Con trai cưng của anh thích chơi với các chị gái, người làm ba dĩ nhiên phải chủ động hỏi thăm tung tích bạn chơi của con.
Thôi Đào:
“… Hóa ra tôi không được chào đón bằng hai đứa con gái nhà tôi đúng không?”
Thiệu Lăng cười:
“Chứ còn gì nữa!”
Thôi Đào giơ tay chỉ Thiệu Lăng từ xa,
“Anh bạn, đúng là đồ đáng ghét.”
Thiệu Lăng bật cười, nói:
“Chị Thôi lần sau đến nhớ mang theo bọn trẻ nhé.”
Anh đi rửa tay,
“Tối nay ở lại đây ăn cơm đi, để tôi vào bếp.”
Thôi Đào lắc đầu:
“Không được đâu, ở nhà còn đang đợi tôi.”
Cô ấy cúi xuống nhìn cậu nhóc. Cậu bé béo ú lùn tịt cứ đi vòng quanh Thôi Đào tìm kiếm, không thấy Vu Điềm và Vu Mật đâu, cậu bé bĩu môi ngồi phịch xuống đất vẻ mặt tủi thân nhìn Thôi Đào, khiến trái tim cô ấy như tan chảy.
Cô ấy nói:
“Ôi chao, là do cô không phải, lần sau cô sẽ đưa các chị đến chơi với con, được không?”
Cậu nhóc gật đầu lia lịa, giọng mềm mại:
“Dạ.”
Bé suy nghĩ một chút, rồi nói thêm:
“Dẫn chị, xem bắt heo.”
Thôi Đào: “?”
Lê Thư Hân:
“??”
Cô quay đầu, hỏi:
“Thiệu Lăng, anh dẫn con đi đâu thế? Xem bắt heo à?”
Cậu con trai lém lỉnh của cô chắc chắn không nói bừa.
Thiệu Lăng:
“Anh tặng cho bố mẹ anh và cả bố mẹ vợ mỗi nhà một con lợn. Kết quả là… chẳng ai chịu để yên cả. Bọn anh được xem hai màn bắt lợn, lại còn thêm một màn bắt gà nữa.”
Lê Thư Hân:
“…”
Trong một thoáng, cô không biết phải nói gì.
“Con trai cưng của em chưa bao giờ thấy cảnh náo nhiệt như vậy, nó xem mà thích thú lắm.”
Tiểu Giai Hi gật đầu, gật lia lịa, giọng non nớt:
“Bay bay.”
Gà trống biết bay.
Thiệu Lăng cười:
“Hôm nào hai chị của con qua, ba sẽ dẫn các con đi xem biểu diễn động vật.”
Tiểu Giai Hi lập tức nở nụ cười ngây thơ, gương mặt nhỏ nhắn tràn ngập niềm vui.
Cậu bé còn quay sang khoe với Thôi Đào.
“Dẫn chị, con dẫn chị đi xem bay bay.”
Thôi Đào:
“Được rồi, để cô đưa các chị đến chơi với con nhé.”
Thôi Đào xoa đầu cậu nhóc,
“Thôi tôi về đây, hai vợ chồng cứ lo việc đi.”
Lê Thư Hân không giữ khách mà chủ động tiễn chị ra cửa,
“Gà Thiệu Lăng mang về đấy, chị mang về hầm canh đi.”
“Ừ!”
Cô ấy cũng không từ chối.
Lê Thư Hân tiễn Thôi Đào xuống lầu.
Thôi Đào nói:
“Được rồi, cô vào nhà đi, tôi tự lái xe đến.”
Thực ra bao nhiêu năm nay, Thôi Đào chưa từng nghĩ đến việc học lái xe. Cô ấy vẫn luôn là một bà nội trợ. Nhưng cô ấy lại có tầm nhìn hơn những bà nội trợ bình thường khác nên hiểu rằng một người phụ nữ nếu cứ mãi ru rú ở nhà thì coi như xong.
Chính vì vậy, giờ con cái cũng đã lớn hơn một chút, cô ấy rất khao khát được ra ngoài.
