Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 206:



 

Thiệu Lăng và Lê Thư Hân cùng nhau rời khỏi trường mẫu giáo, cả hai đều có chút mất mát.

Thiệu Lăng hỏi:

"Anh đưa em đi làm nhé?"

Lê Thư Hân ngước mắt nhìn Thiệu Lăng:

"Anh nói xem con nhà mình có ổn không?"

Thiệu Lăng thấy vẻ lo lắng của cô,

"Ổn mà, con mình giỏi lắm."

Lê Thư Hân đứng im tại chỗ "ừ" một tiếng.

Thiệu Lăng khẽ bật cười:

"Em lo lắng à?"

Lê Thư Hân hỏi lại:

"Anh không lo sao?"

Thiệu Lăng:

"Lo chứ, nhưng anh biết Giai Hi không phải là một đứa trẻ yếu đuối."

Anh dắt tay Lê Thư Hân:

"Anh lại thấy vấn đề của em lớn hơn đấy."

So với Giai Hi, Lê Thư Hân rõ ràng căng thẳng và bất an hơn nhiều. Thiệu Lăng nhìn cô thấy ánh mắt cô có chút lơ đãng.

Lê Thư Hân vội giải thích:

"Em không phải thật sự không muốn cho con đi học mẫu giáo."

Thiệu Lăng:

"Anh biết nhưng em lo lắng cũng là thật."

Lê Thư Hân hít một hơi thật sâu không biết nói gì.

Thiệu Lăng nhìn cô, suy nghĩ một lát rồi nói:

"Chúng ta ra biển đi dạo nhé?"

Lê Thư Hân ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Thiệu Lăng.

Thiệu Lăng bật cười:

"Sao thế? Không muốn đi cùng anh à?"

Lê Thư Hân cười khoác tay anh:

"Em đương nhiên là muốn rồi."

Thực ra, cô cũng biết trạng thái của mình không tốt. Sự lo lắng cho Giai Hi còn rõ ràng hơn cả lúc cô tự mình đi làm. Nhưng Lê Thư Hân cũng biết, lúc đó cô không lo vì có Thiệu Lăng ở nhà.

Cô tin tưởng Thiệu Lăng nhưng bây giờ lại khác. Đây là một môi trường xa lạ, Lê Thư Hân không khỏi có chút lo lắng. Đây có lẽ là di chứng của kiếp trước.

Kiếp trước, cô đã tin tưởng ba mẹ để gửi Giai Hi đi, kết quả là con không được chăm sóc tốt.

Lê Thư Hân vẫn luôn rất áy náy.

Dù biết cảm xúc của mình bị ảnh hưởng rất lớn nhưng Lê Thư Hân thật sự không biết cách điều chỉnh.

Cô nói:

"Em cũng biết trường mẫu giáo này mình đã xem xét rất kỹ, mọi mặt đều rất tốt nhưng vẫn không nhịn được lo lắng. Anh nói xem em có phải quá lo bò trắng răng không?"

Thiệu Lăng:

"Có chứ. Em lo cho Giai Hi là chuyện bình thường, đó là con của chúng ta mà."

Lê Thư Hân khẽ cười.

Họ không lái xe nên cứ thế đi bộ về nhà.

Lê Thư Hân nói:

"Vậy là Giai Hi đã đi học mẫu giáo rồi. Thời gian trôi nhanh thật."

Thiệu Lăng:

"Dĩ nhiên rồi, em xem ngay cả việc chúng ta chuyển nhà cũng đã hơn hai năm rồi. Thời gian sao có thể không nhanh được."

Thiệu Lăng và Lê Thư Hân cùng nhau đi dạo về nhà.

Anh dắt tay cô, hỏi:

"Công ty gần đây thế nào?"

Lê Thư Hân:

"Khá tốt, em đều làm được cả."

Lê Thư Hân nói tiếp:

"Em cũng không mơ tưởng phát triển thành quy mô lớn ngay lập tức. Anh cũng biết đấy, ngành thời trang ở thời điểm hiện tại không còn là ngành hái ra tiền nữa. Nếu là những năm 80 và đầu những năm 90, thời kỳ hoàng kim đó còn kiếm tiền hơn cả bất động sản. Nhưng bây giờ thì không được nữa rồi. Dù không được như trước, em vẫn thấy khá tốt. Chúng ta đâu có cần phải lọt vào bảng xếp hạng người giàu ngay lập tức, có sự nghiệp có thể kiếm tiền đã là rất tốt rồi."

