Trời Cao Biển Rộng, Cung Chúc Tự Do

Chương 4



7

Khi ta đi tìm Ôn Kinh Chập, ngày hôm đó vừa vặn là ngày hai mươi tháng hai.

Tháng hai ngày hai mươi, thầy bói bảo đây là ngày lành trăm năm có một.

Ôn Kinh Chập ở trong một ngôi miếu hoang hẻo lánh nơi ngoại ô kinh thành, tiền thuê vô cùng rẻ mạt, một tháng chỉ tốn có năm mươi văn tiền.

Lúc ta đến, chàng đang co một chân ngồi bên bậu cửa sổ, tự mình đ.á.n.h cờ với chính mình.

Bàn cờ và những quân cờ bằng gỗ kia nhìn là biết do chàng tự đẽo gọt, trông rất thô sơ.

"Kim tiểu thư đến đây là có việc gì sao?" Ôn Kinh Chập ngừng tay, "Nếu là đến đòi tiền t.h.u.ố.c men bồi thường cho vị hôn phu của cô, vậy thì không cần đâu."

Nhắc đến chuyện hai người bọn họ bị thương, nói cho cùng đúng là lỗi của Hàn Quan trước.

Hàn Quan vốn không phục việc Ôn Kinh Chập đột nhiên xuất hiện cướp mất danh hiệu Giải nguyên của mình, hôm đó liền bám đuôi đòi so tài văn chương với chàng.

Ôn Kinh Chập thì không rảnh để tiếp chuyện.

Trong lúc hai người đang giằng co ở phố Tây, họ lại lọt vào tầm ngắm của các vị tiểu thư khuê các đang mai phục để bắt rể.

Chẳng biết vị tiểu thư đoảng vị nào muốn học theo tích cổ ném trái cây bày tỏ tình ý, liền vớ ngay cành hoa và quả ngọt bên tay ném thẳng vào người hai người họ.

Các quý nữ khác thấy vậy cũng nhao nhao bắt chước làm theo.

Kinh thành tháng hai chỉ có hoa mai đang nở rộ.

Những cành hoa mai kèm theo cành cứng nhọn hoắt ném xuống từ các cửa sổ chẳng khác nào ám khí, đến sát thủ nhìn thấy chắc cũng phải tán thưởng đây là một nghệ thuật g.i.ế.c ch.óc.

Hai người họ tránh không kịp, cuối cùng kéo nhau vào nằm viện.

Mãi đến hôm nay, vết thương trên trán Ôn Kinh Chập mới vừa vặn đóng vảy.

"Chuyện của Hàn Quan không liên quan đến ta, hôm nay ta đến đây là muốn hỏi giá của Ôn công t.ử." Ta đi thẳng vào vấn đề, "Thuê huynh trong vòng một trăm ngày thì cần bao nhiêu tiền?"

"Thuê ta làm gì?"

"Làm phu quân của ta. Huynh yên tâm, không cần bất kỳ sự tiếp xúc thân thể nào, càng không cần phải chuyển đổi hộ tịch hay nhập gia phả."

Ôn Kinh Chập nhìn ta bằng ánh mắt đầy kinh ngạc: "Tiểu thư đừng đùa nữa. Ôn mỗ dù có nghèo hèn đến đâu cũng không đến mức bán thân, huống hồ tiểu thư đã có hôn ước trên người."

"Một ngày một lượng bạc."

"Tiểu thư xin mời về cho."

"Mười lượng!" Ta tinh mắt nhìn thấy yết hầu của Ôn Kinh Chập khẽ chuyển động.

"Ta và tiểu thư nếu thành thân, chẳng khác nào cướp vợ người khác." Chàng gian nan mở lời, "Thanh danh của Ôn mỗ..."

"Hai mươi lượng."

Giá một căn nhà ở kinh thành hiện tại, nếu ở nơi xa xôi một chút cũng chỉ khoảng ba bốn trăm lượng bạc.

Một ngày hai mươi lượng, một trăm ngày tính ra là hai ngàn lượng, đủ để chàng mua đứt ba bốn cái bất động sản ở kinh thành này rồi.

Ta tiếp tục ra giá: "Nếu trong kỳ thi mùa xuân lần này huynh có thể vượt mặt Hàn Quan, ta sẽ thưởng thêm cho huynh hai trăm lượng nữa."

Ôn Kinh Chập lập tức đứng bật dậy, trịnh trọng vái ta một lạy, giọng điệu vô cùng chân thành: "Thanh danh của Ôn mỗ thật sự là thứ không đáng một xu!"

Chàng nhanh nhẹn thu dọn quân cờ, rồi lôi hết đống sách vở đã đọc đến mức sờn mép ở dưới gầm bàn ra.

"Tiểu thư yên tâm, Ôn mỗ nhất định sẽ đọc nát đống sách này!"

Ta bị chàng chọc cười: "Học vấn của công t.ử ta tự có mắt nhìn. Ta có thể ứng trước cho huynh năm trăm lượng. Kỳ thi sắp tới gần, công t.ử chắc chắn đang rất cần số tiền này."

