tại sao không phải là Shin-chan?
Cậu bé b.út chì Shin-chan của cậu cơ mà.
Thiệu Lăng:
"Sao thế?"
"Shin-chan!"
Thiệu Lăng:
"'Phi thuyền thời gian' cũng hay mà. Chúng ta xem chị Yatterman, không xem Cậu bé b.út chì Shin. Mẹ con sợ con học thói xấu của Shin-chan đấy."
Cậu bé mập mạp ngơ ngác nghiêng đầu vỗ n.g.ự.c đảm bảo:
"Con là em bé ngoan mà."
Em bé ngoan không thể học thói xấu được.
Thiệu Lăng:
"Nhưng 'Phi thuyền thời gian' cũng rất hay, ba cũng thích xem. Con coi như xem cùng ba, được không?"
Tiểu Giai Hi nhìn ba, do dự một chút rồi gật đầu:
"Dạ được."
Thiệu Lăng cười:
"Đi thôi!"
Hai ba con lập tức mở đầu đĩa VCD, Thiệu Lăng tìm đĩa hoạt hình rồi cho vào.
Nhà anh các loại đĩa khác không nhiều nhưng đĩa hoạt hình thì không thiếu thứ gì.
Hai ba con sáng sớm đã ngồi xem hoạt hình. Dì Lâm ở trong bếp nhìn thấy chỉ biết lắc đầu thầm nghĩ, đúng là "hổ đi vắng, khỉ làm vua".
Cô Thiệu vừa ra khỏi nhà sớm, hai ba con này liền tha hồ quậy.
"Con trai, lát nữa hai ba con mình cùng chơi t.h.ả.m nhảy nhé, được không?"
Cậu bé mập mạp:
"Dạ được!"
Thiệu Lăng dĩ nhiên không thích nhảy nhót cũng chẳng có hứng thú gì nhưng anh rất muốn con trai vận động nhiều hơn. Đứa trẻ cả ngày ở trong nhà, ăn nhiều ị nhiều mà vận động ít. Dù nó chạy nhảy khắp nơi nhưng nhà chỉ có bấy nhiêu, cậu nhóc cũng chỉ là một cục thịt tròn vo.
Thiệu Lăng không sợ con bị thừa cân trẻ con đều có mỡ sữa, anh chỉ muốn con vận động nhiều cho cơ thể khỏe mạnh rắn rỏi hơn.
Máy nhảy như thế này rất phù hợp, không uổng công anh mua mấy thứ này về nhà.
"Ăn cơm xong không được chơi ngay. Ăn xong mình xem hoạt hình một lát rồi chơi."
"Dạ~"
Em bé ngoan, rất nghe lời.
--
Thiệu Lăng ở nhà dỗ con còn Lê Thư Hân đã chạy đến cửa hàng.
Địa điểm quay phim là cửa hàng chính.
Người mẫu quảng cáo lần này do đạo diễn giới thiệu. Tiểu Điền đã xem ảnh và video thấy ổn nên mới chốt.
Lê Thư Hân vừa xuống xe, Tiểu Điền đã ra đón:
"Lê tổng, mời đi lối này ạ."
Lê Thư Hân theo Tiểu Điền đi vào gặp ban cô gái được chọn lần này.
Thực ra cô vẫn thầm hy vọng họ có thể vớ được một món hời nữa. Nếu một trong ban người mẫu này sau này tham gia một bộ phim hot rồi nổi tiếng chẳng phải họ cũng được lợi sao? Thương hiệu của họ cũng sẽ được nhiều người biết đến hơn.
Nhưng ý tưởng luôn tốt đẹp mà chuyện tốt như vậy lại không thường xuyên xảy ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vì vậy dù có suy nghĩ đó, Lê Thư Hân cũng biết khả năng không cao.
Cô nhìn qua, một gương mặt, hai gương mặt... đều không quen.
Nhưng khi nhìn đến người cuối cùng mắt Lê Thư Hân chợt sáng lên.
