Lần này Thiệu Lăng đến đây đương nhiên không chỉ là để biếu quà Tết, công việc của anh thật sự rất nhiều.
Anh hỏi thăm một vài tình hình rồi nhắc nhở chú hai Quách:
"Chú qua đó thì cứ qua nhưng vẫn nên để Quách Bân ít qua lại. Tôi biết Quách Bân là người tốt không phải loại người thích c.ờ b.ạ.c. Nhưng lỡ như người ta giăng bẫy thì sao. Đây không phải là tôi yêu ma hóa người thôn Thang Khẩu đương nhiên tuyệt đại đa số họ đều là người thường. Nhưng tóm lại vẫn có người muốn ngồi không hưởng lợi. Đặc biệt là khi nhìn thấy thôn chúng ta phất lên nhờ giải tỏa đền bù, chắc chắn có người trong lòng không cân bằng."
Chú hai Quách:
"Cái này tôi hiểu."
Ông lau mặt một cái:
"Lúc cậu mới nhắc nhở tôi, tôi đã hiểu rồi."
Ông cũng không phải người khôn khéo gì, cả đời chỉ ở trong làng trồng trọt nuôi gà không hiểu những đường ngang ngõ tắt. Nhưng sau hai ba năm giải tỏa đền bù, thấy nhiều, nghe nhiều, ông cũng biết bây giờ đã khác xưa.
Trước kia làm gì có c.ờ b.ạ.c, mọi người đều bận lo cho cái ăn trong nhà.
Nhưng bây giờ thì khác, ai nấy cả ngày không có chí tiến thủ, chú hai Quách nhìn thấy mà không khỏi lắc đầu.
Ông nói:
"Thế này thật không được."
Thiệu Lăng:
"Phất lên nhanh ch.óng không phải là chuyện dễ dàng như vậy."
Chú hai Quách thở dài một hơi:
"Tôi cũng có chút hiểu được nỗi lòng của ông bí thư."
Ông bí thư một lòng vì lợi ích của người trong làng, ông không hy vọng làng này tan rã nhưng thực tế là mọi chuyện sẽ không diễn ra theo ý ông. Nói tan là tan thôi.
Thiệu Lăng:
"Thôi, cứ sống tốt cuộc sống của mình đi. Chú mà lo cho người khác chưa chắc người ta lại không cảm thấy chú đang xen vào chuyện của người khác."
Chú hai Quách nghe vậy thật sự nghĩ đến việc mình đã từng khuyên Bảo Căn đừng đ.á.n.h bạc, thằng nhóc đó đối với ông hoàn toàn không có chút tình cảm nào, ngay cả sự tôn trọng cũng không có.
Ông gật đầu:
"Đúng là có chuyện như vậy thật."
"Câu tục ngữ nói thế nào nhỉ? Trời muốn mưa mẹ muốn lấy chồng. Chú cũng không quản được người khác thế nào."
Chú hai Quách:
"Chứ còn sao nữa."
"Đúng rồi, Thang Diệu Tông và Thiệu Linh Linh xem mắt là chuyện khi nào vậy?"
Chú hai Quách lắc đầu:
"Cái này tôi không rõ. Nhưng cậu hỏi thử dì Hai xem, bà ấy chắc chắn cái gì cũng biết."
Mặc dù chú hai Quách cũng sẽ giúp Thiệu Lăng theo dõi tình hình bên thôn Thang Khẩu một chút nhưng dù sao năng lực cũng có hạn. Hơn nữa công việc ở trại gà bên này cũng không ít, chú hai Quách không thể làm chu toàn mọi mặt được. Ngược lại rất nhiều chuyện đều không rõ ràng. Nhưng Thiệu Lăng cũng không ngạc nhiên, lúc anh nói chuyện với chú hai Quách đã biết ông là người thế nào, ông chỉ cần biết đại khái tình hình là được.
Theo dõi từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, năm này qua năm khác tìm người khác cũng rất không thực tế.
Chú hai Quách:
"À đúng rồi, tôi nhớ ra một chuyện, Thiệu Linh Linh và Lý Xuân Mai đã từng đ.á.n.h nhau. Lý Xuân Mai chính là con gái út của chú ba Lý. Nghe nói là vì một người đàn ông, không biết có phải là Thang Diệu Tông này không."
Những chuyện hóng hớt như vậy, ông cũng rất thích nghe nhưng vì khoảng cách xa, họ trước nay đều ở bên phía núi này nên biết cũng không nhiều.
Thiệu Lăng cười:
"Được, vậy tôi qua chỗ dì Hai một chuyến."
