Hai người cùng nhau lên lầu, Lê Thư Hân nhìn quảng cáo phát trong thang máy thì Uông Địch đột nhiên mở miệng:
"Em đã đi xem dự án này rồi, đã đặt một căn ở đây."
Đó là quảng cáo của một dự án bất động sản.
Lê Thư Hân ngẩng đầu nhìn, hỏi:
"Cô đặt rồi à?"
Uông Địch cười:
"Đã đặt cọc rồi, bên này đã là nhà hiện hữu. Trong vòng hai tuần nữa em sẽ trả tiền đợt đầu."
Lê Thư Hân:
"Chúc mừng cô."
Cô cũng chân thành bật cười. Uông Địch có thể có một căn nhà của riêng mình ở đây thật sự là một chuyện rất tốt. Cô ấy luôn ở cùng với những người trong công ty, nhà cửa vẫn là cần thiết, mua sớm hưởng thụ sớm, nếu không càng để lâu giá càng cao sẽ không mua nổi.
Uông Địch là người đầu tiên nghe lọt tai lời khuyên này.
Vừa vui mừng cho Uông Địch cô lại nhớ đến chuyện của cô ấy, hỏi:
"Uông Địch, cô có nghĩ đến việc về quê không?"
Nếu mua nhà thì có thể chuyển hộ khẩu ra ngoài.
Uông Địch gật đầu:
"Em chắc chắn phải về một chuyến, em phải chuyển hộ khẩu ra nếu không chuyển ra em sợ sau này càng khó chuyển hơn, em cũng không thể cứ mãi không có hộ khẩu được."
Quả nhiên Uông Địch cũng đã nghĩ đến điều này.
Lê Thư Hân gật đầu, cô biết rõ tầm quan trọng của hộ khẩu hơn Uông Địch:
"Cô làm sớm đi, giống như em nói đấy, càng không chuyển ra để lâu càng bất tiện. Sau này cô càng có tiền, họ mà tìm đến cô thì biết làm sao."
Lê Thư Hân nhớ, đã từng có một chương trình truyền hình làm về những chuyện tương tự mời một số người không ra gì lên tìm kiếm người thân.
Đương nhiên có thể khẳng định là thật sự có một số người là chân chính đi tìm người nhưng cũng có một số, thật sự là những kẻ không ra gì đi tìm nạn nhân. Cuối cùng chương trình còn đường hoàng lấy nước mắt khán giả. Năm đó Lê Thư Hân xem những chương trình như vậy, cảm thấy ghê tởm từ trong tâm.
Có một kỳ của chương trình đó là một cô gái trẻ bị lừa bán vào vùng núi sâu sinh một đứa con nhưng cuối cùng đã trốn thoát ra ngoài. Chương trình này lại giúp đỡ "chồng cũ" của cô ấy tìm người, dựng nên một tiết mục đầy thâm tình và cảnh con nhớ mẹ.
Nhưng rõ ràng đó là người mua cô ấy, chồng cũ gì chứ.
Lê Thư Hân nhớ rất rõ chuyện này, cô rất ghê tởm những chương trình như vậy nhưng cô cũng sợ sau này Uông Địch gặp phải chuyện tương tự. Chuyển hộ khẩu ra sớm, tránh xa gia đình đó sớm có lẽ đối với cô ấy là một chuyện tốt.
Cô nhớ, ba mẹ Uông Địch cũng muốn "gả" cô ấy đi.
Nói là gả, thực chất là bán.
Càng sớm thoát ly ra, càng là chuyện tốt. Kể cả sau này gia đình đó có muốn tìm cô, để lâu ngày chắc chắn cũng sẽ có khó khăn.
Lê Thư Hân:
"Tôi biết ba mẹ cô là người thế nào, tôi tin chính cô cũng biết. Một khi có cơ hội để họ biết cô phát triển tốt ở đây thì tôi nghĩ họ sẽ càng không buông tha cho cô. Nếu họ biết cô có tiền, hộ khẩu của em muốn chuyển ra sẽ rất khó."