Lê Thư Hân cảm thấy vận mệnh thật kỳ lạ. Dường như càng muốn nắm bắt thứ gì thì lại càng không nắm được. Nhưng khi bạn thả lỏng lại dễ dàng đạt được điều mình muốn. Thật khó tin nhưng sự thật lại là như vậy.

Kiếp trước, vợ chồng họ vất vả như vậy cũng phải mất một thời gian dài mới có được nhiều thứ.

Kiếp này, ngược lại lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Dĩ nhiên cũng không thể loại trừ yếu tố cộng thêm từ kinh nghiệm của việc trùng sinh.

Nhắc đến trùng sinh, Lê Thư Hân thật sự rất biết ơn vì mình đã có một cơ hội tốt như vậy để làm lại, để bù đắp những tiếc nuối.

Cô khoác tay Thiệu Lăng đột nhiên nảy ra ý tưởng:

"Này, chúng ta đừng đi xem biển nữa hay là đi leo núi đi. Chúng ta đi leo núi, tiện thể vào chùa trong núi thắp một nén nhang."

Thiệu Lăng nhướng mày nhìn vẻ mặt Lê Thư Hân rồi gật đầu.

Lê Thư Hân cúi xuống nhìn trang phục của mình:

"Vậy thì em phải về thay quần áo đã."

Sáng nay ra ngoài, cô nghĩ hôm nay là ngày đầu tiên đưa con đi học tuyệt đối không thể làm con mất mặt nên đã ăn mặc rất trang trọng, còn trịnh trọng hơn cả lúc đi làm.

Thiệu Lăng đ.á.n.h giá quần áo của Lê Thư Hân, gật đầu:

"Em đúng là nên thay."

Lê Thư Hân uể oải:

"Nói cứ như anh không cần vậy. Cả hai chúng ta đều như nhau cả thôi, 'chó chê mèo lắm lông'."

Hôm nay Thiệu Lăng cũng ăn mặc rất tươm tất, ngay cả tóc cũng vuốt một lớp gel trông bảnh bao.

Con trai thì chưa biết thế nào nhưng đôi vợ chồng này lại vô cùng cẩn trọng.

Cả hai cùng về nhà thay quần áo.

Lê Thư Hân nói:

"Dì Lâm, trưa nay không cần chuẩn bị cơm cho chúng cháu, chúng cháu đi leo núi."

Dì Lâm ngạc nhiên một chút rồi lập tức nói được.

--

Hai vợ chồng họ không chần chừ, đã nói leo núi là lập tức lái xe ra ngoại ô.

Xe chạy trên đường, Thiệu Lăng nói:

"Lâu lắm rồi chúng ta không hẹn hò."

Lê Thư Hân:

"Mới hôm trước mình còn lén đi xem phim mà."

Họ rõ ràng đã hứa với Giai Hi là không đi lén nhưng cuối cùng vẫn đi khiến cậu bé tức giận. Sau khi họ về bị cậu bécằn nhằn mãi. Nghĩ đến đây hai vợ chồng đều bật cười.

Thiệu Lăng nói:

"Anh không nói đến kiểu hẹn hò xem phim mà là giống như hôm nay."

Lê Thư Hân nhướng mày với anh.

Thiệu Lăng:

"Em hiểu không?"

Thiệu Lăng không phải là người giỏi ăn nói, không biết cách biểu đạt nhưng Lê Thư Hân vẫn hiểu.

Cô tựa đầu vào vai anh,

"Hiểu chứ, em hiểu anh nhất mà."

Xe chạy đến bãi đỗ, Thiệu Lăng dừng xe lại liền cúi xuống hôn cô một cái. Hồi lâu sau mới buông ra, cả hai đều thở hổn hển.

Lê Thư Hân dỗi:

"Anh làm vậy em còn sức đâu mà leo núi."