Đừng nói chứ, trong mấy cô gái này thật sự có một người sau này có chút danh tiếng. Dù bây giờ chưa nổi nhưng hai năm sau trong một bộ phim dân quốc, cô ấy đóng vai nữ phụ, tuy không phải nữ chính hay thứ chính nhưng cũng là một vai phụ rất có tên tuổi.
Nhờ bộ phim đó mà cô ấy nổi lên, sau này đóng rất nhiều vai nữ thứ trong các phim cổ trang.
Nói là vớ được một ảnh hậu tương lai để quay quảng cáo, Lê Thư Hân không dám nghĩ tới vận may đó cô tự biết mình không có. Nhưng tình hình trước mắt đã rất tốt rồi. Chỉ vì một chi tiết nhỏ này mà tâm trạng Lê Thư Hân vui hẳn lên.
Nhìn thì có vẻ là chuyện nhỏ nhưng họ đã dùng giá của một người mới để mời được cô ấy. Nếu sau này cô ấy nổi tiếng thì lợi ích cộng thêm cho họ sẽ rất lớn.
Biết sao được, đây là thời đại của truyền thông TV.
Hiệu quả của quảng cáo vẫn không hề nhỏ.
Ba cô nữ sinh trung học Chu Vịnh Ni cũng đã đến.
Cô bé gọi:
"Dì Ba."
Lê Thư Hân nhìn trang phục của họ, ba cô bé không mặc đồ của thương hiệu mình mà lại mặc đồng phục học sinh.
Lê Thư Hân ngạc nhiên:
"Mấy đứa mặc đồng phục à?"
"Tụi con là diễn viên quần chúng mà dì."
Lê Thư Hân liếc qua bộ đồng phục của họ, lập tức gọi đạo diễn lại hỏi:
"Họ mặc đồng phục trường để quay có khi nào bị trường kiện vi phạm bản quyền không?"
Đạo diễn ngạc nhiên nhìn Lê Thư Hân. Thú thật ở thời điểm này người ta không quá coi trọng vấn đề bản quyền, ý thức về nó chưa cao nhưng Lê tổng đây lại nghĩ rất chu đáo. Anh ta thầm nghĩ, một người phụ nữ có thể xây dựng sự nghiệp thành công quả nhiên không phải người tầm thường.
Anh ta giải thích:
"Đồng phục của họ là kiểu dáng phổ thông, hầu hết các trường ở Lâm Thành đều có kiểu này, Bằng Thành cũng có một số. Là kiểu đại chúng không phải thiết kế độc quyền nên không sao đâu ạ. Dấu hiệu duy nhất nhận ra trường là chữ 'Lâm Thành Nhất Trung' ở trước n.g.ự.c, tôi đã che lại rồi. Các cảnh khác cũng sẽ không quay lưng họ nên tên trường ở phía sau cũng không vấn đề gì."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Được."
Họ đã thỏa thuận xong. Chuyên viên trang điểm cũng gọi ba người Chu Vịnh Ni vào trang điểm.
Chu Vịnh Ni ngạc nhiên:
"Tụi con không phải là diễn viên quần chúng sao?"
Chuyên viên trang điểm:
"Quần chúng cũng phải là quần chúng xinh đẹp chứ."
Chu Vịnh Ni:
"Nhưng tụi con đóng vai học sinh trung học mà?"
Chuyên viên trang điểm thầm nghĩ con bé này lắm lời thật. Nếu không phải cháu gái của sếp thì anh ta cũng chẳng thèm niềm nở. Nhưng đã nhận tiền của người ta thì phải làm việc.
Anh ta khách khí nói:
"Trang điểm vẫn ra học sinh thôi. Kỹ thuật của tôi là làm cho người ta không nhận ra cô đã trang điểm. Nào, đừng nói chuyện nữa."
Việc quay phim nhanh ch.óng bắt đầu. Câu chuyện tổng thể rất đơn giản. Ba cô gái Chu Vịnh Ni đi dạo phố, thấy tấm biển lớn của Thư Lăng sau đó thấy bốn cô gái với phong cách khác nhau lần lượt bước vào cửa hàng. Có người đẹp công sở đã đi làm, có sinh viên mới tốt nghiệp, có du học sinh mới về nước và có cả một cô nàng tomboy muốn thử thay đổi. Bốn cô gái lần lượt bước vào Thư Lăng, họ vào một cách bình thường nhưng khi bước ra lại mang những nét tỏa sáng riêng.
