Thiệu Chi đã từng trải qua một gã đàn ông tồi tệ nên vốn dĩ đã không còn tin tưởng vào đàn ông nhiều như trước.
Mấy hôm nay cô ta cũng chưa về nhà, ngoài việc thật sự bận rộn ra còn có ý trốn tránh. Cô ta sợ mẹ mình lại giới thiệu cho cô ta người đàn ông kia. Bây giờ nghe Thiệu Lăng nói, cô ta lại càng lo lắng hơn:
"Hư hỏng như vậy à, vậy phải làm sao bây giờ, ba mẹ còn coi hắn là người tốt."
Nói xong lại lẩm bẩm:
"Mấy hôm nay em đều không về nhà, không biết ba mẹ có qua lại với hắn nhiều hơn không."
Cô ta nắm lấy ngón tay mình vừa căng thẳng vừa lo âu.
Thiệu Lăng thấy cô ta như vậy hiểu rằng chuyện trước kia vẫn còn ảnh hưởng đến cô ta.
Anh vỗ nhẹ vào người Thiệu Chi:
"Cô đừng căng thẳng."
Thiệu Chi:
"Nhưng người này không phải người tốt..."
Cô ta thấp giọng lẩm bẩm:
"Ba mẹ đúng là dẫn sói vào nhà, em thấy chú ba Lý cũng không phải người tốt gì. Con cái mình thì không tin lại đi tin tưởng Thang Diệu Tông kia."
Thiệu Lăng thấy cô càng thêm rối rắm:
"Cô có tin anh không?"
Thiệu Chi ngẩng đầu nhìn về phía người anh trai này. Cô ta mím môi rồi gật đầu.
Trải nghiệm của bản thân mách bảo cô ta rằng người anh trai này rất đáng tin cậy. Tuy có thể nói chuyện không dễ nghe nhưng thật sự có thể gánh vác được công việc.
Cô ta thấp giọng nói:
"Em tin."
Thiệu Lăng:
"Nếu vậy thì cô không cần lo lắng nhiều nữa cũng không cần căng thẳng, anh sẽ xử lý những chuyện này."
Thiệu Chi:
"A?"
Thiệu Lăng nhướng mày:
"Cô không tin anh à?"
Thiệu Chi lập tức gật đầu:
"Em tin anh."
Thiệu Lăng:
"Vậy thì còn gì nữa? Chuyện của Thang Diệu Tông anh sẽ xử lý nhanh thôi. Cái đôi vợ chồng già hồ đồ kia thật không một ngày nào được yên ổn."
Thiệu Lăng nhân tiện chế giễu ba mẹ mình. Thiệu Chi ngập ngừng một chút không nói gì.
Xe của họ rẽ vào thôn Thiệu Gia. Thôn Thiệu Gia bây giờ chỉ còn lác đác vài hộ, thấm thoắt đã gần ba năm những ai cần chuyển đi đều đã chuyển đi cả rồi.
Nhưng họ cũng không dừng lại trong thôn mà tiếp tục đi vào trong. Đi một lúc đến chân núi, ở đây có hai gian nhà. Nghe tiếng xe người trong nhà nhanh ch.óng đi ra.
Chú hai Quách nói:
"Tôi đoán là mấy người sắp tới rồi."
Ông chỉ cho Thiệu Lăng xem:
"Này. Đây là con lợn tôi giúp cậu bắt, béo không?"
Thiệu Lăng cười:
"Khá tốt."
Chú hai Quách đắc ý:
"Chứ còn gì nữa, tôi rành nhất món này."
Ông kiêu ngạo cười một tiếng gọi lớn:
"Quách Bân, Quách Bân."
Quách Bân từ trong núi chạy ra:
"Sao vậy?"
Tự dưng lại gào thét gì thế?
"Anh hai Thiệu, đây là... đây là Thiệu Chi đúng không?"
Quách Bân nói:
"Lúc nãy tôi lên núi nhặt trứng gà, khỏi phải nói, hôm nay trời lạnh gà đẻ trứng cũng không ít. Lát nữa tôi chất lên xe cho anh."
