Trời Đã Định Ta Là Thê Tử Của Chàng

Chương 1: 1



Khi ta m.a.n.g t.h.a.i vừa tròn ba tháng, căn bệnh hồn phách hỗn loạn của Trình Tích cuối cùng cũng tan biến, như một giấc mộng dài chợt tỉnh, không còn dấu vết.

 

Chàng xách theo túi mơ chua mà ta vẫn hằng ưa thích, đứng nơi cửa phòng, thần sắc lạnh nhạt mà trong mắt lại phảng phất vài phần hoang mang, khẽ hỏi tiểu đồng một câu: “Nàng ấy… là ai?”

 

Chàng rốt cuộc đã trở về làm vị trưởng công t.ử cao quý, thanh lãnh mà kiêu ngạo của Trình gia, người vốn đứng trên cao mà ít ai có thể chạm tới.

 

Cả phủ Trình gia bày tiệc ăn mừng, đèn đuốc sáng trưng, người đến kẻ đi tấp nập, những bằng hữu chí giao năm xưa từng bị chàng quên lãng nay đều chen nhau tới, tiếng cười nói vang khắp sân, suýt nữa giẫm nát cả bậc cửa.

 

“Trình huynh! Bệnh của huynh cuối cùng cũng khỏi rồi, nay lại nhận ra bọn ta, hôm nay nhất định phải uống đến say mới thôi, không say không về!”

 

“Phải đó, hai năm qua như một giấc mộng thoảng qua, Diệp Lâm ngươi ngày ngày vây quanh mỹ nhân trong phòng! Nghe nói giờ lại chẳng nhận ra nàng nữa rồi, chậc chậc… đúng là thế sự khó lường.”

 

“Việc này sao có thể trách biểu huynh ta? Thái y đã sớm nói, bệnh của biểu huynh không chừng ba năm năm là tự khỏi.

 

“Chỉ là Lục Tương Tư nàng ta tham luyến vinh hoa phú quý của Trình gia, thấy biểu huynh ta bệnh mà dối gạt, khiến chàng nhất quyết cưới nàng, nay cũng chỉ là tự gieo tự gặt mà thôi.”

 

“Vậy theo ngươi, chuyện này nên xử trí ra sao mới ổn thỏa?”

 

Mỗi người một lời, kẻ cười nói, người bàn tán, âm thanh hỗn tạp mà náo nhiệt.

 

Trưởng công t.ử lúc này mới chậm rãi đặt chén rượu xuống, thần sắc bình tĩnh, giọng nói trầm ổn mà rõ ràng:

 

“Nàng dù sao cũng là thê t.ử ta cưới hỏi đàng hoàng, danh chính ngôn thuận. Dẫu có hòa ly, cũng phải đợi nàng sinh hạ đứa trẻ xong rồi hãy nói.”

 

Nghe những lời ấy, lòng ta khẽ chùng xuống, chỉ lặng lẽ đem tờ hòa ly thư đã viết xong giấu sâu vào trong tay áo.

 

Sau đó không nói một lời, ta xoay người rời khỏi tiền sảnh, lặng lẽ như một chiếc lá rơi giữa cơn gió thu, không ai hay biết.

 

….

 

Đêm khuya tĩnh lặng, khi trưởng công t.ử trở về phòng, ta đang sai Thu Nương thu dọn hành lý, từng món từng món được xếp lại gọn gàng, như thể muốn dọn sạch cả những vương vấn trong lòng.

 

Dẫu trong lòng ta đã tự nhắc mình vô số lần, dặn đi dặn lại rằng phải bình tĩnh, phải giữ khoảng cách, không được để lộ nửa phần mềm yếu.

 

Nhưng khi bất chợt nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy, tim ta vẫn khẽ run lên, khóe môi theo bản năng mà cong nhẹ, như thể bao năm tháng chưa từng thay đổi.

 

Hai chữ “Diệp Lâm” lặng lẽ xoay một vòng nơi cổ họng, chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại, bởi khi đối diện với đôi mắt kia—một đôi mắt tĩnh lặng như mặt nước không gợn sóng—ta bỗng chốc tỉnh ngộ.

