Lê Thư Hân thật sự không ngờ rằng Lê Thư Nguyệt lại có thể chơi chung với Thiệu Chi. Tối hôm đó cả nhà cô đến nhà chị cả ăn cơm, thấy Lê Thư Nguyệt dẫn theo Thiệu Chi đến giúp đỡ Lê Thư Bình. Hôm nay Lê Thư Bình không bán hàng mà đóng cửa sớm.
Trời đã trở lạnh Lê Thư Bình cười nói:
"Hôm nay chúng ta ăn lẩu, mấy đứa xem còn muốn ăn món gì không, thiếu thì chị ra phố sau mua thêm."
Lê Thư Hân cười tủm tỉm:
"Chừng này là đủ rồi ạ."
Cô nhìn một lượt, hầu như món nào cũng có vậy là không thiếu gì nữa.
Tiểu Giai Hi chạy nhảy khắp nơi. Thiệu Lăng dắt con trai sang một bên, nói:
"Con đứng xa ra một chút kẻo bị bỏng."
Tiểu Giai Hi ngẩng đầu, đôi mắt to tròn long lanh lí nhí đáp một tiếng "dạ", rồi lại ríu rít khoe:
"Ba ơi, hôm nay con được khen ạ."
Cậu nhóc này biết nói sớm miệng lưỡi lanh lợi, từ khi đi học mẫu giáo vốn từ vựng ngày càng tăng, lại còn biến thành một cậu bé nói nhiều.
Thiệu Lăng cười hỏi:
"Bảo bối của ba siêu thế, vậy con đã làm gì nào?"
Tiểu Giai Hi đắc ý:
"Hôm nay bọn con học bài hát tiếng Anh, con học nhanh nhất nên cô giáo nói con là một em bé thông minh."
Thiệu Lăng bật cười:
"Vậy thì tốt quá, bảo bối của chúng ta sẽ được thưởng."
Vừa nghe đến đây, tiểu Giai Hi vội nói:
"Mua đồ ăn ngon ạ."
Thiệu Lăng:
"Được thôi, lát nữa về chúng ta sẽ mua cho con. Mua cho bảo bối."
Tiểu Giai Hi mềm mại đáp một tiếng "dạ", nở nụ cười ngọt ngào. Nói xong cậu nhóc lại nhìn dì út và cô đang giúp rửa rau trong bếp.
Cậu bé chăm chú nhìn hai người, nói:
"Mọi người đều ở đây ạ."
Thiệu Lăng gật đầu:
"Đúng vậy, mọi người đều ở đây."
Lê Thư Hân đang rửa rau trong bếp thì bị chị cả Lê Thư Bình chê bai:
"Đi đi đi, em ra ngoài chơi với con trai đi, xem em rửa rau này chậm quá đi mất."
Lê Thư Hân không phục:
"Em rửa sạch mà."
"Chị rửa vừa nhanh vừa sạch."
Lê Thư Bình lườm một cái đuổi em gái ra ngoài.
Lê Thư Hân buông tay đi ra cảm thán:
"Chị cả còn chê em nữa."
Thiệu Lăng cười:
"Anh không chê em, vợ ơi lại đây."
Nguyên liệu lẩu đã chuẩn bị xong cũng không cần thêm gì nhiều, họ cũng không cần quá nhiều người. Thiệu Lăng gọi Lê Thư Hân, cô vươn tay chọc vào má con trai.
Tiểu Giai Hi lập tức nói:
"Lạnh ạ."
Thiệu Lăng:
"Em lau tay đi, tay lạnh quá."
Anh nắm lấy ngón tay của vợ, nói:
"Để anh sưởi ấm cho em."
Lê Thư Hân ngước mắt nhìn anh, hỏi:
"Hôm nay sao anh lại dẫn Vu Hạo đến công ty?"
Thiệu Lăng cười như không cười:
"Anh nhiệt tình hiếu khách, thích kết bạn không được à?"
Lê Thư Hân: "..."
Cô bĩu môi:
"Anh đúng là người như vậy thật, nhưng cũng không đến mức lần đầu gặp đã nhiệt tình với người ta như thế chứ? Đây không phải là phong cách của anh."
Lê Thư Hân thật sự rất hiểu Thiệu Lăng.