Thiệu Lăng ngạc nhiên:

"Sao, thể lực của em yếu vậy à? Hôn một cái mà đã không leo nổi núi rồi sao?"

Lê Thư Hân:

"...Ý em đâu phải vậy?"

Thiệu Lăng nhún vai:

"Chúng ta mỗi năm đều phải đi kiểm tra sức khỏe định kỳ. Không phải anh nói chứ thể lực của em yếu đi rồi đấy."

Lê Thư Hân không phục:

"Sao lại yếu đi chứ? Em rõ ràng vẫn ổn mà."

Nhưng nghĩ lại kiếp trước, cô vẫn gật đầu đồng ý:

"Được."

Thực ra không phải Lê Thư Hân không quan tâm đến sức khỏe của mình mà là vấn đề sức khỏe của cô là chuyện của rất lâu sau này. Bây giờ có đi kiểm tra cũng sẽ không có vấn đề gì. Nhưng Lê Thư Hân vẫn đồng ý, dù sao hình thành thói quen kiểm tra sức khỏe cũng không phải là chuyện xấu.

Cả hai đều mặc đồ thể thao lại còn là đồ đôi.

Nếu có Giai Hi đi cùng thì sẽ thấy đây là đồ gia đình, cả ba người đều mặc na ná nhau.

--

Hai vợ chồng cùng nhau leo núi.

Thiệu Lăng nói:

"Nếu em leo không nổi thì nói với anh, anh cõng em lên."

Lê Thư Hân:

"Hả?"

Cô ngạc nhiên nhìn Thiệu Lăng chân thành hỏi:

"Cái gì cho anh dũng khí để khoác lác vậy?"

Thiệu Lăng:

"...?"

Anh giả vờ xắn tay áo:

"Anh khoác lác chỗ nào?"

Anh trực tiếp bế bổng Lê Thư Hân lên.

Lê Thư Hân "A" một tiếng:

"Anh làm gì vậy, mau đặt em xuống coi chừng bị thương."

Cô dù nhẹ cũng gần 50kg. Lê Thư Hân trông rất gầy nhưng được cái cô cao. Vác một người gần 50kg đi, đã mệt rồi huống chi là leo núi.

Lê Thư Hân vội giữ lấy Thiệu Lăng:

"Anh mau đặt em xuống, em không mệt, chúng ta cứ từ từ leo thế này cũng tốt mà. Nếu mệt thì ngồi nghỉ một lát. Anh làm gì vậy? Mau đặt em xuống."

"Anh phải chứng minh là anh cõng được em, lúc nãy em còn nói anh khoác lác."

Lê Thư Hân:

"...Được rồi được rồi em chỉ nói đùa thôi, mau đặt em xuống. Anh không khoác lác, anh giỏi nhất, được chưa?"

Nghe vậy, Thiệu Lăng mới miễn cưỡng đặt cô xuống.

Lê Thư Hân thở phào nhẹ nhõm rồi cằn nhằn:

"Lúc nãy anh làm gì vậy chứ, thật là."

Thiệu Lăng:

"Không phải là chứng minh bản thân sao?"

Lê Thư Hân:

"Ha ha."

Còn chứng minh bản thân nữa chứ, cứ như ai không biết ai vậy.

Kiếp trước, thể lực của Thiệu Lăng không tốt chút nào. Lúc trẻ anh làm việc quá sức, thói quen sinh hoạt lại không tốt nên trời mưa trời gió là chân đau còn thường xuyên đau lưng.

Kiếp này anh lại bắt đầu từ công việc nhỏ ở công trường nên đã tiết kiệm được mấy năm nhàn rỗi. Không biết kiếp này có còn bị đau lưng không.

Lê Thư Hân nhìn vào eo của Thiệu Lăng, anh đột nhiên liếc mắt nói:

"Em dù có thấy dáng anh đẹp, có ý đồ với anh thì cũng không nên ở đây nhìn chằm chằm vào m.ô.n.g anh chứ?"

Nói xong anh cười mờ ám:

"Tối về cho em."

Lê Thư Hân trợn mắt không thể tin nổi:

"Anh nói gì vậy? Em đâu có ý đó? Ai nhìn m.ô.n.g anh chứ? Anh làm sao vậy?"

