Lê Thư Nguyệt giơ tay:
"Em không có ý gì khác đâu nhé."
Lê Thư Hân:
"Em nghĩ chị sẽ chấp nhặt với em à?"
"Dĩ nhiên là không rồi."
Nghĩ cũng biết, cô sẽ không so đo.
Hai chị em cùng bật cười.
Vì Lê Thư Nguyệt đã nói vậy, Lê Thư Hân cũng thấy có lý.
Em gái không phải trẻ con, nếu không phải trùng sinh thì chính cô còn không quyết đoán bằng Lê Thư Nguyệt.
Vì vậy cô cũng không can thiệp nhiều vào chuyện của em gái nữa, công việc của cô cũng đã đủ bù đầu rồi.
Công ty của Lê Thư Hân hiện tại đang phát triển rất nhanh, trong khi một số doanh nghiệp thời trang lâu đời lại đang ngày càng sa sút. Ngược lại công ty của họ lại không ngừng lớn mạnh. Cuối năm ngoái Lê Thư Hân đã không thành công trong việc đấu thầu quyền tài trợ cho một sự kiện nhưng cô đã nhận ra lợi ích của việc quảng cáo.
Điều này cô hiểu rõ.
Vì vậy năm nay họ đã tài trợ cho một bộ phim hài kịch tình huống của địa phương. Họ không thể giành được quyền đặt tên cho bộ phim giờ vàng này nhưng đã nắm được quyền tài trợ trang phục. Thực ra với một bộ phim sitcom ăn khách như vậy, ngay cả quyền tài trợ trang phục cũng rất khó giành được.
Họ có được cơ hội này, một là nhờ mối quan hệ từ lần tài trợ năm ngoái hai là phải "cảm ơn" công ty thời trang Yến Hỉ, kẻ đã đào người của công ty cô.
Việc tài trợ trang phục cho chương trình này trước nay vẫn luôn do Yến Hỉ đảm nhiệm. Nhưng mấy năm nay công việc kinh doanh của thời trang Yến Hỉ ngày càng đi xuống. Vốn dĩ Yến Hỉ phất lên nhờ thời trang, đó là mảng kinh doanh chính. Nhưng cùng với sự phát triển của xã hội, các mẫu thiết kế của Yến Hỉ vẫn giữ phong cách cũ kỹ, thiếu sáng tạo nên ngày càng thụt lùi.
Trong khi đó mảng kinh doanh khác của Yến Hỉ là bất động sản lại làm ăn rất tốt, lợi nhuận cũng cao.
Thực ra ban đầu, thời trang Yến Hỉ "lạc đà gầy còn hơn ngựa", nếu cố cứu vãn chưa chắc đã không vực dậy được. Nhưng lợi nhuận từ bất động sản quá lớn, khiến các cổ đông của công ty xem thường khoản lợi nhuận nhỏ từ mảng thời trang.
Chuyện này tạo ra một vòng luẩn quẩn, càng không quan tâm thì tự nhiên càng sa sút.
Vậy là từ một vấn đề nhỏ, thời trang Yến Hỉ dưới sự chèn ép tài nguyên không ngừng của tổng công ty đã đi đến bờ vực sụp đổ. Dù ban lãnh đạo mảng thời trang muốn cứu vãn cũng chỉ như ruồi không đầu, rất khó xoay chuyển tình thế.
Bên ngoài cạnh tranh khốc liệt bên trong công ty không coi trọng, đã dẫn đến tình trạng của họ ngày hôm nay.
Quay lại chuyện chính, công ty họ trước đây năm nào cũng tài trợ cho các chương trình này. Nhưng năm nay tổng công ty không đồng ý. Thay vì đổ tài nguyên vào một công ty thời trang không đẻ ra trứng vàng, họ thà tập trung hỏa lực để làm tốt mảng bất động sản.
Chính vì vậy sau nhiều năm liên tiếp tài trợ, Yến Hỉ đã cắt ngang.
Hơn nữa sự việc xảy ra khá đột ngột. Vì tổng công ty không coi trọng, ban đầu cũng không trao đổi với Yến Hỉ nên phía công ty thời trang vẫn đàm phán bình thường với đài truyền hình. Có thể nói là đột nhiên bị cắt ngang khiến đoàn làm phim sitcom cũng rơi vào thế bị động.
Một bên áy náy một bên bất ngờ.
Đúng lúc này nhà sản xuất của chương trình cũ đã giới thiệu Thư Lăng cho đoàn làm phim. Thế là bên này gần như không tốn chút công sức nào đã giành được hợp đồng.
Lê Thư Hân cũng cảm thấy vận may của mình thật sự không tồi, chính cô cũng không ngờ hiệu quả lại tốt đến vậy.
