Trời Cao Biển Rộng, Cung Chúc Tự Do

Chương 2



3

Mùng năm tháng hai là ngày hẹn của nữ t.ử đó và Lý công t.ử thành nam.

Nàng ta đội mũ che mặt, lớp lụa trắng vừa dày vừa dài phủ từ đầu đến chân, trông vô cùng bí ẩn.

Ta lặng lẽ giơ ngón tay cái với chưởng quầy:

"Như thế này mà ngươi cũng nhận ra là cùng một người, thật bái phục."

Chưởng quầy mặt không cảm xúc đáp:

"Tiểu thư không thấy cách ăn mặc quái dị như vậy lại càng dễ gây ấn tượng sao?"

Cũng đúng.

Nữ t.ử này vừa bước vào cửa đã thu hút vô số ánh nhìn.

Nhưng nàng ta chẳng hề bận tâm, bước đi uyển chuyển vững vàng, ngay cả chiếc mũ che khuất tầm nhìn cũng không làm khó được nàng ta.

Gót sen uyển chuyển, rất nhanh đã bước lên lầu.

Thật thanh tao, quá mức thanh tao.

Ta thầm thán phục trong lòng.

Chưởng quầy nhìn ta với vẻ bất lực, nhắc nhở rằng đó có thể là tình địch của ta.

Ta bảo không sao, Hàn Quan là loại đàn ông không biết tự trọng, giống như một cây cải thối vậy, ta cũng chẳng thèm ăn loại cải thối đó.

Ta trốn vào căn phòng bao ngay sát vách, cố tình không đóng c.h.ặ.t cửa mà để hé một khe nhỏ để nghe lén.

Ngờ đâu, quán trà nhà mình làm cách âm tốt quá, ta chẳng nghe thấy gì cả.

Chỉ sau khoảng thời gian uống vài tuần trà, cửa phòng bên cạnh đã mở ra.

Lý công t.ử là người bước ra trước, lúc này ta mới nghe thấy được vài câu.

Giọng điệu của Lý công t.ử đầy kiên định, hứa hẹn rằng bản thân nhất định sẽ thi đỗ bảng vàng, sau đó sẽ rình rang đến rước nàng về dinh.

Nữ t.ử kia cũng đáp lại đầy tình ý:

"Chuyện đỗ đạt có hay không cũng không quan trọng. Thiếp chỉ mong công t.ử hiểu rằng, chàng đối với thiếp như vầng trăng sáng trên cao. Nếu không có chàng, thiếp..."

Giọng nàng ta đượm buồn và cô độc, sự ngập ngừng đầy kéo léo ấy thật biết cách cào cào vào lòng người.

Hai người lại lưu luyến thêm vài câu rồi mới chịu tách nhau ra.

Ta ngẫm nghĩ về cuộc đối thoại của họ, thầm nghĩ nữ t.ử này quả thật có chút bản lĩnh.

Đến ta là nữ nhi mà nghe giọng nói thầm thì oanh yến như rót mật vào tai kia còn thấy mủi lòng, trách không được bọn đàn ông lại say đắm như vậy.

Ta đóng cửa phòng lại, định đợi nàng ta rời đi trước.

Hôm nay chưa phải là thời cơ thích hợp để vạch trần, bắt gian phải bắt tại trận, dù Hàn Quan có thật sự mập mờ với nàng ta thì ta cũng phải bắt sống cả hai người mới được.

Dựa theo quy luật hai tháng qua, nữ t.ử này mùng năm gặp Lý công t.ử, rằm gặp Lưu công t.ử, đến ngày hai mươi lăm mới gặp Hàn Quan. Ta còn phải đợi thêm hai mươi ngày nữa.

Không ngờ, tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.

Một giọng nữ quen thuộc truyền vào:

"Kim Châu Châu, mở cửa đi. Người làm chuyện khuất tất là ta, ngươi trốn cái gì chứ?"

4

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng ta thì bình thản, còn ta thì c.h.ế.t lặng vì kinh hãi.

Ta chần chừ một lát rồi mới mở cửa phòng.

Nữ t.ử kia lập tức nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, nghiêng người lẻn vào trong.

Tay trái nàng ta tháo chiếc mũ che mặt xuống, tay phải nhanh nhẹn đóng c.h.ặ.t cửa lại.

"Là ta đây."

Nàng ta ghé sát lại gần, hàng mi dài suýt chút nữa đã chạm vào má ta.

"Ngươi bày ra vẻ mặt gì thế kia, không nhận ra ta sao?"

Dù biết nghĩ như vậy là không đúng, nhưng ngay khoảnh khắc này, ta bỗng hiểu ba gã đàn ông kia.

Nhan sắc đến nhường này, ai mà chịu đựng cho thấu chứ.

Thấy ta im lặng, sắc mặt nàng ta bỗng trầm xuống, lạnh lùng hừ một tiếng:

"Ngày xưa là thanh mai trúc mã, nay đã thành người dưng nước lã rồi sao. Kim tiểu thư đúng là quý nhân hay quên việc."

Tiếng hừ đầy kiêu kỳ này, sao nghe quen tai đến vậy.

"Tống Hàn Oánh?"

"Trước kia khi cùng ta ngắm trăng thì gọi người ta là Oánh Oánh, giờ đây có người mới liền quên người cũ, gọi thẳng cả họ tên Tống Hàn Oánh ra rồi sao?"

Nàng cười lạnh một tiếng:

"Có điều, người mới của ngươi cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì."

Nàng lấy ra một miếng ngọc bội hình đám mây, phía dưới có treo một tua rua màu xanh nhạt:

"Đây, miếng ngọc này là do gã thanh mai trúc mã Hàn Quan của ngươi tặng cho ta. Ta vừa nhìn chất ngọc là biết ngay món đồ này chắc chắn là do ngươi tặng hắn."

Nàng quơ quơ miếng ngọc bội trước mắt ta:

"Ngươi mở to mắt ra mà nhìn xem hắn là loại người gì đi."

Nàng nở nụ cười dịu dàng, nhưng lời nói ra lại đầy vẻ dọa dẫm:

"Nếu còn chưa tỉnh ngộ, ta sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi đấy."

Bất giác, lòng ta dâng lên một nỗi xót xa.

Tống Hàn Oánh nổi giận:

"Ngươi dám vì một gã đàn ông mà khóc lóc sướt mướt trước mặt ta sao?"

Ta nghẹn ngào bảo, ta khóc là vì thương tiếc cho muội muội thanh mai dịu dàng, thanh nhã, nói năng nhỏ nhẹ ngày xưa của ta.

Cái người mở miệng ra là đòi đ.á.n.h c.h.ế.t ta đang đứng trước mặt này sao có thể là nàng ấy được chứ.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hình tượng của nàng sụp đổ còn khiến ta đau lòng hơn cả việc Hàn Quan thay lòng đổi dạ.

Gia đình ta và gia đình Tống Hàn Oánh có thể coi là có giao tình đời đời.

Phụ thân ta và phụ thân nàng đều là người cùng một vùng, bái chung một thầy, lại cùng tham gia một kỳ thi hương năm đó nên tình cảm vô cùng khăng khít.

Thế nhưng học vấn của hai người lại một trời một vực.

Năm đó khi bảng vàng công bố, phụ thân ta trượt vỏ chuối, còn phụ thân nàng lại đỗ đầu bảng.

Nhiều năm sau, phụ thân ta đi ở rể cho một nhà phú thương vùng Giang Nam để sống đời nhàn hạ, còn phụ thân nàng thì thăng quan tiến chức thuận lợi, hưởng lộc triều đình.

Cả hai đều có một tương lai vô cùng xán lạn.