"Còn một chuyện nữa."
Chú hai Quách cũng có chút ngại ngùng. Chuyện của ông cứ không thể nói hết một lần, giống như nặn kem đ.á.n.h răng, ít nhiều có chút xấu hổ nhưng vẫn vội vàng nói:
"Gần đây có người đến đây đi dạo, nói là muốn khảo sát hay gì đó. Tôi đã nói với họ bên này đã sớm có người thầu rồi, dù họ muốn làm gì cũng phải có thủ tục. Mấy người đó liền đi rồi nói là đến lúc đó sẽ liên lạc với ông bí thư."
Thiệu Lăng nghe thấy vậy, ánh mắt lóe lên nhưng rất nhanh liền nói:
"Được, tôi biết rồi."
Chú hai Quách nói nhỏ:
"Chuyện này tôi chưa nói với bất kỳ ai, cũng không nói cho người khác biết. Ai biết được có phải lại sắp giải tỏa hay không. Nếu người khác biết chuyện này, ghen tị đến đây phá hoại thì biết làm sao, bên này chúng ta cũng không ít gà đâu. Lỡ như bị đầu độc thì là chuyện lớn đấy. Chuyện tốt ngày đó, tôi ngay cả vợ tôi và Quách Bân cũng chưa nói."
Đừng nhìn thấy chú hai Quách không phải người thông minh nhưng cũng có những tính toán nhỏ của riêng mình. Ông rất cẩn thận biết cái gì nên nói cái gì không nên nói.
Thiệu Lăng liếc nhìn chú hai Quách một cái:
"Cái này tôi cũng không rõ. Đợi tôi hỏi thăm ông bí thư cũ xem sao, cũng có thể không phải là giải tỏa. Tình hình hiện tại ai mà nói chắc được."
Chú hai Quách gật đầu:
"Cũng đúng, cậu xem cái thôn Thang Khẩu kia, năm chúng ta giải tỏa họ đã nói là sắp giải tỏa nhưng đến bây giờ cũng không có một chút tin tức. Năm đó cũng có người nói nhìn thấy người qua khảo sát nhưng kết quả chẳng phải là không có gì sao. Có thể thấy chuyện này thật sự không đáng tin cậy."
Thiệu Lăng cười cười, thầm nghĩ cái "khảo sát" kia chắc cũng là trò mèo của Thiệu Bằng năm đó.
Nhưng anh cũng không nói những điều này, ngược lại nói:
"Chứ còn sao nữa. Thôi, đi về thôi."
Họ cùng nhau lên núi cũng không phải là để xem gà. Thiệu Lăng không nuôi gà làm sao có thể rành bằng chú hai Quách. Chú hai Quách mới là người biết nuôi gà. Cái gọi là lên núi xem gà của Thiệu Lăng, chẳng qua chỉ là hai người tìm một nơi không có ai để nói chuyện thôi.
Chú hai Quách:
"Cậu nói xem sao người ta lại không thể chăm chỉ lao động kiếm tiền cứ nghĩ đến chuyện ngồi không hưởng lợi."
Thiệu Lăng nhún vai:
"Lòng người hỏng rồi thôi."
"Đúng vậy, chính là lòng người hỏng rồi."
Hai người cùng nhau xuống núi liền thấy Quách Bân đang nói chuyện với Thiệu Chi. Hai người không biết đang nói gì, Thiệu Chi mắt mở to, vô cùng kinh ngạc.
Thiệu Lăng bước tới cười nói:
"Hai người đang nói gì vậy?"
Thiệu Chi vui vẻ cười:
"Anh Quách Bân quen A Nguyệt đấy, chúng em đang nói chuyện về A Nguyệt."
Thiệu Lăng: "..."
Hai người nói chuyện về người khác mà cũng có thể vui vẻ như vậy, cũng tài thật.
Thiệu Lăng:
"Được rồi, Quách Bân cậu lái xe theo xe của tôi, chúng ta đi Lâm Thành."
Quách Bân:
"Được."
Mấy năm nay Quách Bân đều đi theo Thiệu Lăng biếu quà Tết cũng coi như quen đường quen nẻo, không cần Thiệu Lăng dặn dò gì anh ta lập tức lên xe đi theo. Lần này họ dẫn theo Thiệu Chi tự nhiên là đến nhà họ Thiệu trước. Đừng nhìn thấy Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên nhiều chuyện nhưng mỗi năm món quà Tết này, họ lại rất mong ngóng. Thịt lợn bây giờ không rẻ, càng gần cuối năm càng tăng giá, một con lợn này thật sự không ít tiền, rất đáng giá.
