Vu Hạo là sinh viên năm ba thường ngày không có nhiều tiết học, gia đình lại có điều kiện nên cậu cũng chẳng có ý định đi làm thêm mà suốt ngày la cà ở quán net. Về điểm này ba cậu không mấy hài lòng. Ai mà không hy vọng con mình có thể ưu tú và xuất sắc hơn chứ?
Nhưng ông Vu cũng rất vui mừng vì dù sao con trai ông vẫn rất chăm chỉ, còn thi đỗ vào một trường đại học khá tốt. Con của rất nhiều bạn bè ông thi lên cấp ba còn phải học trường tư thục. Có người còn hết cách phải cho con ra nước ngoài du học.
So sánh như vậy thì con trai ông quả thực rất ổn.
Vì vậy ông thường không nói này nói nọ trước mặt con trai, mà thay vào đó sẽ thường xuyên đề cập đến chuyện công ty, dự định sẽ mưa dầm thấm lâu để con trai tự biết mà nỗ lực. Dù sao thì tương lai cậu vẫn phải kế thừa công ty.
Chỉ có điều thằng nhóc nhà ông dường như hoàn toàn không hiểu được dụng tâm của ông.
Nhưng ông cũng không ngờ rằng, sự dụng tâm đó lại có một ngày thật sự giúp ích cho mình. Hôm đó con trai ông vội vàng bắt xe trở về nhà. Vừa xuống xe đã xông thẳng vào văn phòng của ông. Trước đó ông đã nhận được điện thoại của con trai, vừa thấy mặt ông đã vội vàng hỏi:
"Những gì con nói trong điện thoại là thật sao?"
Trên đường đi Vu Hạo đã nói sơ qua mọi chuyện. Cậu sợ chỉ chậm trễ một chút thôi là ba mình sẽ mắc bẫy.
Cậu thở hổn hển, chống tay vào cửa nói:
"Những gì con nói đều là thật. Con vừa thấy bài viết đó là thấy giống hệt tình hình ba kể cho con. Ba ngồi xuống đi con chiếu cho ba xem."
Nhà họ có điều kiện máy tính cũng có sẵn.
Hai cha con nhanh ch.óng ngồi trước máy tính. Ông Vu nhìn nội dung bài viết càng xem càng căng thẳng, tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m mồ hôi lạnh cũng túa ra.
Vu Hạo vội nói:
"Ba, đơn hàng kia của công ty mình con chỉ nghe qua loa thôi. Ba nói cho con biết chi tiết có giống nhau không?"
Cậu hỏi xong lại nhìn ba mình. Không cần trả lời cũng biết đáp án. Trời đã trở lạnh bây giờ là tháng 11 mà ba cậu lại đổ mồ hôi lạnh. Điều đó chứng tỏ mọi chuyện thật sự giống hệt.
Vu Hạo vội nói:
"Ba, hay là ba cũng làm như họ nói điều tra lại một chút đi."
Sắc mặt ông Vu thay đổi liên tục, ông lập tức đứng dậy đi gọi điện thoại. Vu Hạo ngồi trên ghế thở dốc.
Cậu vội vã chạy về thật sự rất lo ba mình bị lừa.
Một lúc lâu sau ông Vu mới quay lại, lúc này sắc mặt cuối cùng cũng có chút bình thường.
Ông nói:
"Ba đã nhờ người điều tra rồi. Con mệt rồi phải không, đi hai ba con mình ra ngoài ăn cơm."
Vu Hạo:
"Ba, ba không lo bài viết đó là bịa đặt à?"
Ông Vu:
"Ba chỉ tin vào sự thật. Nếu là bịa đặt thì cũng không cần phải dựng lên một câu chuyện như vậy."
Trước đó cũng vì là đơn hàng ngoại thương và lại liên quan đến thương mại điện t.ử nên ông mới có chút mất bình tĩnh. Nhưng bây giờ thì khác lý trí đã quay trở lại, người ta cũng suy nghĩ nhiều hơn. Ông xoa đầu con trai nói:
"Thằng nhóc này, ra dáng người lớn rồi đấy."
Vu Hạo bật cười.
Cậu nói:
"Nếu có thể giúp được ba thì tốt quá rồi."
Ông Vu thật sự rất vui. Mặc dù không chốt được một thương vụ lớn là chuyện đáng buồn nhưng nếu thật sự có vấn đề thì cũng đã cứu vãn được một khoản tổn thất khổng lồ. Ông không dám chắc nếu mình đã sa vào bẫy thì có bị dắt mũi đi hay không.
Và điều khiến ông vui hơn nữa là chính con trai ông đã phát hiện ra manh mối.
Điều này làm ông Vu vô cùng phấn khởi, con trai nhà ông quả nhiên khác biệt. Hơn nữa ông nói:
"Thông tin trên mạng này phát triển thật đấy nhỉ."