Thiệu Lăng:
"Được thôi."
Anh cười nói:
"Tôi có mang cho nhà các cậu một ít đồ Tết, đi, tự mình dọn đi, tôi mua trái cây."
Quách Bân:
"Hắc hắc, cảm ơn anh hai Thiệu."
Anh ta cũng không coi mình là người ngoài, vui vẻ dọn xuống một thùng trái cây:
"Vừa hay, mẹ tôi muốn ăn sầu riêng hầm gà."
Chú hai Quách:
"Mày đúng là không coi mình là người ngoài thật."
Quách Bân cười ha hả.
Chú hai Quách gọi Thiệu Lăng:
"Dù sao cũng đã đến rồi, đi, lên núi xem gà đi. Bây giờ trời lạnh tôi thả chúng ra ngoài thời gian ngắn thôi, cậu xem thế nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiệu Lăng:
"Được."
Anh quay đầu nói với Thiệu Chi:
"Cô đợi trên xe một lát."
Thiệu Chi:
"Vâng."
Đây là lần đầu tiên cô ta đến đây nên cứ nhìn ngó xung quanh. Thôn Thiệu Gia là tuổi thơ của Thiệu Lăng nhưng không phải của Thiệu Chi. Cô ta nhìn đâu cũng thấy tò mò. Lại còn rất có hứng thú. Đôi khi chính là như vậy, trước đây cũng đã từng đến nhưng không cảm thấy có gì đặc biệt.
Mỗi lần đến đều cảm thấy đây là ở nông thôn, đúng là đại diện cho sự bẩn thỉu lộn xộn và nghèo nàn, đâu đâu cũng toát lên vẻ quê mùa. Chỉ muốn nhanh ch.óng trở về thành phố. Nhưng lần này lại đến cảm giác lại khác hẳn. Có lẽ là do tâm thái đã khác nên nhìn cảnh vật cũng khác đi.
Thiệu Chi ngồi ở ghế phụ lái đ.á.n.h giá khung cảnh xung quanh. Thiệu Lăng thì đi theo chú hai Quách vào trong núi.
Chú hai Quách vừa đi vừa nói:
"Gần đây một số người già trong làng thường về xem tiến độ xây dựng, người trẻ tuổi thì gần như không ai về."
Thiệu Lăng:
"Cũng không có gì đáng ngạc nhiên, trước đây người trẻ tuổi trong làng đã thích qua thôn Thượng Vân bên kia chơi rồi."
Chú hai Quách:
"Đâu chỉ có thôn Thượng Vân, thôn Thang Khẩu cũng vậy tụ tập một đám thanh niên đ.á.n.h bạc."
Ông có chút hận sắt không thành thép:
"Chuyện tốt như giải tỏa đền bù, cả đời này chắc chỉ có một lần, họ lại không biết trân trọng mà cứ vung tiền thật không hiểu chuyện. Tôi phải trông chừng Quách Bân, việc lớn việc nhỏ trong nhà đều giao cho nó làm, như vậy nó sẽ không có thời gian đi đ.á.n.h bạc. Mấy thằng nhóc trước đây chơi thân với nó bây giờ gần như không qua lại nữa."
Thiệu Lăng:
"Đây cũng là chuyện tốt, nếu không cứ chìm đắm trong c.ờ b.ạ.c thì cuộc sống mới thật sự không thể nào sống nổi."
Anh vỗ vai chú hai Quách:
"Quách Bân nhà chú tính tình hiền lành đơn thuần, ít tiếp xúc với loại người đó cũng là đúng."
Chú hai Quách:
"Chứ còn gì nữa, ai nấy đều không muốn học tốt."