Uông Địch gật đầu:
"Em biết. Em biết từ lâu rồi. Trong mắt họ em chỉ có sự khác biệt giữa giá cao và giá thấp, không có gì khác."
Uông Địch thật ra đã sớm muốn về chuyển hộ khẩu nhưng công ty vẫn luôn rất bận, hơn nữa trong lòng cô có lẽ cũng có chút sợ hãi nên cứ lần lữa mãi. Nhưng bây giờ đột nhiên cô đã thông suốt, tổng giám đốc nói đúng, sớm muộn gì cũng phải giải quyết không bằng giải quyết sớm.
Cô hít một hơi thật sâu:
"Lê tổng, gần đây em có thể xin nghỉ phép không ạ?"
Lê Thư Hân:
"Có thể."
Lê Thư Hân tò mò hỏi:
"Cô định làm thế nào?"
Uông Địch:
"Bỏ tiền ra để tai qua nạn khỏi."
Lê Thư Hân nhướng mày.
Uông Địch cười khổ:
"Họ đối với em không tốt nhưng dù sao cũng đã nuôi em lớn, em không muốn trở về để mặc cho họ sắp đặt cũng muốn nhanh ch.óng giải quyết mọi chuyện, cho nên đưa tiền là cách giải quyết tốt nhất. Em đã nói với Dương Tùng rồi, nhờ cậu ấy đóng giả làm bạn trai em đến nhà nói chuyện với ba mẹ em, đưa ra một khoản tiền thích hợp, em tin ba mẹ em sẽ đồng ý."
Lê Thư Hân:
"Đừng tìm Dương Tùng, em tìm Tiểu Vương đi."
Tiểu Vương cũng ở phòng kinh doanh của họ, tuy còn trẻ nhưng lại có một khuôn mặt rất già dặn và hung dữ. Chàng trai 23-24 tuổi mà trông như ngoài 30. Nhưng cũng vì vẻ ngoài chững chạc mà thành tích lại không tồi.
Lê Thư Hân:
"Dương Tùng trắng trẻo vừa nhìn đã biết là con nhà có điều kiện, cô để cậu ấy đến nhà, bẩm sinh đã ở thế yếu, gia đình cô sẽ muốn ép giá nhiều hơn. Nhưng Tiểu Vương thì khác, cậu ấy trông chững chạc lại không giống người tốt, trời sinh một khuôn mặt người xấu đôi khi lại rất hữu dụng."
Uông Địch vỗ đầu:
"Đúng rồi, sao em lại quên mất chuyện này."
Lê Thư Hân:
"Lần này cô cũng về cùng sao?"
Uông Địch gật đầu:
"Em chuyển hộ khẩu, chắc chắn phải có mặt."
Lê Thư Hân:
"Em giả làm phụ nữ có t.h.a.i đi."
Uông Địch:
"Hả?"
Lê Thư Hân:
"Cô để Tiểu Vương đóng giả làm chồng cô trực tiếp về làng trước, cô đừng về cùng để tránh bị họ giữ lại. Đến lúc hai bên đã nói chuyện xong xuôi, hẹn ngày đi làm thủ tục chuyển hộ khẩu thì cô hẵng lộ diện giả làm phụ nữ có thai, kiểu sắp sinh ấy. Mặt khác, mặt cô trắng trẻo mịn màng nhìn là biết sống tốt, cô trang điểm lại một chút đi. Trông tiều tụy hơn."
Uông Địch nghe xong, nhanh ch.óng gật đầu:
"Lê tổng, vẫn là ý của chị hay."
Uông Địch cẩn thận suy nghĩ đúng là ý của tổng giám đốc hay thật. Ý của cô ấy quả thực có chút sơ sài, không phải cứ dắt một người đàn ông về là có thể giải quyết được mọi chuyện nếu thật sự bị giữ lại thì mất nhiều hơn được.
Mà đề nghị này của tổng giám đốc lại rất ổn.
