Trời Cao Biển Rộng, Cung Chúc Tự Do

Chương 3



5.

Tất nhiên, Tống đại nhân khi ấy đã thăng lên chức Tuần phủ Giang Nam lại không nghĩ như vậy.

Thấy đồng môn năm xưa giờ đây phải dựa vào nhạc gia để sống, ông không khỏi cảm thán, năm lần bảy lượt mời phụ thân ta đến phủ hàn huyên, khuyên nhủ phụ thân ta nên đi thi lại để kiếm chút công danh.

Phụ thân ta đến vài lần, lần nào về mặt mũi cũng xám xịt vì bị giáo huấn.

Ông chịu không nổi nữa, đành thành thật nói với người huynh trưởng:

"Tống huynh, đại phu bảo dạ dày đệ không tốt, chỉ có thể ăn cơm mềm thôi."

Tống đại nhân nghe xong mà tức đến mức suýt ngất.

Ông đành chuyển mục tiêu sang ta:

"Châu Nhi còn nhỏ, đệ nên thường xuyên dẫn con bé đến phủ của ta để học chữ. Nếu không, một đứa con gái nhà buôn thì sau này làm sao tìm được tấm chồng tốt?"

Ông liếc nhìn phụ thân ta một cái đầy ẩn ý:

"Chẳng lẽ sau này lại tuyển một kẻ dạ dày không tốt về làm rể sao?"

Đến nước này thì phụ thân ta không dám ho he gì nữa.

Được theo học một vị danh sĩ lừng lẫy như Tống đại nhân dẫu sao cũng là chuyện tốt, phụ thân liền nhanh ch.óng gửi ta vào Tống phủ.

Tống Hàn Oánh khi ấy mới lên bốn, tuy chỉ lớn hơn ta vài tháng tuổi nhưng đã ra dáng một tiểu thư khuê các, cử chỉ vô cùng chừng mực, đoan trang.

Phụ thân ta bảo, khi người ta đã biết đọc thơ bái tổ thì ta vẫn còn đang nghịch bùn ngoài sân.

Tống đại nhân bận rộn việc quan trường, chính Tống Hàn Oánh đã nắm tay ta, dạy ta từng con chữ, từng câu thơ.

Nàng học gì cũng nhanh đến phát sợ, rồi lại quay sang kiên nhẫn dạy lại cho ta. So với nàng, ta chẳng khác nào một đứa trẻ hoang dã chưa được giáo hóa.

Có một lần, Tống đại nhân kiểm tra bài cũ, yêu cầu ta đọc thuộc lòng một bài thơ của Đỗ Phủ.

Ta đọc đến câu "Đuổi nhi la rượu", rồi tịt ngòi, đầu óc trống rỗng, nghĩ mãi không ra câu tiếp theo là gì.

Giữa lúc mồ hôi hột tuôn rơi như mưa, ta chợt liếc thấy Tống Hàn Oánh đang lén lút dùng ngón tay viết chữ "Hẹ" lên mặt bàn.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta liền nhanh nhảu ứng biến: "Mưa đêm rau hẹ non tươi, cắt về trộn với cơm ăn ngọt bùi!"

Tống đại nhân ngẩn người.

Tống Hàn Oánh cũng c.h.ế.t lặng.

Một lúc lâu sau, Tống đại nhân hít một hơi thật sâu: "Châu Nhi, đưa tay ra đây."

Mặt ta lập tức méo xệch. Ôi, ta cứ tưởng mình đã đoán mò trúng rồi chứ.

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tống Hàn Oánh đã bước lên che chắn trước mặt ta:

"Cha, Châu Nhi tuy không thuộc thơ, nhưng câu từ lại rất thú vị, hơn nữa ý tứ cũng có phần tương đồng với nguyên tác, chứng tỏ muội ấy đã có tiến bộ rồi ạ."

Tống Hàn Oánh từ nhỏ đã ngoan ngoãn nghe lời, chưa bao giờ dám cãi lời trưởng bối, đây là lần đầu tiên ta thấy nàng dám chống đối lại phụ thân mình.

Khoảnh khắc đó, nàng trong mắt ta như tỏa ra hào quang vạn trượng.

Ngày hôm đó ta không bị phạt đòn.

Ta hớn hở chạy đến nắm lấy tay Tống Hàn Oánh, luôn miệng gọi tỷ tỷ này tỷ tỷ nọ.

Tống Hàn Oánh đỏ mặt, không còn giữ vẻ nghiêm nghị của một người tỷ tỷ như mọi ngày nữa, nàng dịu dàng bảo ta rằng câu thơ đúng phải là:

"Mưa đêm cắt hẹ xuân, cơm mới thổi kê vàng."