Có lẽ bước đầu tiên chính là làm những việc mình có thể. Cô ấy đi học lái xe trước và quả nhiên mọi thứ tiện lợi hơn hẳn.
Trước kia có việc gì, cô ấy đều phải nhờ ông Vu đưa đi, giờ đây cô ấy có thể tự mình giải quyết. Có lẽ đó chỉ là những việc rất nhỏ nhưng nó là một sự khởi đầu. Hơn nữa, việc ra ngoài cũng không khó khăn như cô ấy nghĩ.
Thôi Đào rất thích gần gũi với Lê Thư Hân, chính là vì Lê Thư Hân không giống những bà vợ, bà nội trợ mà cô ấy thường gặp.
Cô vừa tự nhiên phóng khoáng lại rất tài giỏi, đó là điều Thôi Đào rất nể phục ở cô.
Có lẽ con người ta luôn có xu hướng gần gũi với những người mình ngưỡng mộ nên cô ấy rất sẵn lòng qua lại với Lê Thư Hân.
Coi như là học hỏi thêm vài điều cũng tốt.
Cô cân bằng việc trong nhà ngoài ngõ rất tốt.
“Hôm nào tôi đưa bọn trẻ qua, cô đừng chê phiền nhé.”
Lê Thư Hân cười:
“Sao có thể thế được, chị Thôi.”
Thôi Đào đi rồi, Lê Thư Hân đứng tại chỗ nhìn theo cho đến khi xe khuất bóng mới lên lầu.
Vừa lên đến nơi cô đã thấy Thiệu Lăng xào nấu gần xong.
Cô hỏi:
“Ăn được chưa anh?”
Nghe vậy cậu nhóc đang chạy loăng quăng dưới đất cũng nhanh ch.óng lạch bạch chạy tới cửa bếp, ngẩng mặt lên hỏi:
“Ăn được chưa?”
Bé bắt chước lời mẹ.
Thiệu Lăng:
“Sắp xong rồi.”
Anh nói:
“Thôi Đào đúng là rất quý em đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Thư Hân:
“Dĩ nhiên rồi, em là người ai gặp cũng yêu mà.”
Thiệu Lăng phì cười, nói:
“Em cũng khoác lác thật.”
Lê Thư Hân lườm Thiệu Lăng một cái.
Anh giơ tay đầu hàng:
“Thôi được, là anh lắm mồm không nói xấu bà xã tốt nhất của anh nữa.”
Lê Thư Hân:
“Thế còn tạm được.”
Hai người đang đùa giỡn thì cậu nhóc béo ú dang hai cánh tay nhỏ, chạy huỳnh huỵch trong phòng khách:
“Bay bay, bay bay bay!”
Lê Thư Hân:
“Thằng bé đang làm gì thế?”
Thiệu Lăng cười:
“Chắc là học gà trống bay đấy. Hôm nay anh mang cho Thiệu Thành mấy con gà.”
Lê Thư Hân chờ anh nói tiếp. Cô và Thiệu Lăng đã ở bên nhau bao nhiêu năm, sao còn không biết tính cách anh thế nào? Dù không biết, chỉ cần nhìn bộ dạng của con trai họ là biết chuyện không đơn giản như vậy.
Bay bay bay…
“Gà chạy ra rồi bay loạn lên à?”
Đấy, chẳng phải nói là vợ chồng tâm đầu ý hợp sao, Lê Thư Hân đoán trúng phóc ngay.
Thiệu Lăng gật đầu:
“Anh với Thiệu Thành nói chuyện không được vui vẻ lắm, anh đá một cái cái l.ồ.ng gà bung ra luôn.”
Sự thật là, sáu con gà trống đã bay loạn xạ khắp nhà Thiệu Thành.
Đừng thấy lợn gà bình thường trông hiền lành nhưng đến lúc cận kề sinh t.ử, chúng nó cũng phải giãy giụa vài phen.
Thiệu Thành lại là một kẻ trói gà không c.h.ặ.t, loay hoay chiến đấu với sáu con gà suốt một tiếng đồng hồ.