Vu Hạo:
"Chỉ là trùng hợp thôi ạ. Thật ra người đăng bài là một thành viên cấp cao của diễn đàn, nếu không thì cũng chưa chắc đã được ghim lên đầu nhanh như vậy, chúng ta cũng chưa chắc đã thấy được."
Ông Vu:
"Người này cũng tốt thật. Con có biết cô ấy là ai không? Nếu chuyện này được xác nhận, ba thật sự muốn đến tận nơi cảm ơn."
Vu Hạo lắc đầu:
"Cái này thì con không biết. Nếu ba không vội thì để con hỏi thăm xem sao. Nhưng cô ấy chắc là ở Bằng Thành, hè năm trước con đi du lịch Hương Cảng có ghé qua Bằng Thành, lúc đăng bài hỏi đường cô ấy còn trả lời con."
Ông Vu:
"Vậy sau này có cơ hội thì có thể gặp mặt cảm ơn một chút."
Quả nhiên tối hôm đó ông Vu đã biết được tin tức. Những gì trong bài viết nói không sai một chút nào. Ông Vu thật sự sợ đến toát mồ hôi lạnh, lúc này mới thật sự cảm thấy con trai nhà mình quả nhiên tốt hơn nhà người khác. Đương nhiên ông Vu cũng kể chuyện này cho một vài người bạn cũ của mình. Họ ở ngoại ô Thượng Hải có rất nhiều doanh nghiệp, nhiều người đều quen biết nhau.
Kết quả mọi người trao đổi với nhau, có một bà chủ nhớ ra:
"À, trước đây tôi không phải là đại lý phân phối của Thời trang Thư Lăng ở Bằng Thành sao? Tôi cũng quen với giám đốc kinh doanh của họ, hôm qua cô ấy còn gọi điện cho tôi nói về chuyện này, lúc đó tôi đang bận nên chỉ ậm ừ vài câu rồi cúp máy. Không ngờ lại là thật."
Thật không thể ngờ ngay bên cạnh họ cũng có chuyện như vậy.
Ông lập tức nói:
"Không biết có tiện giúp tôi làm cầu nối không, tôi muốn gặp mặt cảm ơn họ."
"Chuyện đó đương nhiên không thành vấn đề."
Ông Vu thật sự không ngờ lại có thể thông qua bạn bè mà liên lạc được với Thời trang Thư Lăng. Khi ông đến Bằng Thành vừa lúc là buổi chiều. Lần này ông còn dẫn theo con trai Vu Hạo đi cùng. Hai bên nhanh ch.óng gặp mặt, Uông Địch hẹn gặp họ ở quán cà phê dưới lầu công ty. Nói thật ông Vu vô cùng cảm kích Uông Địch. Lũ l.ừ.a đ.ả.o khốn kiếp kia đặt hàng bên ông còn nhiều hơn cả bên Thư Lăng lên đến hơn chục triệu. Nếu kiếm được họ sẽ lãi to, nhưng nếu lỗ thì nhà máy của họ cũng thật sự điêu đứng. Chính vì vậy ông đã đích thân đến đây một chuyến.
Nếu không liên lạc được, ông đương nhiên cũng sẽ không cố chấp nhưng bên này lại rất trùng hợp hai bên lại có người quen biết nên tự nhiên liên lạc được rất nhanh. Hai cha con cũng không ngờ Uông Địch lại trẻ như vậy nhưng đều là người từng trải nên rất hòa nhã.
Vu Hạo, một sinh viên còn đang đi học nhìn họ thành thạo xã giao, cảm thán quả thật xã hội rèn luyện con người.
Nhưng rất nhanh ba người đã bắt đầu trò chuyện. Chưa được bao lâu Uông Địch đã thấy Thiệu Lăng và Lê Thư Hân cùng nhau bước vào quán cà phê. Có lẽ là do nụ cười đột nhiên xuất hiện trên mặt cô ấy nên hai ba con ông Vu lập tức nhìn theo hướng mắt cô, tỏ vẻ nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Uông Địch:
"Đây là Lê tổng của công ty chúng tôi."
Lê Thư Hân tự nhiên cũng thấy Uông Địch, họ liền đi tới giới thiệu lẫn nhau.
Uông Địch:
"Vị này là chồng của Lê tổng, ông Thiệu."
Ông Vu thật sự không ngờ tổng giám đốc của Thời trang Thư Lăng lại là một cô gái trẻ như vậy, nhưng cũng không quá ngạc nhiên ông cũng đã từng gặp qua những nữ cường nhân. Ông vội vàng nói lời cảm ơn.
Lê Thư Hân cũng rất vui vẻ:
"Bớt được một người bị lừa luôn là chuyện tốt."
Cô cũng không hy vọng bọn l.ừ.a đ.ả.o thực hiện được ý đồ của chúng.
Ông Vu:
"Đúng vậy, đúng vậy."