Triều đại của chúng ta tuy đã bắt đầu áp dụng hình thức rọc phách giấu tên khi chấm thi, nhưng giám khảo vẫn có thể dựa vào nét chữ để đoán ra thân phận của thí sinh, thế nên phong khí nộp bài trục danh trước kỳ thi vẫn vô cùng thịnh hành.

Đặc biệt là đối với những ngành đòi hỏi học vấn cao như Bác học hồng từ khoa.

Ngưỡng cửa phủ đệ của quan chủ khảo Liễu thừa tướng suýt chút nữa đã bị các học t.ử dẫm nát.

Một kẻ nghèo rớt mồng tơi như Ôn Kinh Chập rõ ràng là không có tư cách để bước chân vào Liễu phủ nộp văn bài của mình.

Ôn Kinh Chập ngay lập tức hiểu ra ý tứ của ta, chàng tự giễu thở dài một tiếng: "Mười năm đèn sách khổ cực, chung quy cũng không bằng những kẻ sinh ra ở vạch đích."

"Thời thế tạo anh hùng. Ôn công t.ử không phải là kẻ hủ lậu, trước tiên cứ tự kiếm cho mình một cơ hội cạnh tranh công bằng đã." Ta nhẹ nhàng an ủi.

Ôn Kinh Chập nhướng mày, khoảnh khắc này mới lộ ra khí phách kiêu ngạo của vị đứng đầu mười bốn châu năm xưa: "Tiểu thư có tin không, rồi sẽ có một ngày, Ôn mỗ ta sẽ khiến cho các học t.ử nghèo khó không còn phải lo lắng về chuyện tiền bạc nữa."

Chàng liếc nhìn số ngân lượng ta mang đến, rồi trịnh trọng hứa với ta: "Ngày sau nếu được làm quan, Ôn mỗ nhất định sẽ dâng sớ hoàn thiện chế độ giấu tên, yêu cầu sao chép lại toàn bộ bài thi rồi mới chấm, để tất cả các sĩ t.ử đều được đối xử công bằng trên trường thi."

"Tiểu thư thuê ta tuy là vì tư tâm, nhưng tuyệt đối sẽ không chịu thiệt. Năm trăm lượng này, thứ tiểu thư mua được chính là tương lai của vô số học t.ử nghèo khó ngoài kia."

Ánh mắt chàng sáng quắc như đuốc, nhìn đến mức khiến lòng ta có chút chột dạ.

Đi theo mẫu thân kinh doanh nhiều năm, ta đã vẽ bánh cho không biết bao nhiêu người, đương nhiên biết cách tâng bốc thế nào để người ta cảm thấy dễ chịu nhất.

Thế nhưng những lời này của Ôn Kinh Chập vẫn khiến trái tim ta chấn động, có lẽ là vì chàng không hề dùng bất kỳ kỹ xảo lời nói nào, giọng điệu lại vô cùng chân thành.

Sự chân thành mới chính là v.ũ k.h.í chí mạng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Điều này suýt chút nữa đã khiến ta muốn thú nhận với chàng rằng, số tiền này còn chưa bằng một phần mười khoản lợi nhuận ta kiếm được từ việc bán thông tin của các học t.ử các người đâu.

Trong số đống tài liệu đó, thông tin của Ôn Kinh Chập chàng là bán chạy nhất, mang lại cho ta nguồn thu nhập dồi dào nhất.

Chưa kể mấy ngày trước, việc chàng và Hàn Quan bị cành hoa đập trúng đầu đã cho ta một nguồn cảm hứng mới.

Ta liền liên hệ với tiệm vải ngày đêm tăng ca làm ra đủ loại hoa lụa giả, sau đó tung tin đồn tạo ra một bảng xếp hạng mười hai vị học t.ử hoa thần.

Ta cho người rêu rao rằng Ôn Kinh Chập chỉ chung thủy với hoa sen, ai ủng hộ chàng thì phải mua hoa sen để bầu chọn, trò này giúp ta kiếm tiền đến mỏi cả tay, thế nên mới bận rộn cho đến tận hôm nay.

Nhưng cuối cùng ta vẫn chọn im lặng, nhẹ nhàng rời đi dưới ánh mắt đầy lòng biết ơn của Ôn Kinh Chập.

Đã vấp ngã ở chỗ Hàn Quan một lần, ta quyết không để bản thân phạm phải sai lầm tương tự.

8

Ngày hai mươi lăm tháng hai, ta đến Nhạn Phong Lâu từ sớm, nấp ở căn phòng bên cạnh phòng bao mà Hàn Quan đã đặt để ôm cây đợi thỏ.

Tống Hàn Oánh cái gì cũng không chịu nói, nhưng ta không thể bỏ mặc nàng được.

Lần trước ta đến nghe lén nàng trò chuyện với Lưu công t.ử thành Bắc, nàng thậm chí còn lấy chuyện cắt đứt quan hệ ra để đe dọa, không cho ta xen vào việc của nàng nữa, đồng thời dặn ta mau ch.óng rời khỏi kinh thành Lạc Dương.

