Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 207: Tâm hữu linh tê (1)



 

 Giai Hi vội vàng cởi cặp sách, hăm hở chạy ra ngoài.

Cô giáo vội ngăn cậu nhóc lại:

"Bạn nhỏ Thiệu Giai Hi đừng chạy, các bạn phải đi cùng nhau nhé."

Giai Hi mắt to tròn hỏi:

"Tại sao ạ?"

Cô giáo nhẹ nhàng đáp:

"Vì chúng ta đều là bạn học lớp Hướng Dương. Hơn nữa nếu con tự mình chạy ra ngoài, nhỡ ngã hoặc đi lạc thì sao. Ba mẹ đã giao các con cho nhà trường, cho cô giáo thì cô đương nhiên phải chăm sóc các con thật tốt. Sáng nay chính tay cô đã nhận các con từ tay ba mẹ, bây giờ cô cũng phải chính tay giao các con lại cho ba mẹ chứ."

Dù mới chỉ một ngày nhưng cô giáo cảm thấy cậu nhóc này có khả năng hiểu rất tốt, hơn nữa cậu cũng là đứa trẻ duy nhất không khóc trong ngày đầu tiên đi học. Vì vậy cô giáo nhẹ nhàng giảng giải cho cậu bé.

Cậu bé suy nghĩ một lát rồi gật đầu:

"Con hiểu rồi ạ."

Duệ Duệ vội chạy đến trước mặt Giai Hi. Dù lớn hơn Giai Hi nửa tuổi nhưng khi rời khỏi môi trường quen thuộc cậu bé rất bất an, nên thích ở cùng với bạn mình hơn.

Cậu nói:

"Tớ sắp về nhà rồi, tớ không đến đây nữa đâu."

Giai Hi nhìn cậu:

"Ba mẹ cậu vẫn sẽ đưa cậu đến thôi."

Duệ Duệ:

"!!!"

Giai Hi:

"Ngày nào cũng đến!"

Duệ Duệ mếu máo muốn khóc.

Cô giáo vội dỗ dành:

"Không khóc nữa nhé. Con xem mọi người đều không khóc nữa rồi. Con trai phải kiên cường một chút chứ."

Cô sợ Giai Hi lại nói gì đó kích động các bạn khác, vội nói:

"Các con xếp hàng cùng nhau nhé, cô dẫn các con ra ngoài tìm ba mẹ."

Các bé lập tức vui vẻ hẳn lên tíu tít làm theo động tác của cô giáo để xếp hàng.

Giai Hi đứng ở giữa vội vàng nhón chân. Cậu nhóc này hôm nay tuy không khóc to nhưng cũng có rơi nước mắt.

Ba mẹ vừa đi cậu bé thực ra cũng có chút hụt hẫng. Mọi người đều khóc còn cậu thì im lặng lau nước mắt.

Nhưng cảm xúc của cậu bé đến nhanh mà đi cũng nhanh chẳng mấy chốc đã vui vẻ trở lại.

Đám trẻ tí hon đi theo cô giáo ra ngoài. Lớp họ được tan sớm nhất, ở cổng đã đầy ắp phụ huynh chờ đón con.

Vì là ngày đầu tiên nên nhiều phụ huynh không yên tâm, ai nấy đều cả nhà cùng đi trông rất đông vui.

Thiệu Lăng và Lê Thư Hân cũng ở trong đó. Từ xa đã thấy con trai mình đeo cặp sách lắc lư trong hàng.

Lê Thư Hân lập tức vẫy tay gọi:

"Giai Hi, mẹ ở đây."

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều quay lại nhìn Lê Thư Hân. Cô đỏ bừng mặt vội hạ tay xuống.

Giai Hi nghe thấy tiếng mẹ gọi mắt sáng lấp lánh:

"Ba mẹ con đến rồi."

Bước chân cậu nhanh hơn vài phần.

Cô giáo vội dỗ dành:

"Phụ huynh của các con đều ở đây cả, không cần vội đâu sắp đến rồi."

Lúc này Giai Hi lại không đáp lời cô giáo mà quay sang khoe với các bạn đứng trước sau:

"Bạn xem, đây là mẹ tớ, mẹ tớ là tốt nhất."

Đứng trước Giai Hi là một cô bé tóc xoăn tự nhiên.

Cô bé bĩu môi, mặt còn treo hai hàng nước mắt mềm mại nói:

"Mẹ tớ cũng tốt."

Giai Hi:

"Không thể nào, không ai tốt hơn mẹ tớ đâu!"

Cậu chu môi:

"Bạn xem, người tốt nhất kia chính là mẹ tớ."

Duệ Duệ đứng sau Giai Hi gật đầu:

"Dì là tốt nhất."

Cô bé tóc xoăn tự nhiên vừa nãy còn nức nở khóc đòi về nhà lúc này lại không khóc nữa mà bướng bỉnh nói to:

"Mới không phải, mẹ tớ mới là tốt nhất."

"So một lần đi."

"So thì so!"

Người mẹ dịu dàng đứng ở cổng từ xa đầu óc đầy dấu chấm hỏi.