Còn ba cô gái Chu Vịnh Ni thì đứng ở gần đó vây xem dùng những từ ngữ như "Wow", "Đẹp quá" để làm nền.
Cuối cùng còn có một câu thoại:
"Sau này chúng ta đi làm, cũng phải đến đây để trở nên xinh đẹp."
Diễn viên quần chúng mà có thoại, chính là diễn viên quần chúng quan trọng.
Thực ra Lê Thư Hân không hiểu tại sao họ lại vui đến vậy nhưng mấy cô bé thật sự rất phấn khích. Dù phải quay lại vài lần nhưng vì là vai quần chúng, cảnh quay ít nên cũng nhanh ch.óng hoàn thành.
Lê Thư Hân khẽ hỏi Tiểu Điền:
"Ba đứa bọn nó đã ký hợp đồng hết chưa?"
Dù là vai quần chúng, Lê Thư Hân làm việc vẫn muốn chu toàn.
Chu Vịnh Ni nhà mình thì không sao nhưng liên quan đến người ngoài thì cô luôn cẩn thận.
Tất cả đều là bài học từ những lần vấp ngã ở kiếp trước, khiến Lê Thư Hân bây giờ làm gì cũng phải tỉ mỉ.
Tiểu Điền đã theo Lê Thư Hân một thời gian dài, dĩ nhiên hiểu phong cách của cô gật đầu nói:
"Mình ký hợp đồng rồi ạ, bọn họ đều đã đủ tuổi thành niên."
Thật trùng hợp, sinh nhật của cả ba cô bé đều vào nửa đầu năm, nghĩa là vừa tròn mười tám tuổi.
"Vậy được."
Tiểu Điền:
"Em trả cho mỗi đứa một nghìn đồng."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Được."
Cái giá này cao hơn so với diễn viên quần chúng không có tên tuổi.
Nhưng lại rẻ hơn so với việc thuê một người mẫu quảng cáo chuyên nghiệp.
Lê Thư Hân không bận tâm đến những chuyện nhỏ này, coi như cho Chu Vịnh Ni kiếm chút tiền tiêu vặt.
Ba cô gái quay xong cũng không vội về, lại đứng một bên hóng chuyện.
Chu Vịnh Ni đến gần Lê Thư Hân hỏi:
"Dì Ba ơi, họ đều là ngôi sao ạ?"
Lê Thư Hân:
"Con có nhận ra họ không?"
Chu Vịnh Ni lắc đầu. Cô bé học cấp ba vất vả ít khi xem TV, chỉ xem mỗi "Hoàn Châu Cách Cách", biết T.ử Vy và Tiểu Yến Tử, ngoài ra không biết ai khác.
Lê Thư Hân:
"Con không nhận ra thì dĩ nhiên chưa phải rồi. Nhưng họ đều là sinh viên trường Sân khấu Điện ảnh. Hôm nay chưa phải, không có nghĩa ngày mai cũng không phải. Biết đâu sau này sẽ thành sao. Dù sao họ cũng có nhiều cơ hội hơn."
Chu Vịnh Ni:
"Đúng nhỉ, họ là sinh viên trường Sân khấu Điện ảnh, vậy con phải đi xin một tấm ảnh có chữ ký mới được."
Lê Thư Hân:
"Phụt!"
Chắc là lần đầu tiên bốn cô gái kia gặp người xin ảnh có chữ ký.
Nhưng thấy ba cô bé Chu Vịnh Ni hứng thú như vậy, Lê Thư Hân cũng không làm họ mất hứng.
Còn bốn cô gái được người ta xin chữ ký lại chụp ảnh chung cũng kích động không kém. Họ cũng có cảm giác như mình là ngôi sao lớn.
Lê Thư Hân nhìn cảnh tượng đó chỉ biết cười thầm.
Đúng là cả làng đều vui.
--
Hết chương 78.