Thiệu Lăng thì ôm con trai ngồi xem kịch vui cả tiếng.
Nếu không phải sau đó Thiệu Tĩnh đến giúp có lẽ Thiệu Thành vẫn còn đang quyết đấu với lũ gà. Dù vậy anh ta cũng mệt đến nỗi nằm vật ra sofa không muốn nhúc nhích.
Thế mà còn bị Thiệu Tĩnh chê bai.
Anh ta bắt gà xong, lải nhải:
“Anh cả, em nói thật chứ anh kém quá đấy. Có mấy con gà mà làm anh ra nông nỗi này. Em ở dưới lầu còn vừa giúp bố mẹ khống chế con lợn béo ú xong đây này.”
Ánh mắt anh ta nhìn Thiệu Thành rõ rành rành ba chữ “Anh vô dụng”.
Thiệu Thành tức đến nỗi suýt ngất, thở hổn hển chỉ tay vào Thiệu Tĩnh mà không nói nên lời. Thiệu Tĩnh thì vô tư, còn vui vẻ quay sang nói với Thiệu Lăng:
“Anh hai, cảm ơn anh cho em mấy con gà trống nhé. Chà phải công nhận gà này nuôi tốt thật, béo ú.”
Thật ra trong cả nhà họ Thiệu, người vô tâm nhất không phải là Thiệu Chi người trông có vẻ ồn ào và không có não mà chính là cậu ba Thiệu Tĩnh.
Thiệu Tĩnh từ nhỏ đã bị coi thường, ở nhà làm nhiều hưởng ít. Chỉ cần cho anh ta một chút gì đó là anh ta đã vui đến mức muốn nhảy cẫng lên.
Anh ta còn bay cao hơn cả con gà trống.
Hơn nữa gà trống của anh ta là do Quách Bân xách lên tận lầu đưa riêng. Điều này có ý nghĩa gì? Điều này chứng tỏ đây là quà dành riêng cho anh ta.
Nếu mang về nhà bố mẹ, món đồ này sẽ không còn liên quan gì đến anh ta nữa.
Bố mẹ anh ta chỉ biết bênh Thiệu Chi và càng bênh vực anh cả, nhưng duy nhất lại không bao giờ bênh anh ta.
Vì vậy vừa nghe Quách Bân nói món đồ này là cho mình, anh ta lập tức đóng cửa nhốt c.h.ặ.t lại.
Sau khi cất kỹ mấy con gà, anh ta mới xuống lầu giúp khống chế con lợn. Lúc đó anh cả vẫn chưa đến.
Nếu không phải do vợ chồng Thiệu Quốc Uy thiên vị, sợ Thiệu Lăng bắt nạt Thiệu Thành thì họ đã đi mất tăm từ lâu rồi, vội vàng bảo Thiệu Tĩnh đi giúp.
Còn về phần họ… đi không nổi, thật sự là một bước cũng không đi nổi.
Cả hai đều đã có tuổi lại không phải làm công việc tay chân, sức lực có hạn. Sau một hồi vật lộn với con lợn họ đều mệt lử. Chính vì thế Thiệu Tĩnh mới một mình đi sang khu nhà phía sau. Dù cùng sống trong một tiểu khu nhưng Thiệu Thành và Thiệu Tĩnh lại khác nhau.
Thiệu Thành tốt nghiệp trường sư phạm chính quy, được phân công về dạy ở một trường cấp hai và căn nhà anh ta đang ở là nhà phúc lợi của đơn vị.
Nhưng Thiệu Tĩnh thì khác. Vợ chồng Thiệu Quốc Uy không chu cấp cho anh ta học hành cũng chẳng mấy quan tâm. Thành tích của anh ta bình thường, tốt nghiệp cấp hai xong liền ra ngoài làm vặt không được gia đình coi trọng. Ngay cả khi kết hôn cũng chẳng được gì, vì nhà ở quá chật chội nên vợ chồng Thiệu Quốc Uy đã đuổi anh ta ra ngoài.
