Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 90: Thèm ăn Tết lắm rồi (3)



 

Câu này không phải nói về bố mẹ cô, bố mẹ cô thì chỉ mong cô không xuất hiện, con gái uống thêm một ly nước họ cũng đòi tiền.

Nhưng Thiệu Lăng làm cách nào để nói chuyện với bố mẹ chồng cô thì khó nói.

Cô nghi ngờ nhìn Thiệu Lăng, anh cười cười, nói:

“Núi cao ắt có đường trèo.”

Lê Thư Hân chớp chớp mắt nhìn thẳng vào Thiệu Lăng.

Anh đắc ý nhướng mày với cô.

Lê Thư Hân đột nhiên bật cười,tiến tới ôm Thiệu Lăng từ phía sau, làm nũng:

“Anh Thiệu Lăng, anh nói cho em biết đi mà? Nói cho em đi.”

Khóe miệng Thiệu Lăng cong v.út lên, anh đưa tay nắm lấy tay cô,

“Vậy em gọi một tiếng ‘chồng yêu’ nữa đi.”

Dù đã kết hôn nhiều năm nhưng hai người vẫn rất ngọt ngào.

“Chồng yêu!”

Lê Thư Hân còn chưa kịp mở miệng, không biết từ lúc nào cậu nhóc béo ú đã lượn lờ đến bên cạnh. Bé cười toe toét gọi ba hai tay nhỏ còn giơ ra đòi bế!

Tuy chỉ là một đứa trẻ nhưng bé cũng hiểu, mẹ gọi “chồng yêu” là ba sẽ ôm.

Cậu nhóc cũng muốn được bế lên bé muốn được bay.

Lê Thư Hân:

“Phụt!”

Cô buông Thiệu Lăng ra, khoái chí nói:

“Anh xem con trai anh này, nhỏ tí mà đã lém lỉnh thế.”

Thiệu Lăng cúi xuống chọc vào trán cậu nhóc, nói:

“Con trai, con gọi cái gì cũng vô dụng thôi.”

Cậu nhóc nghiêng đầu có chút không hiểu vì sao mình gọi lại không có tác dụng, cái đầu nhỏ đầy vẻ hoang mang.

Thiệu Lăng tiếp tục chọc vào đầu bé,

“Con gọi ba là gì?”

Cậu nhóc chớp chớp mắt, giọng non nớt:

“Ba ơi~”

Thiệu Lăng lúc này mới bế bé lên,

“Con đúng là cái gì cũng học!”

Cậu nhóc vặn vẹo cái m.ô.n.g nhỏ, nhún nhảy:

“Ba ơi, bay bay.”

Thiệu Lăng:

“Rồi rồi, bay bay, chỉ biết bay bay!”

“Bay nha bay nha…”

Thiệu Lăng:

“Được được được, hôm nay con không thể quên được cái màn bay lượn này rồi.”

Cậu nhóc lập tức nói:

“Heo heo!”

Bé không chỉ nhớ bay bay, mà còn nhớ cả heo heo nữa.

Cậu nhóc cảm thấy mình thật thông minh, lắc đầu ra vẻ đắc ý.

Hai vợ chồng nhìn bộ dạng này của bé con mà đều bật cười:

“Rồi rồi, con nhớ hết, con là giỏi nhất.”

Cậu nhóc được khen, cười đến chảy cả nước miếng~

Thiệu Lăng nhìn con trai muốn bay bay, dĩ nhiên là… phải chiều ý bé rồi!

Thiệu Lăng rất cưng chiều con, con trai muốn bay anh liền bế con bay lên. Cậu nhóc vui sướng cười ha hả, Lê Thư Hân tựa vào cửa bếp cũng bật cười theo.

Bị cậu nhóc cắt ngang như vậy, Lê Thư Hân cũng quên mất việc hỏi rốt cuộc là chuyện gì.

Nhưng mà tối nay thể nào cũng nói.

Buổi tối đợi cậu nhóc ngủ say, Thiệu Lăng bế ngang cô về phòng ngủ.

Lê Thư Hân tựa vào người Thiệu Lăng, hơi thở gấp gáp nói:

“Anh đã nói gì với họ?”

Thiệu Lăng:

“Cũng không nói gì nhiều, chỉ là dọa một chút thôi. Em biết đấy, người ta mà cứng rắn một chút thì nhiều chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

Lê Thư Hân ngẩng đầu nhìn Thiệu Lăng. Anh cúi xuống hôn ch.óc một cái lên trán cô,

“Yên tâm, anh xử lý được.”

Dù Lê Thư Hân không biết anh dọa như thế nào nhưng cũng đoán được đại khái là những lời lẽ như vậy.

Cô khẽ nói:

“Thôi được, nếu đỡ được việc thì tốt rồi.”

Thiệu Lăng cười:

“Dĩ nhiên rồi.”