"Muội phải chăm chỉ học hành đấy nhé."

Kể từ đó, sau mỗi buổi tan học, khi tiễn ta ra đến hành lang dài, nàng đều dùng câu nói này để kết thúc.

Cho đến lần, Tống đại nhân được thăng quan, cả nhà họ phải chuyển lên kinh thành sinh sống.

Nàng luyến tiếc nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, nằng nặc đòi ta phải ở lại qua đêm với nàng một bữa.

Đêm đó hai đứa nằm cạnh nhau, ríu rít trò chuyện đủ thứ trên đời.

Đương nhiên phần lớn thời gian là ta luyên thuyên, còn nàng thì dịu dàng lắng nghe.

Cuối cùng, khi ta đã mơ màng chìm vào giấc ngủ, ta nghe thấy nàng thì thầm:

"Châu Châu là một đứa trẻ rất đáng quý, vậy nên bá phụ và bá mẫu mới đặt cho muội cái tên này."

Ta lẩm bẩm đáp lại:

"Không phải đâu. Phụ thân bảo vì ta giống như một con heo nhỏ chỉ biết cười ngốc, nên mới gọi như thế."

Tống Hàn Oánh khẽ cười, tiếng cười phảng phất chút ngưỡng mộ.

Lúc đó ta không hiểu, tên của nàng được lấy từ ý nghĩa "Trong trẻo như băng buốt", vừa thanh nhã vừa cao quý, có gì mà phải đi ngưỡng mộ một đứa như ta chứ.

Tống Hàn Oánh không giải thích thêm.

Đêm ấy, nàng hát ru ta ngủ bằng một khúc 《 Khuê oán 》 không hề hợp với lứa tuổi của hai đứa chút nào.

Câu hát "Chợt thấy bên đường dương liễu biếc, hối xui chồng kiếm tước phong hầu" được nàng cất lên nghe vừa da diết vừa sầu muộn.

Sáng sớm hôm sau khi tiễn biệt, Tống Hàn Oánh nói với ta:

"Châu Nhi phải luôn sống thật vui vẻ nhé. Đừng quên ta."

Từ đó về sau, nàng ở lại kinh thành xa xôi, còn ta quay về vùng Giang Nam sông nước.

Giang Nam không thiếu mỹ nhân, nhưng ta chưa từng gặp ai có đôi mắt long lanh như hồ nước mùa thu giống Tống Hàn Oánh.

Chúng ta không còn gặp lại nhau nữa, chỉ biết gửi gắm tâm tình qua những cánh thư để duy trì tình cảm thuở thiếu thời.

Thế nhưng, một Tống Hàn Oánh luôn giữ mình trong khuôn phép như vậy, tại sao bây giờ lại đi lén lút hẹn hò với đàn ông bên ngoài, mà một lúc lại còn là ba người nữa chứ?

Ta thẳng thắn hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Muội đang gặp phải chuyện gì khó khăn đúng không?"

Tống Hàn Oánh lảng tránh câu hỏi của ta, nàng nói:

"Trong số các học t.ử năm nay, chỉ có Ôn Kinh Chập là xứng đáng để gửi gắm chung thân. Có điều huynh ấy hơi khó đối phó, Châu Nhi có thể thử trực tiếp bắt người ngay tại trường thi xem sao."

Nàng cụp mắt xuống, thần sắc trở nên lãnh đạm:

"Mà đàn ông cũng chẳng có gì để lưu luyến. Đợi sau khi muội có con rồi, bỏ cha giữ con là vẹn cả đôi đường."

Ta: "..."

Mấy năm nay ở kinh thành, Tống Hàn Oánh rốt cuộc đã phải trải qua những chuyện kinh khủng gì vậy chứ?

6

Tống Hàn Oánh nhất quyết không chịu hé răng nửa lời, chỉ dặn ta phải sớm chuẩn bị cho bản thân.

Ta và Hàn Quan là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, hai bên gia đình đã sớm định sẵn hôn ước, sính lễ sáu bước cũng đã hoàn thành đến bước thứ năm, chỉ đợi đến tháng ba sau khi có kết quả khoa cử là sẽ tổ chức hôn lễ tại kinh thành.

Bây giờ đã là tháng hai, tiệc tùng và các việc tiếp đãi khách khứa đều đã được sắp xếp ổn thỏa cả rồi.

Ta nhẩm tính số tiền có thể đòi lại sau khi hủy bỏ các nghi lễ, lòng đau như cắt.

Ta quyết định phải đi tìm Hàn Quan để nói cho ra lẽ.