Thiệu Lăng mỉm cười đứng ở một bên nhìn họ. Lê Thư Hân nhanh ch.óng kết thúc cuộc trò chuyện:
"Vậy chúng tôi qua bên kia ngồi trước."
Thấy hai vợ chồng đi rồi Vu Hạo ngạc nhiên cảm thán:
"Vợ chồng họ thật thảnh thơi, buổi chiều còn cùng nhau ra ngoài uống cà phê."
Ông Vu liếc con trai một cái. Quả nhiên người chưa từng trải sự đời, đầu óc thật đơn giản. Chuyện này cũng có thể nói ra sao? Thật không hay chút nào.
Ông đang định giải thích thì nghe Uông Địch nói:
"Ông Thiệu vài ngày nữa phải ra nước ngoài, cho nên..."
Vu Hạo thật sự không có chút tinh ý nào nói:
"Anh ấy đi bàn hợp đồng cho công ty các cô à?"
Uông Địch:
"..."
Nói thật đã lâu lắm rồi cô ấy mới gặp một người thẳng thắn và ngây thơ như vậy.
Ông Vu lại kéo tay con trai một cái.
Uông Địch cười nói:
"Không phải, ông Thiệu đi bàn chuyện đại lý game cho công ty của họ."
Nhắc đến đây Vu Hạo lập tức hứng thú:
"Đại lý game? Chồng của Lê tổng làm ngành này à? Là game online đúng không? Game gì vậy? Tôi cũng hay chơi game các loại game tôi đều rành, tôi..."
Uông Địch:
"... Xin lỗi nhé, thật ra tôi cũng không rõ lắm."
Vu Hạo nóng lòng nhìn về phía Thiệu Lăng, nói:
"Không biết tôi có thể xin phương thức liên lạc của ông Thiệu không."
Uông Địch:
"..."
Uông Địch cảm thấy người này thật sự có chút phiền.
Ấn tượng tốt ban nãy đã tan thành mây khói.
Ấy vậy mà Vu Hạo này lại thật sự tự nhiên đến mức, khi họ kết thúc cuộc trò chuyện cậu ta đã qua chào hỏi Thiệu Lăng. Đừng nói là Uông Địch ngay cả ông Vu cũng ngỡ ngàng nhưng Thiệu Lăng lại nghe thấy bình thường, còn mời cậu ta đến công ty tham quan.
Uông Địch: Thật không thể hiểu nổi.
Thiệu Lăng cũng không ngờ Vu Hạo lại tự nhiên như vậy. Nhưng anh cũng không thấy có gì không tốt. Công ty anh thực ra vẫn chưa chính thức khai trương. Những ngày như thế này luôn phải chọn một ngày hoàng đạo, tháng này đã không còn ngày đẹp, anh định tháng sau mới khai trương. Nhưng mặc dù chưa chính thức khai trương nhân viên đã vào làm việc rồi.
Hai người trò chuyện lại khá hợp nhau. Chờ đến khi Vu Hạo và Thiệu Lăng đi rồi, ông Vu mới ngạc nhiên nghĩ lại con trai ông bảo ông tự về khách sạn trước.
Ông Vu: "..."
Đây là chuyện gì thế này.
Cũng có suy nghĩ tương tự, còn có cả Lê Thư Hân.
Lê Thư Hân và Thiệu Lăng cùng nhau ra ngoài uống trà chiều không ngờ Thiệu Lăng còn gọi cả bạn bè. Nhưng Thiệu Lăng trước nay luôn rất dễ kết bạn. Kiếp trước đã vậy anh dường như rất dễ dàng trở thành bạn của người khác. Nhưng để thổ lộ tình cảm thì lại không được.
Cả hai vợ chồng họ đều có chút cẩn trọng.
Điều này cũng không trách họ được, đó là phản ứng sau những tổn thương đã từng trải qua.
Kiếp này, vì trọng sinh nên có lẽ cô vẫn còn chút như vậy nhưng Thiệu Lăng không trọng sinh nên tự nhiên sẽ không.
Thiệu Lăng dẫn Vu Hạo qua tham quan, Lê Thư Hân và Uông Địch cùng nhau lên lầu.
Uông Địch nói một cách khó tả:
"Đồng chí Tiểu Vu này thật khiến người ta không biết nói gì."
Lê Thư Hân cười:
"Chỉ cần Thiệu Lăng vui là được."
Uông Địch chân thành cảm thán:
"Em nghĩ cả đời này em cũng sẽ không hiểu được sinh vật gọi là đàn ông, thật là kỳ quái."
Uông Địch cũng không nói rõ được là kỳ quái ở đâu nhưng cô ấy chỉ cảm thấy đàn ông đều kỳ kỳ quái quái, tóm lại là không hiểu được. Nhưng có một điểm thì đã hiểu ra, đàn ông không ai là không thích chơi.
Nhắc đến game là ai nấy mắt đều sáng rực, chậc.