Ông nói:
"Thằng con thứ hai nhà Thúy Phân trước đây làm việc ở Dương Thành, từ khi biết tin giải tỏa thì vội vàng quay về chẳng làm gì cả. Thằng con cả nhà đó thấy em trai như vậy cũng vội vàng quay về, hai anh em ngày nào cũng cãi nhau đều sợ đối phương lấy tiền của người già. Thúy Phân vì muốn hai thằng con hòa thuận, liền chia tiền cho chúng. Cậu nói xem bà ấy sao lại hồ đồ như vậy, tự mình mở quán ăn sáng thức khuya dậy sớm bao nhiêu năm nay sao lại không biết giữ lại cho mình một đường lui chứ. Người già tuổi đã lớn tiền vẫn là nên giữ trong tay. Bây giờ thì hay rồi, bà ấy chia tiền, hai thằng con trai hài lòng nhưng người trẻ tuổi có mấy ai có định lực. Thằng con thứ hai cầm tiền liền đi đ.á.n.h bạc ở thôn Thang Khẩu, không chỉ thua hết mấy chục vạn được chia còn nợ một khoản vay nặng lãi lớn. Lũ cho vay nặng lãi đến nhà nó gây rối rất nhiều lần rồi. Bà ấy đến nhà tôi tìm vợ tôi khóc lóc rất nhiều lần, tôi không chịu nổi việc vợ tôi đòi cho bà ấy vay tiền. Tuy nói là cứu gấp không cứu nghèo, nhà đó gặp chuyện khó khăn thì nên giúp đỡ nhưng c.ờ b.ạ.c chính là một cái hố không đáy."
Thiệu Lăng:
"Làng chúng ta không chỉ có nhà họ như vậy đúng không?"
"Chắc chắn rồi. Nhà ông Lý, con gái kiện ba mẹ và thắng kiện, hai ông bà già hận con gái đến tận xương tủy. Bà Lý ngày nào cũng nói năm xưa sao không bóp c.h.ế.t con gái đi."
Thiệu Lăng:
"Đó là do họ bất công. Con gái họ bỏ tiền ra xây nhà, dựa vào cái gì mà giải tỏa lại chia hết cho con trai. Không có phần của con gái à? Chuyện này dù ở đâu cũng không nói nổi. Tòa án phán rất có lý. Đâu phải cứ nhà anh ở là của anh, còn phải xem ai bỏ vốn xem giấy tờ sở hữu nữa."
"Đúng vậy, theo tôi nói có nhiều con cũng không tốt, nhà tôi có hai đứa không có nhiều chuyện như vậy."
Thiệu Lăng cười:
"Nhà dì Thúy Phân cũng có hai đứa con mà."
Chú hai Quách:
"Bà ấy trước đây quá nuông chiều con cái kết quả lại chiều hư chúng. Làng chúng ta có không ít trường hợp như vậy. Rất nhiều đứa đòi tiền thì ngọt nhạt vui vẻ nhưng cầm được tiền rồi thì không thấy mặt mũi đâu, cũng không quan tâm nhiều. Nhưng tôi thấy bây giờ đã là gì, cậu cứ đợi đến lúc nhà cửa được bàn giao đi. Sau khi bàn giao nhà cửa sợ còn khó coi hơn nữa. Không cần nói nhiều, một số người già tôi thấy là tuổi già không nơi nương tựa. Trước đây tôi nghĩ làm gì có đứa con nào lại không quan tâm ba mẹ, bây giờ tôi lại cảm thấy thật sự là có. Chính là những đứa con được nuông chiều thành ích kỷ. Nhà tôi tuy một trai một gái nhưng tôi đối xử bình đẳng. Tôi cảm thấy dì Hai nói đúng, dù có con trai con gái cũng phải chia đều. Nếu không thì sao gọi là công bằng. Đều là con của mình sao còn có thể phân biệt nam nữ, nếu đã phân biệt như vậy không phải là làm tổn thương con cái sao. Hơn nữa tuổi đã lớn, dù có muốn đặt hết tâm tư vào con cái mình cũng phải có chút tiền. Như vậy kể cả khi con cái thật sự không hiểu chuyện cũng không đến nỗi cô đơn lẻ loi."
Dì Hai mà ông nói chính là hàng xóm của Thiệu Lăng.
Đừng nhìn thấy dì Hai tai hay mềm lòng thường xuyên bị lừa nhưng bà bị lừa đều là những chuyện nhỏ nhặt. Trong những chuyện lớn bà lại rất tỉnh táo.