Anh nhẹ nhàng vỗ về Lê Thư Hân.

Cô mơ màng sắp ngủ, tóc xõa che mặt cả người không có chút tinh thần nào.

Thiệu Lăng hỏi:

“Gần đây em mệt lắm à?”

Lê Thư Hân ừ hử:

“Cũng bình thường~”

Sắp đến Tết rồi, mọi người cũng chuẩn bị về quê ăn Tết.

Cô dụi dụi mắt, nói:

“Không biết đến lúc đó còn bao nhiêu người quay lại…”

Đừng thấy bây giờ ai cũng khen chỗ cô tốt nhưng qua năm mới, không phải ai cũng sẽ quay lại. Kiếp trước đi làm cô đã biết, mỗi năm sau Tết đều có người không quay lại.

Có thể là họ không đi làm xa nữa, có thể là đến thành phố khác hoặc cũng có thể họ cảm thấy chỗ mình không hợp và muốn tìm nơi khác…

Thiệu Lăng:

“Không đủ người thì lại tuyển thêm.”

Lê Thư Hân khẽ ừ một tiếng, mí mắt díu lại, có chút mệt mỏi.

“Mệt à?”

“Ừm.”

Thiệu Lăng:

“Vậy ngủ đi.”

Anh đưa tay sờ sờ trên đầu giường tìm được hộp t.h.u.ố.c.

Thấy Lê Thư Hân đã gần như ngủ thiếp đi, anh do dự một chút rồi lại đặt xuống.

Sau đó anh mới tắt đèn…

Trong phòng nhanh ch.óng lại vang lên tiếng sột soạt.

Lê Thư Hân khẽ nói:

“Sao anh không có điểm dừng vậy…”

Thiệu Lăng:

“Anh còn trẻ mà…”

…………

Mọi việc chuẩn bị cho Tết đều do Thiệu Lăng lo liệu và anh làm rất tốt.

Mấy ngày nay Lê Thư Hân bận rộn với công việc ở tiệm nhưng mỗi ngày về nhà đều thấy có sự thay đổi mới. Trong nhà đã mua cây phát tài, cây kim quất, còn có cả hoa tươi.

Đồ ăn ngon cũng có rất nhiều, không thể thiếu món chả giò và kẹo mứt ngày Tết.

Lê Thư Hân thích ăn kẹo đậu phộng giòn thơm. Mỗi lần cô lấy một viên kẹo từ hộp mứt ra ăn, cậu nhóc béo ú lại lạch bạch chạy tới mắt dán c.h.ặ.t vào mẹ, muốn được chia phần.

Nhưng Lê Thư Hân ít khi cho bé ăn, cậu nhóc không được ăn kẹo, lần nào cũng buồn thiu bỏ đi.

Nhưng Lê Thư Hân mặc kệ.

Trẻ con không nên ăn nhiều đồ ngọt.

Cậu nhóc lại lộc cộc chạy đến bên ba chỉ tay về phía Lê Thư Hân, oang oang mách tội.

Nhưng có tác dụng không?

Không hề.

Thời gian trôi nhanh, thoáng cái đã đến 30 Tết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi năm đều là hai vợ chồng họ cùng nhau ăn Tết năm nay cũng vậy.

Sáng sớm, dì Lâm giúp việc đã đến.

Dù là ngày Tết nhưng dì còn bận hơn ngày thường.

Như nhà Thiệu Lăng, dì không còn cách ngày mới đến như trước nữa mà mấy hôm nay ngày nào cũng đến, giúp chuẩn bị đồ Tết.

Dĩ nhiên, hôm nay cũng vậy.

Sáng sớm, dì xách đồ ăn đến lập tức bắt tay vào việc.

Lê Thư Hân tỉnh giấc trong mùi thơm nức mũi.

Cô mặc quần áo dậy thấy dì Lâm đã đến.

Cô vào bếp thấy đĩa chả giò dì Lâm vừa rán xong, cô còn chưa kịp đ.á.n.h răng đã bốc một cái ăn ngon lành.

Thiệu Lăng:

“Lê Thư Hân, em ăn vụng à.”

Lê Thư Hân cười, quay lại vặc:

“Ăn cũng không cho à.”

Cô ăn hết một cái chả giò, rồi hỏi:

“Cu cậu đâu rồi?”

Vừa hỏi cô đã thấy cậu nhóc cầm chiếc ô tô nhỏ thò đầu ra từ phòng trẻ con nhìn ra ngoài, đôi mắt to tròn ngơ ngác như muốn hỏi Lê Thư Hân tìm mình có chuyện gì.

Lê Thư Hân thấy khóe miệng con trai dính vụn bánh, liền nói:

“Con cũng ăn vụng à?”

Lê Thư Hân tiến lên ôm con trai, thấy bé đang ăn bánh gạo. Loại bánh này không phải mua sẵn mà do dì Lâm tự làm.