Nhưng dù trong lòng vui mừng khôn xiết, họ cũng sẽ không nói tốt cho Thiệu Lăng một câu cũng sẽ không cảm ơn anh.
Dù sao thì Thiệu Lăng đã giàu như vậy rồi mà không cho họ, cho một con lợn thì có là gì? Chỉ là hạt cát trong sa mạc.
Đừng hy vọng một con lợn là có thể nhận được sắc mặt tốt của họ.
Đương nhiên nghĩ là vậy nhưng trên thực tế khi thấy Thiệu Lăng, họ vẫn cười tươi như hoa. Nếu thật sự mất mặt thì năm sau Thiệu Lăng có thể không cho gì cả nên họ đành phải ngoan ngoãn.
Phạm Liên khen Thiệu Lăng lên tận mây xanh, Thiệu Chi nghe mà đỏ cả mặt. Mẹ cô rõ ràng không nghĩ như vậy.
Nhưng Thiệu Chi cũng sẽ không vạch trần mẹ mình.
Phạm Liên và Thiệu Quốc Uy không thể xử lý được con lợn này liền gọi con trai thứ ba xuống. Việc như thế này gọi con cả cũng vô ích, con cả của họ là một thư sinh yếu đuối. Con trai thứ ba thì lại có thể làm việc nặng.
Thiệu Tĩnh vui vẻ nói:
"Anh hai về rồi à? Trưa nay ăn cơm cùng nhau không? Vợ em làm cho em hai món tủ đấy, chúng ta cùng uống một chén."
Trong nhà họ Thiệu, người không có cảm giác tồn tại nhất chính là Thiệu Tĩnh nhưng người biết nhìn thời thế nhất cũng là Thiệu Tĩnh.
Anh ta trước nay đều không bao giờ tỏ thái độ với Thiệu Lăng. À, cũng không phải là biết nhìn thời thế mà là Thiệu Tĩnh vốn dĩ cũng là một người vô hình trong nhà họ Thiệu. Anh ta đối với người anh trai thứ hai này là vô hình đối với vô hình, tự nhiên là cùng một chiến tuyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng anh ta cũng biết Thiệu Lăng không có ấn tượng tốt gì với họ còn rất phản cảm chho nên không dám lại gần. Nhưng nếu Thiệu Lăng có chút phản hồi, Thiệu Tĩnh liền lập tức xông lên nịnh nọt.
Cần nịnh thì vẫn phải nịnh.
Anh ta không giống như cha mẹ và anh cả, trông chờ được thừa kế gia sản của người ta. Theo anh ta thấy, anh hai không thân với họ lại có con của riêng mình thì người ta việc gì phải chia tiền cho họ? Không cho mới là bình thường. Chính vì vậy Thiệu Lăng chỉ cần hở ra một chút cho anh ta, anh đã rất vui rồi.
Suy bụng ta ra bụng người, người khác cũng không thể nào cho được. Nếu là anh ta thì anh ta cũng sẽ không đem tiền cho người khác. Cho nên chỉ cần một chút là đã rất vui rồi.
Thiệu Tĩnh chính là người như vậy. Anh ta vui vẻ giúp đỡ dắt lợn.
Thiệu Lăng mở miệng:
"Cậu dắt thêm một con xuống nữa đi."
Thiệu Tĩnh:
"???"
Thiệu Lăng:
"Tôi cũng chuẩn bị cho cậu một con."
Thiệu Tĩnh:
"!!!"
Anh ta kích động đi vòng quanh tại chỗ:
"Cho em? Cũng cho em? Thật sự cho em? A a a a! Trời ơi, anh hai, anh nói thật sao? Thật sự cho em?"
Ngay cả Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên cũng ngạc nhiên nhìn về phía Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng gật đầu:
"Thật sự cho cậu, nhanh lên đi tôi còn phải đi nhà tiếp theo nữa."
Thiệu Tĩnh:
"Được!"
Anh ta lớn tiếng trả lời, vui mừng đến mức chỉ muốn bay lên trời. Anh ta biết, anh ta biết nịnh nọt là có tác dụng. Nếu không có tác dụng sao có nhiều người dựa vào nịnh nọt mà lên đến đỉnh cao của cuộc đời chứ?
Có tác dụng, thật sự có tác dụng!
Anh ta vui mừng đi vòng quanh và nhanh ch.óng hành động.
Phạm Liên chăm chú nhìn Thiệu Lăng. Thiệu Quốc Uy mang theo vài phần khí thế, rất ra dáng cán bộ lão thành:
"Dắt con của anh cả con xuống nữa đi."