Anh cười:
"Cậu ta học ngành máy tính, tuy nhà có điều kiện không thể đến chỗ anh làm nhưng bạn học của cậu ta chưa chắc đã không thể đến? Cậu ta năm nay năm ba rồi, anh tạo quan hệ trước lôi kéo nhân tài trước không bao giờ sai. Bản thân anh không có kỹ thuật nhưng anh có thể đào người có kỹ thuật về mà."
Lê Thư Hân nghe Thiệu Lăng nói vậy, thật sự có chút cảm giác như đã qua mấy đời. Thiệu Lăng kiếp trước làm bất động sản, kiếp này lại làm ngành này, thật chẳng liên quan gì đến nhau nhưng hình như... đều rất hợp.
"Được rồi, anh đúng là cáo già."
Thiệu Lăng:
"Ai lại nói người khác như vậy."
Lê Thư Hân "ha ha" một tiếng.
"Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi."
Mọi người nhanh ch.óng ngồi vào bàn. Tình cảm của ba chị em nhà họ Lê vẫn luôn rất tốt, đều rất thân thiết. Chỉ có Thiệu Chi là lần đầu tiên ngồi chung với họ nên ít nhiều có chút không quen.
Cô ta ngay cả với anh hai và chị dâu cũng ít qua lại, huống chi là những người này.
Lê Thư Nguyệt nhìn ra sự câu nệ của cô ta,
"Cậu cứ tự nhiên đi, cũng không có người ngoài đâu."
Thiệu Chi liếc nhìn Thiệu Lăng mím môi.
Thiệu Lăng nhướng mày, thầm nghĩ cô em gái này thay đổi thật lớn quả nhiên đôi khi gặp phải chút trắc trở lại trưởng thành hơn. Đương nhiên không phải nói gặp trắc trở là chuyện tốt, chẳng có khổ cực nào là chuyện tốt cả nhưng Thiệu Chi cũng đã thật sự trưởng thành.
Anh nhìn Thiệu Chi, hỏi:
"Sao cô lại chơi chung với A Nguyệt?"
Thiệu Chi ngượng ngùng cười một cái.
Lê Thư Nguyệt lại rất tự nhiên:
"Haizz, chẳng phải là làm chung một chỗ sao? Em thường xuyên gặp cô ấy, lần trước thấy cô ấy bị người ta bắt nạt nên ra tay giúp đỡ. Cô ấy vì cảm ơn nên mời em ăn cơm, qua lại nhiều nên cũng có chút thân thiết."
Thiệu Chi bán quần áo nữ, thường thì đàn ông ít đi mua sắm nhưng thỉnh thoảng vẫn có. Có lẽ là do từng bị đ.á.n.h nên cô ta có chút phản ứng quá mẫn cảm, mỗi lần có khách hàng nam, nếu không cẩn thận chạm vào người là cô ta sẽ phản ứng rất mạnh.
Vì chuyện này mà mấy đồng nghiệp đều rất chướng mắt cô ta, sau lưng luôn xa lánh và nói xấu. Đừng nhìn Thiệu Chi có vẻ hung dữ nhưng thực chất chỉ là "hổ giấy", ra ngoài thì lại không dám làm gì bị người ta bắt nạt cũng chỉ biết nhẫn nhịn.
Có hai lần bị Lê Thư Nguyệt nhìn thấy, cô ấy liền không chịu được.
Mẹ nó, còn tưởng mình là học sinh tiểu học hay sao mà còn chơi trò xa lánh bắt nạt người khác. Lê Thư Nguyệt ra tay dạy dỗ một trận, Thiệu Chi liền thân thiết với cô ấy hơn.
Thiệu Lăng nghe xong nguyên nhân, chân thành cảm thán:
"Cô đúng là chỉ biết bắt nạt người nhà."
Thiệu Chi càng thêm ngượng ngùng. Lê Thư Hân liền huých Thiệu Lăng một cái:
"Anh nói gì vậy, bất kể khi nào nạn nhân đều không có lỗi."
Thiệu Lăng:
"Biết rồi, biết rồi, anh chỉ thuận miệng nói một câu thôi mà."