Thế nhưng họ lại muốn Thiệu Tĩnh có thể chăm sóc mình, không cho anh ta đi quá xa nên vợ chồng Thiệu Tĩnh phải thuê một căn nhà ở tầng trên của nhà Thiệu Quốc Uy.
Sự chênh lệch này, Thiệu Lăng có dĩ nhiên Thiệu Tĩnh lại càng có.
Vợ chồng Thiệu Quốc Uy thiên vị, còn Thiệu Thành thì luôn tỏ ra vênh váo nên Thiệu Tĩnh cũng không ít lần oán trách.
Vì vậy anh ta chỉ mong Thiệu Lăng cho anh cả một trận.
Thế nên đoạn đường năm phút mà anh ta đi mất mười lăm phút. Cái vẻ cà kê dê ngỗng ấy đúng là khiến người ta phải cạn lời. Nhưng anh ta không ngờ rằng, Thiệu Lăng không đ.á.n.h người mà anh cả vô dụng của anh ta lại bị mấy con gà hành cho chật vật.
Thiệu Tĩnh cười nhạo khiến Thiệu Thành suýt tức c.h.ế.t.
Thiệu Thành bắt gà đã không xong, nghĩ đến những lời Thiệu Lăng nói vẫn còn ấm ức, lại nhìn quanh nhà đâu đâu cũng là… lông gà, càng tức điên suýt nữa thì tắt thở.
Tóm lại, nhà Thiệu Lăng đã được xem một vở kịch lớn.
Cậu nhóc béo ú thì được xem chương trình gà trống bay lượn siêu thực vui sướng nhảy cẫng lên.
Thiệu Lăng miêu tả chi tiết tình hình lúc đó cho Lê Thư Hân:
“Một con gà bay thẳng lên đậu trên đầu Thiệu Thành… Anh ta la oai oái kêu cứu mạng, đến nỗi hàng xóm đối diện cũng chạy qua xem.”
“Anh ta lao về phía con gà trống, nó liền mổ vào cánh tay. May mà giờ đang mặc áo dài tay chứ nếu là áo cộc, chắc chắn anh ta đã bị thương.”
“Một con gà còn ị thẳng lên đệm sofa nhà anh ta…”
Lê Thư Hân cười ha hả,
“Có cần phải khoa trương thế không?”
Thiệu Lăng:
“Anh không hề khoa trương chút nào.”
Anh nghiêm túc nói:
“Còn mẹ em với vợ chồng anh hai em nữa, trời ạ, anh chỉ từng nghe ‘Tam anh chiến Lữ Bố’, chứ chưa bao giờ thấy ‘ba kẻ ngốc vật lộn với heo béo’. Mẹ em đúng là liều mình giữ của, anh gọi bao nhiêu lần bảo bà buông tay ra mà bà cứ nắm c.h.ặ.t cái đuôi lợn không buông. Còn anh hai em nữa, đúng là thần nhân, bị lợn húc cho một phát mà vẫn không chịu buông.”
Lê Thư Hân hào hứng:
“Kể chi tiết cho em nghe đi?”
Thiệu Lăng:
“Được chứ, còn có màn kịch bên nhà ba mẹ anh nữa…”
Thiệu Lăng vừa khoa tay múa chân vừa kể cho Lê Thư Hân nghe.
Chẳng mấy chốc, cậu nhóc béo ú không biết từ đâu lại gần, cậu bé nhỏ xíu cũng ngẩng đầu lên, nghe ba kể chuyện. Chỗ nào hiểu bé lại cười ha hả, trông y như đang nghe tấu hài.
Lê Thư Hân càng nghe càng khoái chí, cô nói:
“Trời ơi tiếc quá, hôm nay em mà đi thì đã bỏ lỡ màn kịch hay này rồi. Lần sau nhất định phải gọi em đi với, em cũng muốn đi xem.”
Thiệu Lăng:
“Vậy thì chắc phải đợi Tết năm sau. Anh đã nói với họ rồi, không có việc gì thì đừng làm phiền chúng ta.”
Lê Thư Hân ngạc nhiên nhìn Thiệu Lăng, hỏi:
“Anh nói chuyện với họ thế nào? Họ chịu à?”