Sao cô lại phát hiện anh da mặt dày như vậy, tự luyến như vậy chứ.

Thiệu Lăng:

"Vậy em không nhìn m.ô.n.g anh thì nhìn chỗ nào? Eo à?"

Nụ cười của anh càng thêm sâu xa.

Lê Thư Hân:

"..."

Thật là không nói nên lời.

Cô lo lắng cho sức khỏe của anh sao có thể nghĩ đến những chuyện đó được, thật là cái gì không biết.

Lê Thư Hân nén giận hừ một tiếng thật mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thiệu Lăng:

"Em quả nhiên là đang nhìn eo anh."

Lê Thư Hân phản bác:

"Em sợ anh bị đau lưng!"

Thiệu Lăng:

"???"

Anh nhướng mày:

"Sức khỏe của anh thế nào không phải em rõ nhất sao? Sao còn phải nghi ngờ?"

Thật là một người rất vội vàng muốn chứng minh bản thân.

Lê Thư Hân:

"..."

Cô liếc mắt một cái đã hiểu ý của Thiệu Lăng lập tức nói:

"Anh câm cái miệng lại, đừng có nghĩ lung tung."

Nụ cười của Thiệu Lăng càng thêm sâu xa, khóe miệng cong lên.

Quả nhiên là cuối hạ, không khí này thật dính nhớp. Thiệu Lăng cúi đầu nhìn Lê Thư Hân. Ngay lúc này điện thoại của Thiệu Lăng vang lên.

Thiệu Lăng cằn nhằn:

"Ai gọi điện lúc này vậy, thật là phá hỏng chuyện tốt của mình."

Anh móc điện thoại ra xem ngạc nhiên:

"Là Trương Hiên."

Bạn bè chí cốt, phải nghe thôi.

Anh nhấc máy:

"A Hiên, cậu cũng biết chọn lúc để gọi điện ghê."

Trương Hiên ngớ người:

"Sao thế? Ban ngày ban mặt cậu còn có thể làm gì?"

Thiệu Lăng:

"Không phải việc của cậu, hoạt động của tôi nhiều lắm không giới hạn ngày đêm. Sao thế? Có việc gì?"

Khóe miệng Trương Hiên giật giật:

"Tối nay đi uống một chén nhé? Tôi thất tình rồi."

Thiệu Lăng:

"Chia tay rồi à?"

Lê Thư Hân nghe thấy lời này thì lập tức vểnh tai lên dán sát vào, rõ ràng là đang nghe lén.

Thiệu Lăng đẩy đầu cô ra, Lê Thư Hân lại dán vào còn nhe răng với Thiệu Lăng.

Thiệu Lăng:

"..."

Sao càng ngày càng trẻ con vậy.

Anh vừa bất lực vừa buồn cười.

Nếu không phải cuộc sống tốt đẹp, nếu không phải sống nhẹ nhàng làm sao có thể như vậy được.

Nếu cuộc sống vất vả người ta sẽ sớm trưởng thành. Vợ chồng họ đều như vậy, được coi là trưởng thành sớm.

Nhưng bây giờ khác xưa, Lê Thư Hân ngược lại lại có thêm vài phần ngây thơ của thiếu nữ.

Cô dán vào nghe lén Thiệu Lăng cũng không để ý.

Anh nói chuyện phiếm với Trương Hiên ở đầu dây bên kia:

"Cậu sao vậy?"

Trương Hiên:

"Tô Tuyết Liên đá tôi rồi."

Thiệu Lăng:

"Cũng không có gì bất ngờ."

Trương Hiên không đồng ý:

"Sao lại không bất ngờ? Không thể là tôi đá cô ấy à? Cậu có còn là bạn của tôi không vậy. Cậu rốt cuộc bênh ai, chúng ta là cùng một chiến tuyến mà."

Thiệu Lăng cười cười:

"Hai người các cậu vốn dĩ không hợp nhau, chia tay cũng là chuyện bình thường."

Anh nói tiếp:

"Người tiếp theo sẽ tốt hơn."

Lê Thư Hân nghe xong liền véo Thiệu Lăng một cái.