Tài trợ cho một bộ phim hài tình huống như thế này, chi phí không cao nhưng lại được phủ sóng khắp tỉnh. Có thể nói là bỏ tiền nhỏ làm nên chuyện lớn.
Dù vậy quảng cáo vẫn là điều không thể thiếu.
Lê Thư Hân muốn quay quảng cáo. Họ không quen biết ai trong ngành này nhưng người quen của người quen thì luôn có. Bạn trai của Tô Tuyết Liên là Trương Hiên lại rất rành mảng này, không biết anh ta làm công việc gì mà cứ như người trong giới nghệ thuật vậy.
Anh ta giới thiệu một đạo diễn chuyên quay phim quảng cáo, giá cả các thứ đều hợp lý. Tiểu Điền liền toàn quyền phụ trách công việc này. Nội dung và kịch bản quảng cáo cũng nhanh ch.óng được trình lên Lê Thư Hân.
Quảng cáo này không phức tạp, chỉ là những cô gái khác nhau bước vào cửa hàng của họ rồi biến đổi thành một con người khác.
Nghe thì đơn giản nhưng khi quay cũng cần một vài kỹ xảo.
Tiểu Điền báo cáo với Lê Thư Hân:
"Lê tổng, bên mình tạm thời chọn bốn cô gái, mỗi người một phong cách để thực hiện sự thay đổi. Về người mẫu, đạo diễn không đồng ý dùng những gương mặt quen thuộc, nói là dễ gây ấn tượng định sẵn nên đề nghị chúng ta tìm sinh viên các trường nghệ thuật, những người chưa từng đóng phim, giá rẻ mà lại có kinh nghiệm diễn xuất."
Lê Thư Hân:
"Ở địa phương mình làm gì có trường nào nổi tiếng đâu?"
Tiểu Điền:
"Không có ạ, nhưng đạo diễn nói anh ấy có thể giới thiệu chắc là quan hệ của anh ấy. Em nghe nói vợ anh ấy là giáo viên trường Sân khấu Điện ảnh, chắc là muốn tìm cơ hội kiếm thêm thu nhập cho học sinh của vợ."
Lê Thư Hân:
"Vậy cứ để anh ta giới thiệu nhưng mình phải nắm chắc quyền chủ động. Chúng ta là bên A, chúng ta là người đưa ra yêu cầu. Dù chỉ là một quảng cáo nhỏ cũng không thể để người khác toàn quyền quyết định."
"Cái này em biết ạ."
Tiểu Điền bây giờ đã không còn là cô bé ngây ngô của mấy năm trước.
Tiểu Điền hiện tại là nữ thư ký toàn năng của tòa nhà thương mại.
Cô nói tiếp:
"Đúng rồi, bên mình còn thiếu mấy diễn viên quần chúng, em định mời Vịnh Ni và bạn của con bé, chị thấy được không?"
Lê Thư Hân ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Tiểu Điền.
Tiểu Điền giải thích:
"Chỉ là diễn viên quần chúng thôi ạ, xuất hiện cho đông vui. Học kỳ sau bọn họ lên lớp 12 rồi cũng muốn thư giãn một chút. Hồi trước Vịnh Ni đến học thêm còn nói với em, bảo sau này có hoạt động gì vui thì gọi con bé với, con bé cũng muốn xem cho biết."
Lê Thư Hân:
"Được, cô gọi cho nó đi nhưng phải sắp xếp thời gian hợp lý, đừng để ảnh hưởng đến việc học của bọn chúng."
Tiểu Điền bật cười:
"Bọn họ là diễn viên quần chúng mà chị, chỉ một hai cảnh quay thôi không tốn thời gian đâu."
Lê Thư Hân:
"Vậy được."
Lê Thư Hân nghĩ, nếu mình ở tuổi của Chu Vịnh Ni cũng sẽ muốn có nhiều trải nghiệm hơn. Hơn nữa cô cũng hy vọng Chu Vịnh Ni có thể va vấp với cuộc sống nhiều hơn.
Kiếp trước, chính vì kiến thức hạn hẹp lại được bao bọc quá kỹ, chưa từng thấy mặt tối của xã hội nên con bé mới bị lừa bởi một chút ấm áp giả tạo.
Bây giờ trải nghiệm nhiều hơn tự nhiên sẽ không bị lừa nữa.
Vì vậy nếu con bé hứng thú, Lê Thư Hân cũng không từ chối cho nó tham gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng cô cũng nhanh ch.óng báo cho chị cả Lê Thư Bình một tiếng. Lê Thư Bình không rành mấy chuyện này nhưng nghe nói chỉ là vai khách mời, không ảnh hưởng gì đến việc học, con gái lại thích nên cô ấy liền vui vẻ đồng ý.
Tiểu Điền sắp xếp rất nhanh, người mẫu quảng cáo đã được chọn xong, cô ấy cũng đã chốt thời gian với Chu Vịnh Ni. Họ cần ba diễn viên quần chúng đóng vai học sinh. Chu Vịnh Ni rủ thêm hai cô bạn thân của mình.