 

Ta cúi mắt xuống, giọng nói trở nên xa lạ đến chính ta cũng không nhận ra: “Trưởng công t.ử.”

 

Cũng giống như khi xưa, lúc chàng thần trí rối loạn, giữa muôn vàn người chỉ nhận ra mỗi mình ta.

 

Giờ đây chàng nhớ lại tất cả, duy chỉ quên mất ta—người từng ở gần chàng nhất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chàng hơi nhíu mày, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên miếng ngọc bội bên hông, giọng nói trầm ổn mà xa cách: “Lục cô nương… là định dọn ra ngoài ở sao?”

 

Ta nhìn động tác nhỏ quen thuộc ấy, trong lòng chợt dâng lên một cơn thất thần khó gọi tên.

 

Lục cô nương.

 

Vẫn là gương mặt ấy.

 

Vẫn là giọng nói ấy, không sai lệch nửa phần.

 

Thậm chí chàng còn là phụ thân ruột thịt của đứa trẻ trong bụng ta.

 

Nhưng Trình Tích của riêng ta… lại cứ như vậy lặng lẽ biến mất, không một lời từ biệt.

 

Có lẽ ánh mắt ta đã quá mức thất lễ, mang theo quá nhiều điều không nên có.

 

Trưởng công t.ử khẽ nhíu mày, gọi lại một lần nữa: “Lục cô nương?”

 

Ta giật mình, vội vàng cúi đầu, nhẹ giọng đáp: “Ta… định đến Tây Uyển ở một thời gian.”

 

“Tây Uyển hẻo lánh, lại ít người lui tới, mà nàng hiện đang mang thai.”

 

Trưởng công t.ử chậm rãi phân tích, giọng nói vẫn bình thản như cũ, chỉ là sau một thoáng ngập ngừng, chàng mới tiếp lời, dường như có chút khó khăn: “Dù sao… đó cũng là cốt nhục của ta. Nếu nàng thấy bất tiện, ta dọn ra ngoài là được.”

 

Ba năm qua, không biết đã có bao nhiêu người đứng trước mặt ta, nhắc đi nhắc lại rằng trưởng công t.ử Trình gia khi xưa phong nhã hữu lễ, phong tư tuyệt thế, như ngọc như trăng.

 

Thế nhưng ta chưa từng cảm thấy mình không xứng với chàng.

 

Bởi trong lòng ta, trưởng công t.ử Trình gia và Trình Tích—người từng cùng ta cười đùa, không chút e dè mà làm mặt xấu chọc ta vui—vốn dĩ chưa từng là cùng một người.

 

Chỉ đến giờ phút này, khi đứng trước mặt chàng, ta mới hậu tri hậu giác mà thấy mặt mình nóng lên, lòng cũng dâng đầy xấu hổ.

 

Một vị công t.ử thế gia ôn nhu như ngọc như vậy, cho dù thân thể từng bị chiếm giữ suốt ba năm, đến khi tỉnh lại phát hiện mình cưới một cô nương xuất thân thấp kém, lại còn mang theo một đứa trẻ không rõ từ đâu mà có, vậy mà vẫn có thể giữ lễ nghĩa, vẫn nghĩ cho ta, nghĩ cho đứa trẻ trong bụng.

 

Chàng tốt đến như vậy.

 

Mà ta lại luôn mong chàng mau ch.óng biến mất.

 

Chỉ để đổi lại linh hồn kia—người thuộc về ta—trở về.

 

Ta không còn mặt mũi tiếp tục đứng ở đây, cũng không muốn thêm một lần nào nữa nhìn vào gương mặt quen thuộc đến thế, mà lại xa lạ đến nhói lòng kia.

 

“Không cần đâu, không giấu gì công t.ử, ta ở đây… e rằng khó mà dưỡng tốt đứa trẻ trong bụng.”

 

***Trưởng công t.ử tên là Trình Diệp Lâm, Trình Tích cũng là Trình Diệp Lâm nhưng là nhân cách thứ 2 nhen các bác. Nữ chính vì quá nhớ Trình Tích nên đôi lúc sẽ gọi nhầm, nhưng là cùng 1 thân thể nhen các bác oi***