Con gái là do một tay cô ấy chăm sóc, việc đi học mẫu giáo cũng hết sức gian nan. Thực ra năm ngoái con bé đã nên đi học rồi nhưng vì khóc quá dữ nên đành thôi.

Mới chậm một năm, đừng nhìn bây giờ con bé học lớp nhà trẻ nhưng đã lớn hơn các bạn khác một tuổi.

Quả nhiên năm nay đưa đến vẫn khóc.

Người làm mẹ như cô ấy lo lắng vô cùng, cả ngày hôm nay đều đứng ngồi không yên, không biết con có khóc thành cái dạng gì không.

Con nhà cô ấy tuy mềm mại nhưng tính cách lại rất bướng bỉnh.

Khó khăn lắm mới đợi được đến giờ tan học, cô ấy vội vàng chạy đến, quả nhiên từ xa đã thấy con gái nước mắt lưng tròng.

Nhưng cũng chỉ được một lúc, không biết mấy đứa trẻ nói gì, con gái cô ấy lau nước mắt còn chống nạnh...

Con bé không khóc nữa!

Người làm mẹ trợn mắt há mồm. Trẻ con nào biết phụ huynh nghĩ gì đâu, đi đến cổng đứa nào cũng tíu tít:

"Bạn xem, kia là mẹ tớ."

"Mẹ tớ cũng tốt."

Trong khoảng cách ngắn ngủi như vậy, các bạn nhỏ lại bắt đầu thảo luận xem ai là người tốt nhất.

Các bạn nhỏ rất dễ bị lôi kéo. Như bây giờ không phải là niềm vui được tan học mà là tranh luận xem mẹ ai là tốt nhất.

"Tớ thấy mẹ tớ mới là tốt nhất."

"Này, bạn!"

Giai Hi chỉ tay về phía mẹ:

"Đây chính là mẹ tớ."

Không phải nói chứ, Lê Thư Hân đứng giữa đám đông đặc biệt nổi bật.

Chưa nói đến dung mạo, Lê Thư Hân da rất trắng.

"Một làn da trắng che trăm khuyết điểm" câu này không sai.

Cô trông vô cùng trắng trẻo đến mức phát sáng. Bộ đồ thể thao tuy trông rất thoải mái nhưng lại rất có khí chất.

Hơn nữa Lê Thư Hân lại cao, cao và trắng, dù không có dung mạo cô vẫn rất nổi bật.

Dù sao cô vốn dĩ cũng xinh đẹp, không đến mức khuynh quốc khuynh thành nhưng tuyệt đối là kiểu dung mạo phú quý, mặt trái xoan trông rất dịu dàng.

Các bạn nhỏ vẫn rất thành thật.

Lúc này đã có mấy đứa gật đầu khẽ "ừ" một tiếng:

"Mẹ bạn xinh thật."

Cũng có những đứa trẻ khá "mù mặt", vẫn cho rằng mẹ mình là tốt nhất.

Một đám chim sẻ ríu rít.

Dù các bé tíu tít nhưng cô giáo lại rất vui. Chúng tíu tít còn hơn là khóc lóc. Cô lần lượt giao các bé cho phụ huynh.

Đến lượt cô bé tóc xoăn đứng trước Giai Hi, cô bé chạy về phía mẹ nhào vào lòng mẹ rồi kéo góc áo mẹ quay đầu lại:

"Bạn xem, đây là mẹ tớ, mẹ tớ có phải tốt hơn không."

Cô bé còn nhớ chuyện so một lần.

Lúc này Giai Hi cũng nhào vào lòng Lê Thư Hân nói to hơn:

"Mẹ tớ mới tốt."

Cô bé tên là Quả Nho, mẹ cô bé là Trình Ninh.

Trình Ninh là một bà nội trợ, cô ấy cười nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chào chị."

Lê Thư Hân cười đưa tay ra bắt tay cô ấy:

"Lê Thư Hân, đây là chồng tôi Thiệu Lăng."

Hai bên coi như đã quen nhau.

Trình Ninh:

"Con nhà chị hoạt bát thật."

Lê Thư Hân:

“Nghịch ngợm lắm.”

Giai Hi không phục vội nói:

"Con ngoan lắm mà."

Cậu bé vỗ n.g.ự.c như King Kong:

"Con là em bé ngoan."

Lê Thư Hân cười:

"Ừ ừ, con ngoan nhất."

Lúc này Duệ Duệ cũng được bà nội đón.

Bà là một bà cụ ở cùng khu nhà với Lê Thư Hân.

Thiệu Lăng thường xuyên dẫn con ra ngoài chơi nên đã quen bà.

Mọi người chào hỏi nhau, bà cũng không vội đi mà đợi Lê Thư Hân và mọi người đi cùng, dù sao cũng ở cùng một khu.

Quả Nho lí nhí:

"Mẹ ơi, chúng ta phải so xem mẹ ai tốt hơn."

"Mẹ tớ tốt hơn!"

Giai Hi lập tức nói to.

"Mẹ tớ mới tốt hơn."

Thôi rồi lại tranh luận.

Trình Ninh dịu dàng nói:

"Mẹ nào cũng rất tốt, trong lòng các con thì mẹ của mình là tốt nhất. Đúng không?"