Dù chỉ là đóng vai quần chúng trong một quảng cáo nhưng cũng đủ khiến các cô bé vui sướng đến phát điên.
Ngày quay quảng cáo Lê Thư Hân cũng đến. Đây là phim quảng cáo chính thức đầu tiên của công ty, sao cô có thể không quan tâm được.
Hơn nữa còn có cả cháu gái của cô nữa. Sáng sớm cô đang sửa soạn quần áo trong nhà thì Thiệu Lăng từ phía sau ôm lấy cô,
"Sớm thế em?"
Lê Thư Hân đang trang điểm trước gương, nhìn thấy bộ dạng ngái ngủ của anh,
"Sao anh cũng dậy rồi?"
Thiệu Lăng:
"Không phải tại em dậy sớm sao?"
Lê Thư Hân khẽ cười:
"Hôm nay phải quay quảng cáo, đạo diễn muốn quay cảnh nắng sớm nên phải đi sớm."
Thiệu Lăng bật cười:
"Quay có cái phim mà cũng phức tạp ghê."
Lê Thư Hân:
"Em cũng không hiểu nhưng Vịnh Ni sẽ dẫn mấy đứa bạn đến. Cháu gái em đã ra mặt, em lúc nào cũng phải nể nang một chút chứ."
Thiệu Lăng bật cười cúi xuống hôn lên má Lê Thư Hân một cái:
"Vợ anh tốt thật."
Anh lại hôn thêm một cái:
"Em xem có dì nào tốt như vậy không chứ."
Lê Thư Hân:
"Dĩ nhiên rồi, em tốt như vậy mà."
Cô xoay người vòng tay qua cổ Thiệu Lăng, hỏi:
"Anh có muốn đi xem cho vui không? Có cả sinh viên trường Sân khấu Điện ảnh nữa đấy, biết đâu sau này thành minh tinh lớn."
Thiệu Lăng nhướng mày cười đầy ẩn ý:
"Không phải em hay ghen sao? Lần này lại không ghen à?"
Lê Thư Hân thật sự thấy mình quá oan uổng. Cô đâu có ghen. Như trường hợp Hồ Tiểu Ngọc trong làng, cô không cho Thiệu Lăng tiếp xúc không phải vì ghen mà là sợ dính vào rồi không dứt ra được.
Lê Thư Hân:
"Anh nói gì thế? Em là cái loại hũ giấm à? Rõ ràng ý em không phải vậy."
Thiệu Lăng:
"Vậy là ý gì?"
Lê Thư Hân lườm anh một cái, không thèm chấp người biết rõ mà còn cố hỏi.
Cô nói:
"Tránh ra, tránh ra, em còn phải trang điểm."
Thiệu Lăng buông Lê Thư Hân ra dựa vào bồn rửa mặt nhìn cô trang điểm. Lê Thư Hân thực ra không phải người khéo tay nhưng được cái ngũ quan xinh đẹp, chỉ cần trang điểm nhẹ một chút là đã trông rất có khí chất.
Lê Thư Hân trang điểm một cách nhẹ nhàng tươi tắn, tự ngắm mình trong gương rồi tô son.
Thiệu Lăng:
"Màu son này của em đẹp đấy, sau này cứ mua màu này đi."
Lê Thư Hân:
"Đừng có ở đây chỉ trỏ lung tung, đi ra đi."
Thiệu Lăng:
"..."
Anh tủi thân:
"Em chê anh rồi."
Lê Thư Hân tỉnh bơ:
"Sao nào, đúng là thế mà."
Nói xong chính cô cũng bật cười:
"Đàn ông các anh làm sao hiểu được chuyện trang điểm của phụ nữ chứ."
"Rồi rồi, anh không hiểu nhưng anh biết vợ anh đẹp."
Thiệu Lăng khen từ tận đáy lòng:
"Anh đoán, mấy cô sinh viên Sân khấu Điện ảnh gì đó hôm nay chắc chắn cũng không bằng em đâu."
Lê Thư Hân:
"..."
Cô dỗi:
"Lời này anh ở nhà nói thì được, ra ngoài nói người ta bảo anh khoác lác đấy."
Thiệu Lăng cười ôm lấy Lê Thư Hân:
"Anh đương nhiên không khoác lác, vợ anh vốn dĩ đã đẹp rồi."
Lê Thư Hân được những lời hay ý đẹp tâng bac lên tận mây xanh, đắc ý nói:
"Coi như anh có mắt nhìn."
Thiệu Lăng thấy cô rõ ràng rất thích nghe nhưng lại cứ giả vờ không quan tâm trông thật buồn cười. Anh cúi đầu hôn chụt chụt lên má cô mấy cái.