Nếu Thiệu Chi vẫn khí thế gầm gừ với anh hồi nhỏ thì làm sao có thể bị người khác bắt nạt được? Nhưng Thiệu Lăng cũng không nói nữa, Thiệu Chi bây giờ không phải là Thiệu Chi của trước kia, giờ cô ta nhút nhát hơn nhiều.
Lê Thư Nguyệt:
"Em và Thiệu Chi đã nói chuyện xong rồi, em sẽ mở một quán cà phê con nhộng, cô ấy sẽ đến chỗ em làm phục vụ."
Lê Thư Nguyệt không giống Thiệu Chi, cô ấy trước nay luôn rất có chủ kiến, hơn nữa cô ấy cũng cảm thấy nếu làm không vui thì đổi việc khác. Việc gì phải treo cổ trên một cái cây, cũng không phải trên đời này chỉ có một nơi để kiếm tiền.
Dù sao Lê Thư Nguyệt cũng không chịu ấm ức, làm không vui thì đổi chỗ khác, đằng nào mà chẳng kiếm được tiền. Cũng không phải là công việc gì đòi hỏi kỹ thuật cao.
"Em vẫn đang xem mặt bằng, em định mở ở gần khu phố tài chính. Nhưng tiền thuê ở đó cao quá. Xem mấy chỗ rồi mà vẫn chưa thấy ưng ý."
Lê Thư Nguyệt chân thành cảm thán:
"Chỗ tốt đúng là không rẻ."
Lời này thì còn phải nói sao?
Thiệu Lăng:
"Nhưng chỗ tốt thì lượng khách cũng đông."
"Cũng đúng ạ."
Thiệu Lăng nhìn Thiệu Chi, hỏi:
"Cô định đến chỗ A Nguyệt à?"
Thiệu Chi gật đầu:
"Em muốn đến, em đã xin nghỉ việc rồi, làm hết tháng này là thôi. Chờ A Nguyệt trang trí quán xong em sẽ qua giúp."
Lê Thư Nguyệt cười hì hì:
"Em đã nghĩ kỹ rồi, nếu em mở một quán cà phê con nhộng diện tích không lớn, hai chúng em là đủ rồi. Nếu làm ăn tốt em còn muốn mở thành chuỗi cửa hàng. Sau này hãy gọi em là 'Vua Cà Phê'."
"Phụt."
Mấy người đều bật cười.
Lê Thư Bình:
"Con bé này, giỏi khoác lác thật."
Lê Thư Nguyệt:
"Đây gọi là khoác lác gì chứ, em là một nữ thanh niên có lý tưởng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô ấy nói:
"Đúng rồi, chị ba, em muốn nói với chị một tiếng để Thiệu Chi chuyển đến ở cùng em được không ạ?"
Cô ấy nói tiếp:
"Nếu Thiệu Chi nghỉ việc thì không thể ở chỗ cũ nữa, em cũng đang ở một mình, vừa hay em thấy Thiệu Chi trước đây chỉ là chưa tìm được phương hướng nên để cô ấy tiếp xúc với Uông Địch và những người khác một chút, học hỏi thêm."
Những nữ nhân viên ở công ty của chị gái cô ấy thật sự là người nào cũng lợi hại.
Lê Thư Hân:
"Được thôi."
Lúc này Lê Thư Nguyệt cũng rất vui mừng:
"Lần này cậu yên tâm rồi chứ?"
Thiệu Chi gật đầu cũng vui lên. Điều cô ta lo lắng nhất chính là chỗ ở. Chỗ rẻ đương nhiên là có, trong các khu nhà trọ trong thành phố cũng có phòng nhưng chỗ càng rẻ thì càng không an toàn. Cô ta một thân một mình lúc nào cũng không yên tâm.
Nhưng nếu ở chỗ tốt hơn một chút thì tiền bạc lại eo hẹp. May mà Lê Thư Nguyệt rủ cô ở cùng.
Thiệu Chi cảm thấy, Lê Thư Nguyệt giống như nữ hiệp trong phim truyền hình, vừa có khí phách vừa có năng lực lại hay giúp đỡ người khác.
"Em nghe nói ở đó đều là người của công ty chị dâu, liệu có gây ảnh hưởng không tốt đến chị không ạ?"
Thiệu Chi cũng có chút lo lắng.