Thiệu Lăng:
"Dì Hai đúng là người sáng suốt."
"Chứ còn gì nữa, đầu óc bà ấy nhanh nhạy lắm."
Hai người hóng chuyện trong làng cứ thế đi lên núi. Đến lưng chừng núi ở đây đã không còn ai, xung quanh cũng có thể nhìn thấy rõ có người hay không. Chú hai Quách dừng bước đưa cho Thiệu Lăng một điếu t.h.u.ố.c. Hai người cùng đứng tại chỗ hút t.h.u.ố.c.
Hút được một lúc chú hai Quách không hóng chuyện trong làng nữa mà chuyển sang chuyện chính:
"Cậu bảo tôi theo dõi Thang Diệu Tông ở thôn Thang Khẩu, tôi thỉnh thoảng qua đó xem náo nhiệt nhưng thấy hắn không nhiều lần, hắn không mấy khi qua lại bên sòng bạc. Nhưng dì Hai thì tin tức linh thông, tôi nghe từ bà ấy nói sòng bạc đó hình như là do hắn mở."
Chú hai Quách nhổ một bãi nước bọt:
"Thằng ranh con này đúng là không phải thứ tốt. Tôi thấy hắn chính là ghen tị với làng chúng ta, muốn lừa tiền của những người này. Những kẻ đầu óc không tốt còn coi hắn là người tốt thường xuyên qua đó chơi, đúng là đầu óc có vấn đề."
Thiệu Lăng:
"Vậy ngày thường hắn làm gì?"
Chú hai Quách:
"Bên đó có mấy thằng nhóc hay qua chơi nhưng tôi là người già, không tiện qua đó."
Còn con trai ông, Quách Bân đi đến đó chỉ tổ bị lừa.
Cho nên ông cũng sẽ không để Quách Bân qua đó. May mà Thiệu Lăng cũng hiểu, gật đầu nói:
"Tôi biết rồi. Hắn có phải có quan hệ không tồi với Thiệu Bằng không?"
Chú hai Quách sững người rồi lắc đầu:
"Cái này thì tôi không nghe nói. Cậu đợi tôi hỏi thăm xem sao. Thiệu Bằng từ khi ly hôn với vợ và dính líu đến vụ Kamaz cũng ít khi qua đây. Tôi biết ông bí thư và mọi người đều có chút ý kiến với hắn. Ngay cả chú của hắn là trưởng thôn cũ cũng có ý kiến. Dù sao thì nếu không phải vì hắn giới thiệu, Kamaz cũng không vào được đây."
Nếu là kiếm được tiền mọi người tự nhiên sẽ cảm thấy Thiệu Bằng làm tốt. Nhưng bây giờ gặp phải l.ừ.a đ.ả.o thì đó lại là chuyện khác. Quan hệ của Thiệu Bằng bây giờ không tốt cho lắm.
Ông nói:
"Nhưng mà nói ra, nếu họ có quan hệ không tồi cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Tên này cứ nhắm vào mấy hộ được đền bù nhiều tiền trong làng chúng ta đấy. Tôi thấy hắn với ai cũng có vẻ thân thiết. Như thằng Bảo Căn, nhà nó không phải được đền bù nhiều sao? Nó lại là cháu đích tôn duy nhất, tuy nó không có nhiều nhưng ông nội thương nó, trong tay có tiền là sẵn sàng cho nó. Bảo Căn trước đây chơi với Thiệu Bằng, bây giờ không biết sao lại theo Thang Diệu Tông này. Bị hắn dỗ ngon dỗ ngọt gọi 'anh Thang' này 'anh Thang' nọ. Bảo Căn trước đây chỉ lên mạng thôi, chơi game tốn bao nhiêu tiền? Một ngày có mấy đồng, chỉ là tiền net, ăn uống, bây giờ ở thôn Thang Khẩu thua cũng không ít. Nghe nói cứ mấy vạn mấy vạn ném vào. Còn nữa, Thiệu Linh Linh trong làng còn đi xem mắt với hắn nhưng không biết có thành không."
Thiệu Lăng như có điều suy nghĩ.
--
Hết chương 105.