Lê Thư Hân nói:

“Cho mẹ nếm thử.”

Cậu nhóc mắt mở to nhưng cũng không phải đứa keo kiệt, bé miệng cười toe toét liền đưa miếng bánh gạo cho mẹ.

Lê Thư Hân cảm thấy con trai cô là đứa trẻ đáng yêu nhất trên đời này, không ai sánh bằng.

Con mình là nhất.

Lê Thư Hân cúi xuống hôn con một cái, c.ắ.n một miếng rồi thật lòng khen:

“Ngon quá.”

Thiệu Lăng:

“Chiều nay mình đi chợ hoa nhé?”

Lê Thư Hân:

“Trong nhà có rồi mà?”

Phòng khách nhà họ đang cắm một bình hoa lớn, hương hoa ly thơm ngát, xen lẫn hoa hồng đỏ, baby trắng và lan tường tím, trông vô cùng rực rỡ và vui tươi.

“Nhà có~”

Cậu nhóc cũng non nớt nói theo một tiếng.

Thiệu Lăng bật cười:

“Đi cho vui thôi, không muốn đi à? Nghe nói tối còn có lễ hội đèn l.ồ.ng…”

Lê Thư Hân vừa nghe, lập tức nói:

“Dĩ nhiên là đi chứ.”

Cậu nhóc nhìn mẹ, lại học vẹt:

“Đi~”

Bé cũng không biết đi đâu nhưng cứ được ra ngoài là vui rồi.

Trẻ con mà, đứa nào cũng thích ra ngoài chơi.

Dì Lâm không ở lại ăn trưa.

Dì nấu xong bữa trưa chuẩn bị không ít món ăn ngày Tết rồi mới xách túi ra về.

Lê Thư Hân gọi dì Lâm lại, đưa trước cho dì một phong bao lì xì, cười nói:

“Dì Lâm, con chúc dì năm mới vui vẻ, vạn sự như ý ạ.”

Dì Lâm cười rạng rỡ, nói:

“Cảm ơn cô chủ, cảm ơn cô chủ. Cũng chúc cô chủ làm ăn phát đạt…”

Ngày mai dì Lâm không đến. Dì xách túi ra về.

Lê Thư Hân tò mò:

“Tay nghề dì Lâm tốt thật đấy, sao dì không nhận làm giúp việc ở lại luôn nhỉ.”

Thiệu Lăng:

“Làm ở lại tuy tốt nhưng không kiếm được nhiều bằng làm theo giờ đâu.”

Lê Thư Hân:

“Thế à? Em cứ tưởng ở lại sẽ được nhiều hơn chứ.”

Thiệu Lăng:

“Công việc kiểu này cũng tùy người làm nữa.”

Lê Thư Hân gật đầu, đồng tình.

Cô đi vào bếp, trầm trồ:

“Dì Lâm còn làm cả món Phật nhảy tường nữa này.”

Thiệu Lăng:

“Không phải em nói muốn ăn sao?”

Lê Thư Hân nghiêng đầu:

“Em có nói à?”

Cô cũng không nhớ rõ nữa. Cô vỗ vỗ đầu mình, nói:

“Dạo này em bận đến lú lẫn cả rồi.”

Thiệu Lăng cười:

“Em không nhớ, anh nhớ là được.”

Một nhà ba người, không khí thật hòa thuận vui vẻ.

Cậu nhóc béo ú sốt ruột, nhón gót chân, đôi chân mũm mĩm di chuyển rất nhanh:

“Ăn, ăn cơm.”

Nóng lòng rồi.

Dù sáng sớm đã ăn vụng nhưng bé vẫn rất thích ăn cơm.

Thiệu Lăng:

“Rồi rồi rồi, ăn cơm.”

Anh nhấc bổng con trai lên, đặt bé ngồi trên vai.

Cậu nhóc lập tức ưỡn người lên, cảm thấy mình là một con hổ lớn, mình là người cao nhất!

Cậu bé chu miệng “phù phù phù”, ra vẻ đắc ý, rung đùi khoái trá.

Lê Thư Hân trêu bé:

“Con đang làm gì đấy?”

Cậu nhóc nghiêng đầu nghĩ nghĩ, rồi dõng dạc:

“Cưỡi ngựa!”

Lê Thư Hân phì cười nói:

“Vốn từ của con trai em khá đấy chứ.”

Thiệu Lăng:

“…”

Anh nhún người,

“Con trai à, con coi ba là ngựa để cưỡi đúng không?”

Cậu nhóc không hiểu, chỉ toe toét cười.

Lê Thư Hân:

“Thôi thôi, xuống nào, chúng ta ăn cơm.”

Thiệu Lăng:

“Uống chút rượu nhé.”

Lê Thư Hân:

“Được.”

--

Hết chương 40.