Hơn nữa nếu cô ấy là một phụ nữ có t.h.a.i lại còn sắp sinh, ba mẹ cô ấy sẽ càng không có khả năng giữ cô ấy lại. Nghĩ đến đây Uông Địch khẽ bật cười nhưng cũng có chút bi ai:
"Lê tổng, không ngờ có một ngày em lại phải dùng tâm tư vào chính người nhà của mình."
Lê Thư Hân vỗ vai cô:
"Rồi sẽ tốt lên thôi. Có lẽ duyên phận của một số người với ba mẹ tương đối mỏng manh, chính tôi cũng vậy."
"Lê tổng may mắn lắm rồi, chị có anh Thiệu còn có tiểu Giai Hi nữa."
Lê Thư Hân cười:
"Cô cũng vậy thôi, sau này cô cũng sẽ tìm được người thích hợp."
Uông Địch lắc đầu:
"Em không thể, em sẽ không thích người khác, em cảm thấy mình không có khả năng yêu một người, cùng một người đầu bạc đến già, càng không muốn nuôi con. Em sợ mình nuôi không tốt, chính em cũng là lớn lên một cách mơ hồ làm sao mà dạy dỗ con cái được."
Cô ấy gãi đầu:
"Chị sẽ không thấy em rất kỳ quái chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Sẽ không. Dù là độc thân hay kết hôn, đều là lựa chọn của chính cô, không có gì là không tốt cả."
Uông Địch bật cười cảm khái:
"Em biết ngay là Lê tổng nhất định sẽ ủng hộ mọi ý tưởng của em mà."
Lê Thư Hân không cảm thấy vì mình đã tìm được một người đàn ông đáng tin cậy mà tất cả đàn ông trên đời này đều đáng tin. Cô cũng đã từng gặp qua rất nhiều người không đáng tin cậy. Cho nên cô cảm thấy dù Uông Địch lựa chọn độc thân hay kết hôn, đều không có gì kỳ quái.
Cô nói:
"Không có gì quan trọng hơn việc chính cô cảm thấy thoải mái và vui vẻ."
Uông Địch xúc động gật đầu:
"Cũng đúng ạ."
Cũng chỉ khi cô ấy đến Bằng Thành mới biết thế nào là tự do thoải mái. Bắt cô ấy bị trói buộc trong gia đình thì cô không cam lòng.
Uông Địch:
"Vậy lần này về, em sẽ rủ Trần Trân đi cùng."
Uông Địch nói nhỏ:
"Như vậy cũng tránh được việc Vương Dục lại tìm cô ấy đồng thời cũng có người đi cùng, trong lòng cũng an tâm hơn. Nếu không em và Tiểu Vương hai người nam nữ đơn độc nói ra cũng không hay. Tuy em không để ý những chuyện này nhưng cũng không nên làm lỡ việc Tiểu Vương tìm đối tượng, ngoại hình thằng nhóc này đã khó tìm đối tượng rồi."
Lê Thư Hân:
"Phụt!"
Uông Địch đúng là chị đại của phòng kinh doanh, rõ ràng tuổi không lớn, người ta ai cũng lớn tuổi hơn cô ấy mà cô ấy lại gọi người ta là "thằng nhóc".
Lê Thư Hân:
"Được thôi, các cô cùng nhau đi đi, chú ý an toàn, có việc gì thì gọi điện cho tôi, cẩn thận một chút."
Uông Địch:
"Em biết rồi."
Những lời Lê Thư Hân nói, Uông Địch đều ghi nhớ trong lòng. Cô trở về kéo Trần Trân và Tiểu Vương vào phòng trà nói chuyện này.
Dương Tùng cũng lặng lẽ theo vào giọng u uất:
"Chị à, không phải chị nói muốn tìm em sao? Sao lại đổi người rồi? Em có chỗ nào không tốt? Chị nói đi! Em còn có phải là người em trai thân yêu nhất của chị không."
Uông Địch: "... Cậu trông giống người tốt quá, không trấn áp được."
Dương Tùng: "..."
Uông Địch lại bật cười chân thành nói:
"Thật ra cậu còn tốt hơn cả em trai ruột của chị nữa."