Thiệu Lăng lại nhướng mày, một lần nữa cảm thán Thiệu Chi lại có thể có tư duy của người bình thường. Dáng vẻ này của anh không lừa được Lê Thư Hân, cô liền đ.ấ.m nhẹ anh một cái:
"Anh đừng có làm vẻ mặt kỳ quái."
Thiệu Lăng bật cười:
"Thiệu Chi biết anh không có ác ý gì chỉ là cảm thán thôi mà."
Thiệu Chi: "..." Mặt đỏ bừng.
Lê Thư Hân:
"Cô cứ qua đó ở đi không sao đâu, chỉ không biết là cô có ở quen không, người của công ty chị ai cũng là 'vua cày cuốc' đấy."
Thiệu Chi:
"???"
Cô ta không hiểu.
Lê Thư Hân cũng không giải thích gì chỉ cười đầy ẩn ý. Lời này không thể giải thích được.
"Ăn thôi ăn thôi, ăn cơm quan trọng hay nói chuyện phiếm quan trọng hơn."
Lê Thư Bình lên tiếng,
"Cứ ăn cơm trước đã."
"Có ảnh hưởng gì đâu ạ."
Lê Thư Nguyệt cảm thán:
"Thịt bò này ngon thật, mềm ghê."
Lê Thư Bình:
"Chứ còn gì nữa, đây là chị chuyên môn đi rất xa mới mua được đấy, thịt bò non nhà họ là ngon nhất, lần trước dì Lâm nói cho chị biết đấy."
"Ngon thật."
Cả nhóm cùng nhau ăn lẩu, đến lúc kết thúc ai cũng ăn no căng.
Lê Thư Nguyệt xoa bụng:
"Lâu lắm rồi em mới ăn no như vậy."
"Lát nữa em đi mua ít ô mai ăn cho đỡ ngấy, còn giúp tiêu hóa nữa."
Lê Thư Bình dặn dò em gái.
Lê Thư Nguyệt gật đầu:
"Được ạ."
"Đúng rồi anh hai, cách đây một thời gian ba có về làng."
Thiệu Chi suy nghĩ nửa ngày có nên nói hay không, cuối cùng vẫn quyết định nói. Bây giờ cô ta cũng đã phân biệt được đúng sai, người ta không so đo hiềm khích trước đây mà giúp đỡ cô ta thì cô không thể cứ mãi như trước kia được.
Cô ta nói:
"Nhà ở làng của chúng ta không phải nói sang năm là có thể bàn giao sao? Ba về làng xem tình hình, ông ấy muốn xin anh hai căn hộ."
Thiệu Lăng ngoáy tai:
"Cái gì cơ?"
Anh ngạc nhiên nhìn Thiệu Chi.
Cô ta nghiêm túc nói:
"Đây là thật, em không nói dối. Dù sao thì anh cũng nên có kế hoạch trước đi."
Thiệu Lăng cười lạnh một tiếng:
"Ông ta muốn là tôi phải cho à? Ông ta tưởng mình là ai chứ?"
Thiệu Lăng thật sự rất coi thường người ba kia của mình.
"Tôi còn tưởng ông ta đã yên phận rồi không ngờ lại chờ ở đây."
Lúc trước gia đình này đã muốn tiền nhưng không thành công, sau đó bị Thiệu Lăng làm cho vài vố rồi lại bị uy h.i.ế.p cuối cùng mới yên phận. Không ngờ mới yên tĩnh được hai năm, người này lại ngóc đầu dậy.
Thiệu Lăng cũng phải chịu thua, sao lại giống như con gián đ.á.n.h mãi không c.h.ế.t thế này.
Anh nói:
"Lão già này lại có âm mưu gì nữa?"
Thiệu Chi ngập ngừng một lúc:
"Ba không phải lão già."
Mặc dù biết ba mình có một số việc làm không đàng hoàng nhưng Thiệu Chi cũng biết ba rất tốt với cô ta nên cô ta không thể nói xấu ba mẹ được. Nhưng cô ta cũng không thể chỉ trích anh hai. Sau khi ra ngoài làm việc, cô ta đã thấy nhiều hơn cũng hiểu được ba mẹ làm những chuyện kỳ quặc, làm gì có chuyện hoàn toàn mặc kệ con trai sống c.h.ế.t?
Một đồng tiền nuôi dưỡng cũng không cho, thật quá đáng.