Thiệu Lăng "Ái" một tiếng:

"Cậu xem này, tôi vì an ủi cậu mà bị vợ véo một cái."

Trương Hiên cười hề hề:

"Đáng đời. Lời an ủi của cậu thật sự không có tâm."

Anh ta nói:

"Thôi được rồi, dù cậu đang làm gì thì tối nay tụ tập nhé."

Thiệu Lăng liếc qua Lê Thư Hân thấy cô gật đầu đồng ý liền nói:

"Được."

Anh nói tiếp:

"Thôi nhé, cúp máy đây, tôi đang leo núi, lát nữa còn phải đi lễ Phật."

"Vãi, cậu nói thật hay giả vậy."

Trương Hiên tính thế nào cũng không thể ngờ được là họ đang đi leo núi lễ Phật.

"Vậy cậu hỏi dùm tôi chuyện nhân duyên nhé."

"Điên à, tôi hỏi nhân duyên gì cho cậu, tự cậu đi mà hỏi."

Nói xong, anh cúp máy cảm thán:

"Hai người họ quả nhiên là không bền lâu."

Lê Thư Hân nghĩ, dù sự trùng sinh của họ có hiệu ứng cánh bướm nhưng con bướm này vẫn bay đến chỗ Trương Hiên và Tô Tuyết Liên, họ vẫn chia tay.

Điều đó cho thấy tam quan bất đồng thì dù có ngoại lực thay đổi cũng không thể khiến hai người tiếp tục đi cùng nhau.

Cô tò mò:

"Họ vì sao chia tay vậy, lúc nãy sao anh không hỏi?"

Thiệu Lăng:

"Có gì mà phải hỏi? Anh biết rồi. Đơn giản là quan điểm của họ không thống nhất. Tô Tuyết Liên thích Trương Hiên là dựa trên một lớp màng lọc. Khi lớp màng lọc đó biến mất, lại phát hiện Trương Hiên là một người thích hút t.h.u.ố.c uống rượu, đ.á.n.h bài, chơi bời,…em nghĩ cô ấy còn thích Trương Hiên được bao nhiêu? Cô ấy là người nghiêm túc, Trương Hiên như vậy cô ấy chắc chắn không chấp nhận được. Đối với Trương Hiên, Tô Tuyết Liên cũng không được. Cô ấy quá nghiêm túc, việc gì cũng phải làm tốt nhất, phải chú trọng chính nghĩa. Trên đời này làm gì có chuyện trắng đen rõ ràng như vậy? Em nghĩ Tô Tuyết Liên như vậy Trương Hiên không mệt sao? Như chuyện ly hôn của Thiệu Bằng và Trương Nhã Hân, Tô Tuyết Liên đã giúp đỡ bao nhiêu, trong đó liên quan đến mấy tên l.ừ.a đ.ả.o ở Cảng Thành, Trương Hiên lại ra tay bao nhiêu? Theo Trương Hiên đó là chuyện của cảnh sát không liên quan đến họ. Nhưng Tô Tuyết Liên lại muốn giúp đỡ. Suy nghĩ của họ không giống nhau. Nếu là bạn bè có thể còn thích ứng được. Nhưng là một gia đình thì không được. Không thể hòa hợp nên anh thấy họ dứt khoát chia tay cũng là đúng."

Lê Thư Hân ngạc nhiên nhìn Thiệu Lăng:

"Anh ngay từ đầu đã không coi trọng họ."

Thiệu Lăng:

"Đúng vậy."

Lê Thư Hân uể oải:

"Anh cũng hiểu Tô Tuyết Liên ghê."

Thiệu Lăng phì cười:

"Ai da, đây là ai đang ghen vậy. Em xem cái mùi chua này ở giữa núi rừng cũng xộc vào mũi."

Lê Thư Hân:

"Ha ha."

Thiệu Lăng càng vui vẻ trực tiếp nắm lấy Lê Thư Hân hôn một cái.

Lê Thư Hân:

"Anh có phiền không vậy."

Thiệu Lăng:

"Anh có phiền, em cũng sẽ không phiền anh đâu. Đúng không vợ yêu của anh?"