Ông ta trực tiếp chỉ huy Thiệu Tĩnh. Thiệu Tĩnh nhìn về phía Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng cười lạnh một tiếng:
"Ai nói cho hắn? Tôi có tiền không có chỗ tiêu à?"
Thiệu Quốc Uy:
"Mày!"
Thiệu Lăng:
"Ông già rồi nên hồ đồ à."
Anh chế giễu nhìn về phía Phạm Liên:
"Mẹ, mẹ để ý ông ấy một chút, đừng để già rồi mà không biết điều."
Phạm Liên:
"Ba con không có ý đó, anh em với nhau..."
"Đừng có nói với tôi chuyện anh em gì cả, có tình cảm mới gọi là anh em, không có tình cảm thì là người dưng."
Dừng một chút, Thiệu Lăng nói:
"Ba mẹ, hai người lại đây một chút."
Anh dẫn hai người đứng ra xa một chút. Thiệu Tĩnh và Thiệu Chi tò mò nhìn qua không biết họ đang nói gì chỉ thấy sắc mặt Thiệu Quốc Uy đỏ bừng, sắc mặt Phạm Liên cũng vô cùng khó tả, ngay cả ánh mắt cũng lộ ra vài phần bất an.
Thiệu Lăng rất nhanh quay lại nhìn về phía Thiệu Chi:
"Cô không lên lầu à?"
Thiệu Chi:
"A?"
Thiệu Lăng:
"Đi đi."
Thiệu Chi thấy anh hai đuổi người liền tự mình xách đồ lặng lẽ lên lầu. Sao anh hai với ai cũng có chuyện để nói, chỉ riêng với cô ta là không có?
Thấy Thiệu Chi lên lầu Thiệu Lăng đã mở miệng:
"Cho cậu đồ không phải là để cậu ăn không trả tiền. Trông chừng hai lão hồ đồ kia một chút, có chuyện gì thì báo cho tôi."
Thiệu Chi không ở nhà nhưng Thiệu Tĩnh lại ở trên lầu của hai ông bà già.
Chỉ cần để ý có chuyện gì cũng sẽ biết.
Thiệu Lăng cười cười đầy ẩn ý:
"Tôi sẽ không để cậu trông chừng không công đâu."
Thiệu Tĩnh một giây đã hiểu đây là bảo anh làm tai mắt, chuyện này... có gì mà không được!
Anh ta lập tức tỏ thái độ:
"Anh hai yên tâm, em nhất định sẽ trông chừng kỹ cho anh."
Thiệu Lăng gật đầu, quay đầu lại liếc nhìn đôi vợ chồng già vẫn còn đang thất thần rồi lên xe bỏ đi.
Thiệu Tĩnh thì lại kỳ lạ nhìn ba mẹ, không biết họ đã nói gì sao lại thất thần như vậy.
Anh ta bước tới, hỏi:
"Ba mẹ, hai người không sao chứ?"
Sắc mặt của hai ông bà già đều không được đẹp cho lắm.
Thiệu Quốc Uy hít một hơi thật sâu mắng một tiếng:
"Bất hiếu."
Nhưng dù là mắng c.h.ử.i họ lại không dám lớn tiếng, có thể thấy Thiệu Lăng chắc chắn đã nói gì đó có thể nắm thóp được họ.
Thiệu Tĩnh nhướng mày: "???" Hóa ra họ cũng không phải là mạnh mẽ như vậy.
Thiệu Quốc Uy bình tĩnh lại một chút nói:
"Con lợn của con ăn không hết..."
Ông ta còn chưa nói xong Thiệu Tĩnh đã vội vàng nói:
"Đồ anh hai cho con, hai người không được cướp, con không làm đâu! Ai cũng đừng hòng lấy đi."
Trước kia anh sẽ không phản kháng nhưng bây giờ thì khác. Ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh!
Dù sao thì anh ta cũng sẽ không kiên quyết chia đồ của mình cho anh cả, đồ của anh cả cũng sẽ không cho anh ta, anh ta không làm đâu! Còn về phần cho hai ông bà già... họ đã có rồi, việc gì phải lấy của anh ta! Không được!
Thiệu Tĩnh:
"Dù sao cũng không được."
Lời này làm Thiệu Quốc Uy tức giận, lại một lần nữa mắng to:
"Nghịch t.ử, đều là nghịch t.ử!"
Ông ta tức đến bốc khói, Thiệu Lăng thì lại không biết những chuyện này. Dù có biết anh cũng không thèm để ý. Anh đang huýt sáo một giai điệu nhỏ...
--
Hết chương 106.