Những người trẻ tuổi này ngày ngày làm việc cùng nhau, ở bên nhau tình cảm thật sự có chút khác thường. Nhưng có lẽ là do tính cách nên Uông Địch lại không thể phát triển thành tình cảm yêu đương với họ. Mà mấy chàng trai như Dương Tùng cũng không coi cô ấy là con gái. Tuy không phải là tình yêu nhưng tình cảm của mọi người rất tốt.
Có lẽ sau này mỗi người có gia đình sẽ khác đi nhưng hiện tại lại rất trong sáng.
Dương Tùng cảm động:
"Đại ca, chỉ cần một câu này của chị, chị chính là chị của em!"
Cậu kiên định:
"Em cũng sẽ đi cùng các chị. Nhiều người nhiều giúp đỡ."
Uông Địch do dự một chút rồi gật đầu:
"Được."
Lê Thư Hân qua tìm đồ ăn vặt vừa lúc thấy họ đang bàn chuyện này.
Cô nói:
"Mấy người qua đó không cần lộ diện hết, Dương Tùng và Trần Trân đừng lộ diện. Dương Tùng nhìn là biết điều kiện tốt họ sẽ đòi hỏi vô lý. Trần Trân cô cũng đừng lộ diện, ai biết được họ có ý đồ gì với cô không."
Uông Địch vội nói:
"Làng chúng em không có chuyện bắt cóc con gái, tuy nhiều ba mẹ đòi hỏi tiền thách cưới cao nhưng chuyện đó thì không có."
Lê Thư Hân:
"Nói thì nói vậy, cẩn thận không bao giờ thừa."
Uông Địch gật đầu:
"Cũng đúng ạ."
Lê Thư Hân thấy họ vẫn còn đang nói chuyện này liền ôm hộp bánh quy về văn phòng. Cô vừa uống hai ly cà phê bây giờ có chút đói, lúc nãy nên gọi một miếng bánh kem. Lúc nãy cô không nên sợ béo.
Lê Thư Hân trở lại văn phòng vừa ngồi xuống đã nhận được điện thoại của em gái A Nguyệt.
Lê Thư Nguyệt vui vẻ nói trong điện thoại:
"Đồng chí Lê Thư Hân, em nghỉ việc rồi."
Lê Thư Hân biết, Lê Thư Nguyệt trước đây đi làm cũng chỉ là để tích lũy kinh nghiệm, sau đó sẽ tự mình mở một quán cà phê con nhộng. Bây giờ đã nghỉ việc chứng tỏ ý tưởng của cô ấy đã tiến thêm một bước.
Lê Thư Hân cười nói:
"Vậy để chúc mừng em nghỉ việc, tối nay đến nhà chị ăn cơm nhé?"
Lê Thư Nguyệt:
"Không được đâu, em đã hứa với chị cả rồi, tối nay phải đến nhà chị cả, chị có muốn đến không?"
Lê Thư Hân quyết đoán:
"Đương nhiên rồi, sao có thể thiếu chị được?"
Lê Thư Nguyệt vui vẻ:
"À đúng rồi, em còn dẫn theo một người bạn mới nữa đấy."
Lê Thư Hân:
"???"
Cô lập tức hỏi:
"Con trai à?"
Lê Thư Nguyệt:
"Đương nhiên là không phải rồi, là con gái, người chị quen đấy."
Lê Thư Hân càng ngạc nhiên hơn, người cô quen mà còn đáng để A Nguyệt đặc biệt nhắc đến sao?
Cô do dự một chút, hỏi:
"Có phải là em dẫn theo Thiệu Chi không?"
Lê Thư Nguyệt:
"Ui, lợi hại nha, đúng rồi, em dẫn theo Thiệu Chi chị không ngại chứ?"
Lê Thư Hân:
"... Chị cả còn không ngại, chị ngại cái gì? Chị lại không phải bị ăn ké nhưng hai người có thể chơi chung với nhau thật khiến người khác bất ngờ."
Lê Thư Nguyệt:
"Gặp mặt rồi nói!"
--
Hết chương 97.