Chính vì vậy Thiệu Chi không thể nói xấu ba mẹ nhưng cũng không thể nói tốt cho ba mẹ.
Cô ta chỉ có thể lảng qua chủ đề này:
"Ba mẹ vẫn luôn muốn xin anh một ít tiền nhưng không phải là không được sao? Gần đây gặp chú Tài trong làng, chú Tài nói với ông ấy sắp bàn giao nhà nên ba mẹ liền động lòng, họ muốn hai căn hộ và một cửa hàng."
Thiệu Chi nói nhỏ:
"Một căn là họ định lấy để ở, căn còn lại là định cho anh cả. Họ cảm thấy anh cả là con trưởng không thể không có gì được. Con trưởng cháu đích tôn, đó là người gánh vác gia đình. Còn... họ muốn một cửa hàng là định để lại cho cháu trai."
Thiệu Chi nói hết những gì mình biết lặng lẽ liếc nhìn anh hai.
Cô ta thật sự không hiểu ba mẹ mình. Nói ba mẹ thương ai nhất, chắc chắn là cô ta và sẽ vì cô mà ra mặt, sẽ mọi lúc mọi nơi nghĩ cho cô ta, làm gì cũng bênh vực cô ta. Nhưng khi liên quan đến tài sản lại có chút khác biệt.
Họ vẫn sẽ thiên vị anh cả.
Cô ta không nói rõ được rốt cuộc là vì sao, có lẽ trong lòng cô biết lý do, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi.
Thiệu Chi có chút mâu thuẫn.
Thiệu Lăng nghe xong suýt nữa thì bật cười:
"Vòng tới vòng lui sao lại vòng về chuyện này. Nhưng họ đúng là mơ mộng hão huyền, họ muốn là tôi phải cho à? Đồ của tôi, tôi cho con trai mình không tốt sao? Cần gì phải cho họ? Tôi thấy họ sống quá thoải mái rồi lại còn dám nhòm ngó đến tôi."
Thiệu Lăng cười lạnh.
Thiệu Chi trong lòng giật mình, vội nói:
"Anh hai đừng làm bậy nhé."
Thiệu Lăng: "..."
Anh mỉm cười:
"Nói gì vậy, anh là người tuân thủ pháp luật nhất."
Thiệu Chi mím môi:
"Em biết, chuyện của ba mẹ làm không đúng, nhưng, nhưng họ chỉ là già rồi nên hồ đồ thôi, anh đừng giận..."
Cô ta hít một hơi thật sâu:
"Em sẽ khuyên họ! Em sẽ ngăn họ lại."
Thiệu Lăng cười lạnh, có tác dụng mới là lạ.
Nhưng nhìn Thiệu Chi căng thẳng như vậy, Thiệu Lăng nói:
"Được rồi, anh chắc chắn sẽ không làm bậy, cô đừng như vậy."
Thiệu Chi chăm chú nhìn Thiệu Lăng, một lúc lâu sau mới "ừm" một tiếng.
Lê Thư Hân thấy Thiệu Chi không yên tâm cười hỏi:
"Trong lòng cô, anh hai cô hung dữ đến mức nào mà anh ấy chỉ thuận miệng nói một câu đã khiến cô không yên tâm như vậy? Cô không cần lo lắng nhiều, chúng tôi lấy đức phục người."
Thiệu Chi:
"... Ừm."
Cô ta không cảm thấy vậy, cô ta chỉ cảm thấy anh hai này rất hung dữ.
Thật ra trước kia khi anh hai suốt ngày nổi cáu, cô ta còn không cảm thấy gì nhưng kể từ sau chuyện cô ta bị đ.á.n.h thì Thiệu Chi liền cảm thấy anh hai là một người rất đáng gờm.
"Em nhất định sẽ khuyên lại ba mẹ."
Thiệu Lăng biết Thiệu Chi căn bản không làm được, hiếm khi anh an ủi cô em gái này một câu:
"Thôi bỏ đi, không sao đâu, đối với anh đều là chuyện nhỏ."
Thiệu Chi:
"... Nhỏ sao?"
Thiệu Lăng mỉm cười:
"Chuyện nhỏ."
Ba mẹ anh, anh quá hiểu họ.
--
Hết chương 98.