Quả Nho rất nghe lời mẹ thấy vậy liền gật đầu.

Trình Ninh nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Lê Thư Hân:

"Quả Nho nhà chị đáng yêu quá."

Trình Ninh vội đáp lễ:

“Con nhà chị cũng vậy.”

Hai bên nói chuyện thêm vài câu rồi mới mỗi người về nhà nấy.

Trình Ninh lái một chiếc xe Mercedes.

Thiệu Lăng nói với vợ:

"Xe này không tồi, hay là em cũng đổi một chiếc như vậy đi?"

Lê Thư Hân:

"Không cần thiết."

Cô không phải người thích xe.

Lê Thư Hân thực ra rất yêu cái đẹp nhưng cô không mấy hứng thú với xe cộ.

Cô nói:

"Dù sao đối với em xe nào cũng là bốn bánh thôi."

Bà nội của Duệ Duệ bật cười.

Thiệu Lăng vội giới thiệu:

"Em chưa biết đúng không? Chúng ta cùng một khu. Đây là cô giáo Trần, Duệ Duệ là cháu trai của cô. Giai Hi là bạn của Duệ Duệ trong khu chung cư."

Lê Thư Hân:

"Chào cô Trần ạ."

Cô rất lễ phép như một học sinh ngoan.

Bà nội của Duệ Duệ cười:

"Tôi về hưu rồi."

Dù nói vậy nhưng có thể thấy bà rất thích được gọi là cô Trần.

Ở khu nhà họ, đi bộ thực ra còn tiện hơn. Nếu lái xe thì phải xuống hầm lấy xe rồi lại tìm chỗ đỗ, chưa chắc đã nhanh bằng đi bộ. Đừng nhìn bây giờ chưa kẹt xe nhưng trường mẫu giáo của họ là trường cao cấp, hầu hết phụ huynh đều có xe, lúc nãy ở cổng trường toàn là xe.

Mấy người cùng nhau đi về.

Lê Thư Hân tò mò hỏi:

"Cô Trần ơi, cô dạy môn gì ạ?"

Cô Trần:

"Tôi là giáo viên dạy Toán cấp ba."

Lê Thư Hân lập tức trợn mắt:

"Giỏi thật ạ."

Cô Trần nhìn Thiệu Lăng bật cười:

"Vợ chồng cô cậu giống nhau thật, Thiệu Lăng nhà cô lần đầu tiên gặp tôi cũng nói vậy. Vợ chồng cô cậu đúng là có duyên."

Bà là người hay nói, không thể không cảm thán đôi vợ chồng này thật sự rất xứng đôi.

Ngoại hình rất hợp tính cách cũng rất hợp.

Lê Thư Hân cười nhạt:

"Dĩ nhiên rồi ạ, vợ chồng sao có thể không giống nhau chút nào. Cái gì cũng không giống thì làm sao mà ở cùng nhau được."

"Lời này đúng."

Mấy người cùng nhau đi đến khu nhà.

Giai Hi kéo tay mẹ:

"Mẹ ơi, con muốn chơi cầu trượt một lát."

Lê Thư Hân:

"Được thôi, đi, chúng ta cùng đi."

Duệ Duệ:

"Con cũng muốn đi."

Mấy đứa trẻ lại tiếp tục "chiến đấu" ở khu vui chơi.

Lê Thư Hân tò mò hỏi:

"Hôm nay ở trường con không chơi à?"

Giai Hi:

"Chơi rồi ạ, cầu trượt ở trường đẹp lắm còn to hơn."

Duệ Duệ ở bên cạnh cũng gật đầu theo.

"Các bạn đều khóc không chơi, con chơi một mình..."

Cậu bé bẻ ngón tay đếm, thực ra cậu không biết đếm nhưng vẫn giả vờ đếm đi đếm lại, rồi nói:

"Rất nhiều lần!"

Mặt cậu bé to tròn như mặt trời.

Duệ Duệ lúc này cũng đắc ý cười:

"Tớ cũng chơi rất nhiều lần."

Hai đứa trẻ nhìn nhau đều phát ra tiếng cười khúc khích.

Chúng thông minh thật, nhân lúc mọi người không chơi chúng tha hồ chơi. Đợi đến lúc mọi người bắt đầu chơi thì phải xếp hàng. Thế thì đến lượt sẽ ít đi. Dù không biết đếm nhưng điều này trẻ con đều hiểu.

Vì vậy hai đứa trẻ đều cảm thấy mình đã chiếm được một món hời lớn.

Giai Hi:

"Ngày mai chúng ta lại đi chơi tiếp, con còn thích chơi xây lâu đài cát nữa."

"Tớ cũng vậy..."

Trẻ con vô cùng náo nhiệt. Lê Thư Hân thấy Giai Hi như vậy cũng yên tâm. Điều cô lo lắng nhất là con đi học mẫu giáo không thích ứng được. Bây giờ xem ra không thích ứng chắc chắn là có nhưng hẳn là rất nhỏ, gần như có thể bỏ qua.

Lê Thư Hân yên tâm hơn nhiều.