Chuyện gì ra chuyện đó, nếu do lỗi của hắn dẫn đến hôn ước tiêu tan, khoản tổn thất lớn này kiểu gì hắn cũng phải gánh phần hơn.

Tất nhiên, ta thừa nhận hành vi "thả mồi bắt cá" của Tống Hàn Oánh cũng có chỗ không đúng, nên ta có thể bấm bụng chịu một phần nhỏ.

Nào ngờ ta còn chưa kịp khởi hành, gã thư đồng của Hàn Quan đã hớt hải chạy xồng xộc đến cửa.

Hắn thở không ra hơi, nói chẳng thành tiếng:

"Tiểu thư, công t.ử... công t.ử nhà chúng ta bị người ta đ.á.n.h bị thương rồi!"

Ta giật mình kinh hãi, quả báo đến nhanh như vậy sao?

Xem ra đợt trước ta đi bái Bồ Tát linh nghiệm thật, từ nay về sau cứ chuyên tâm bái thần thôi.

Tại y quán, Hàn Quan và một nam t.ử khác đang nằm song song trên cùng một chiếc giường bệnh.

Khi ta đến nơi, Hàn Quan đang chật vật tìm cách bò xuống giường, vừa thấy ta, hắn liền mừng rỡ như vớ được cọc

: "Châu Châu, muội mau đến đỡ ta một tay."

Hắn liếc nhìn người bên cạnh với vẻ mặt đầy chán ghét:

"Thật là xui xẻo mà."

Đối phương chống một tay ngồi dậy, thản nhiên nói:

"Hàn huynh sao lại có thể để một nữ t.ử yếu đuối đỡ đần như vậy? Để tại hạ giúp huynh."

Chàng ta ra tay nhanh như chớp, sự linh hoạt đó hoàn toàn không giống một người vừa mới tỉnh lại, một chân đá thẳng vào eo sườn Hàn Quan không một chút lưu tình.

Hàn Quan không kịp phòng bị, lăn một vòng từ trên giường xuống đất, ch.óp mũi đập mạnh xuống sàn nhà nghe một tiếng "bốp" rõ to.

"Ôn Kinh Chập!"

Hắn ôm mũi quát lớn, tức đến mức toàn thân run rẩy.

Ôn Kinh Chập chỉ chỉ vào vết thương trên trán mình:

"Hàn huynh bớt giận, gậy ông đập lưng ông mà thôi."

Chàng khẽ gật đầu chào ta theo đúng lễ nghĩa coi như xong chuyện, rồi phất tay áo, thong thả ung dung rời đi.

Hàn Quan định bật dậy đuổi theo nhưng đã bị ta cản lại.

"Máu mũi kìa."

Ta chỉ vào mũi hắn.

Hai vệt m.á.u đỏ tươi đang từ hai lỗ mũi hắn chảy ròng ròng xuống.

Mặt Hàn Quan tức đến mức trắng bệch, hắn cằn nhằn:

"Ta đã bảo từ đầu rồi, muội không nên đưa tên Ôn Kinh Chập này đến kinh thành. Giờ thì hay rồi..."

"Huynh vì chuyện đó mà sinh lòng oán hận ta sao?"

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

Hàn Quan mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác:

"Ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Cái tên đó thật sự rất đáng ghét."

Hắn gượng cười nhìn ta:

"Là ta không đúng, Châu Châu, chúng ta đi xem hỷ phục đi. Kim di bảo đã may xong rồi đấy."

Vẻ mặt hắn trở lại bình thường:

"Vừa vặn ta cũng có chút chuyện cần bàn bạc với Kim di."

Về đến nhà, Hàn Quan dỗ dành bảo ta về phòng trước, còn bản thân thì một mình cùng phụ mẫu ta bước vào thư phòng.

Không biết ba người bọn họ đã bàn bạc những gì, chỉ biết lúc bước ra, sắc mặt phụ mẫu ta đều vô cùng khó coi.

Lần đầu tiên trong đời, mẫu thân không chuẩn bị quà cáp để Hàn Quan mang về cho bá mẫu, mà chỉ nhạt nhẽo phân phó gia nhân tiễn khách.

Ngày hôm sau, mẫu thân liền kéo ta lên ngồi ở phòng bao trên quán trà, chăm chú đ.á.n.h giá các sĩ t.ử đi ngang qua bên dưới.

Lúc chuẩn bị ra về, mẫu thân nhíu mày, làm như vô tình hỏi một câu:

"Châu Châu, nếu nhà chúng ta không kết thân với Hàn gia nữa, con có chấp nhận được không?"

Ta khựng lại một chút, trong lòng đã có quyết định cho riêng mình.