Lê Thư Hân:

"Không có tâm trạng tốt để phụ họa với anh đâu."

Thiệu Lăng véo má cô:

"Anh buông tay ra, kéo da em lỏng hết rồi."

Thiệu Lăng cười cười nắm tay Lê Thư Hân, nghiêm túc nói:

"Anh rất hiểu Tô Tuyết Liên không phải vì anh thích cô ấy nhiều mà vì bọn anh lớn lên cùng nhau. Giống như anh cũng ít nhiều hiểu về bọn Thiệu Bằng vậy. Điều này không liên quan đến tình cảm. Đơn giản là anh vẫn là một người bình thường có não. Nên là ghen tuông gì đó không cần đâu, vì anh không ưa cô ấy. Dĩ nhiên cô ấy cũng không ưa anh."

Lê Thư Hân:

"Anh cũng có chút tự mình hiểu lấy."

Thiệu Lăng buông tay:

"Em nói gì vậy."

Anh nắm lấy bàn tay mềm mại không xương của cô:

"Anh thích kiểu người nào không phải em rõ nhất sao? Anh chính là thích kiểu người như em."

Lê Thư Hân:

"Ha ha."

Thiệu Lăng:

"Anh chính là thích vợ anh, kiểu người có chút khôn khéo lại xinh đẹp còn có chút ngây thơ."

Anh vòng tay qua cổ Lê Thư Hân:

"Vợ ơi, sao anh lại thích em như vậy. Lát nữa lên núi chúng ta đi lễ Phật thật thành tâm nhé? Cầu xin ông trời cho chúng ta kiếp sau còn có thể gặp nhau còn có thể nhất kiến chung tình và ở bên nhau."

Lê Thư Hân:

"??? Mèo?"

Cô trợn mắt:

"Ai với anh là nhất kiến chung tình?"

Thiệu Lăng sâu xa:

"Đừng che giấu, anh biết ngay em lúc đó đối với anh là nhất kiến chung tình."

Lê Thư Hân:

"Không có."

Thiệu Lăng:

"Em còn không thừa nhận?"

Anh nắm c.h.ặ.t Lê Thư Hân:

"Không thừa nhận cũng không sao, đợi chúng ta đến trước mặt Phật Tổ phân biệt một phen."

Lê Thư Hân cười mắng:

"Anh bị điên à."

Thiệu Lăng:

"Anh không quan tâm, dù sao anh cũng muốn đặt trước kiếp sau còn cả kiếp sau nữa. Vợ anh tốt như vậy, chúng ta ít nhất cũng là duyên phận mấy kiếp."

Lê Thư Hân được anh nói cho lòng hoa nở rộ nhưng lại cứ giả vờ không quan tâm.

Cô dỗi:

"Anh chỉ nói bậy."

"Anh nói bậy chỗ nào? Câu nào cũng là thật."

Lê Thư Hân:

"Anh mau leo núi đi."

Thiệu Lăng thấy mặt mày cô đều là nụ cười,

"Em xem em vui chưa kìa, còn không thừa nhận chúng ta nhất kiến chung tình, duyên định ba sinh."

Lê Thư Hân cười càng tươi hơn còn cãi bướng:

"Anh chỉ nói bậy, cái gì nhất kiến chung tình duyên định ba sinh."

Thiệu Lăng nắm tay cô:

"Em xem này, lát nữa chúng ta đi lễ thật thành tâm, dù sao anh cũng muốn đặt trước em kiếp sau."

Lê Thư Hân:

"Anh vừa mới nói còn có kiếp sau sau nữa mà."

Thiệu Lăng nén cười,

"Em xem, em còn không thừa nhận, em chính là yêu anh c.h.ế.t đi được. Còn muốn hẹn ước với anh hai kiếp nữa cơ."

Lê Thư Hân:

"Có đâu."

"Có mà, có mà!"

Gió núi nhẹ nhàng thổi bay vài sợi tóc, hai người cười càng sâu hơn chơi trò đấu võ mồm, anh một câu em một câu chẳng mấy chốc đã lên đến đỉnh núi.

Còn chuyện lo lắng cho con trai?

À,

Quên mất rồi.

--

Hết chương 83.