Trong ánh mắt của nàng khi đó cất giấu một tia sáng sắp sửa lụi tàn.

Giống hệt như đêm chia tay năm ấy, cô độc và tuyệt vọng, nhìn mà lòng ta đau nhói.

Lần này ta kéo theo cả Ôn Kinh Chập, nghĩ bụng mang theo một công cụ người thông minh kiểu gì cũng không chịu thiệt.

Ôn Kinh Chập thì hoàn toàn không biết nội tình bên trong.

Chàng có chút ngượng ngùng, ngồi cách ta một khoảng khá xa.

Ta còn chưa kịp nói gì, chàng đã tự nhận thấy thái độ phục vụ của mình chưa tốt, liền rụt rè xích lại gần ta.

Chàng khẽ hỏi: "Tiểu thư muốn gặp người nào sao? Có cần Ôn mỗ phối hợp làm gì không?"

Ta nhìn chàng với ánh mắt kỳ lạ.

Chàng mím môi, trông có vẻ vô cùng căng thẳng.

"Huynh chưa từng tiếp xúc với nữ t.ử bao giờ sao? Sao lại căng thẳng đến mức này?"

Ôn Kinh Chập im lặng không đáp.

Ta hiểu rồi, điệu bộ này đúng là chưa từng nếm mùi đời thật.

Không ngờ lại ngây thơ đến vậy cơ đấy?

Ta vừa định lên tiếng chỉ giáo cho chàng vài chiêu, thì đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa ở phòng bao sát vách. Ta liền ra hiệu cho Ôn Kinh Chập giữ im lặng.

Góc tường giữa hai phòng bao đã bị ta bí mật đục thông một khoảng nhỏ, rồi dùng một chậu cây cảnh che mắt, thuận tiện cho việc nghe lén bọn họ trò chuyện.

Đáng tiếc là lần này ta vẫn chỉ nghe thấy một đống lời vô thưởng vô phạt.

Thái độ của Hàn Quan vô cùng mập mờ, lời nói có phần khắc chế, không giống như hai gã trước đó mở miệng ra là thề non hẹn biển, tỏ tình si đắm.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hắn và Tống Hàn Oánh giống như hai vị cao thủ đang so chiêu, người một câu ta một câu, đầy hàm súc và phong nhã.

Tình ý như có như không ẩn hiện trong từng lời nói, nhưng tuyệt nhiên không một ai chịu phá vỡ bức màn che để nói thẳng ra.

Mãi đến khi Tống Hàn Oánh tự giễu bản thân như con thiêu thân lao đầu vào lửa, còn lòng chàng thì như ngọn đuốc sáng ngời, rồi nàng bật khóc nức nở.

Lúc này Hàn Quan mới dịu giọng xuống để dỗ dành nàng.

"Vào ngày yết bảng, ngoại trừ tiểu thư ra, không một ai có thể bắt ta đi được." Hắn lập lời thề son sắt.

Tống Hàn Oánh khẽ đáp: "Nhà ta không có tục lệ bắt rể. Nếu Hàn lang thực sự có lòng, cứ việc trực tiếp đến Tống phủ cầu hôn là được."

"Được gả cho Hàn lang là phúc phần của đời ta."

Hai người lưu luyến từ biệt, một lúc lâu sau mới lần lượt rời khỏi phòng.

Có tiếng bước chân tiến lại gần phía phòng của ta, lưỡng lự vài bước ngoài cửa, cuối cùng người đó chỉ nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa vài cái rồi dứt khoát bỏ đi.

Là Tống Hàn Oánh.

Nàng không bước vào trong, chắc là vì sợ đôi bên gặp mặt sẽ rơi vào cảnh ngượng ngùng.

Lòng ta dâng lên một điềm báo chẳng lành ngày một rõ rệt, ta đang định quay sang hỏi ý kiến của Ôn Kinh Chập.

Thì lại nghe Ôn Kinh Chập chủ động lên tiếng trước: "Có phải vì Hàn Quan thay lòng đổi dạ nên tiểu thư mới bỏ tiền ra thuê Ôn mỗ đúng không?"

Chàng lộ ra ánh mắt khinh bỉ, lạnh lùng cười nói: "Nếu ta không đoán sai, nữ t.ử kia chính là đích nữ của Tống gia – Tống Hàn Oánh. Tiểu thư cứ yên tâm đi, Hàn Quan nằm mơ cũng không trèo lên được cành cao ấy đâu."

"Vị Tống tiểu thư đó chính là một hố lửa sâu không thấy đáy. Chẳng mấy ngày nữa đâu, gã Hàn tiểu công t.ử kia sẽ phải hối hận vì đã phụ bạc cô."

Ta giật nảy mình kinh hãi.

Quả nhiên, mang theo một cái đầu thông minh đi cùng là một quyết định hoàn toàn đúng đắn.

"Nói rõ hơn chút xem nào?" Ta sốt sắng dâng lên một chén trà nóng.