Ta biết, lúc ấy nụ cười của mình hẳn rất gượng gạo, thậm chí có phần khó coi.
Trưởng công t.ử lặng lẽ nhìn ta hồi lâu, ánh mắt sâu xa khó đoán, rồi cuối cùng khẽ gật đầu.
“Cũng được, nhất định phải giữ gìn thân thể, Lục cô nương.”
…
Bất luận giữa ta và Trình Tích có ra sao, trong bụng ta vẫn mang cốt nhục của Trình gia, là huyết mạch không thể chối bỏ.
Mẫu thân của Trình Tích dẫu không ưa ta, cũng chưa từng bạc đãi, vẫn giữ đủ lễ nghĩa của một gia tộc danh môn.
Thấy ta ngoan ngoãn ngày ngày thu mình nơi Tây Uyển, nửa bước cũng không ra ngoài, như tự giam mình trong một khoảng tĩnh lặng không người quấy nhiễu.
Bà hiếm khi động lòng, liền cho người mở riêng một gian tiểu trù, lại sai người mang y phục cùng các loại t.h.u.ố.c bổ vào, từng đợt nối nhau không dứt, tựa dòng nước âm thầm chảy dài.
Chỉ là cơn nghén của ta quá nặng, dẫu được nâng niu chăm sóc như vậy, thân thể vẫn ngày một hao gầy, sắc mặt tiều tụy, nhìn qua liền khiến người ta xót xa.
Các đại phu thay nhau đến bắt mạch, người này đi, người kia lại đến, mà bệnh tình vẫn không hề chuyển biến.
Đến cuối cùng, vị thái y từ trong cung đến chỉ khẽ thở dài, giọng nói trầm xuống, mang theo vài phần bất lực:
“Phu nhân không chỉ là chứng nghén, mà còn là tâm bệnh. Tâm mạch uất kết, nếu không giải được, sao có thể dưỡng thân cho tốt?
“Huống hồ phu nhân hiện mang hai thân, nếu cứ tiếp tục như vậy… e rằng khó mà lâu dài.”
Ta nghe xong chỉ biết mở to mắt, trong lòng mờ mịt như sương.
“Ta đâu có chuyện gì nghĩ không thông, có phải đại phu đã nhìn nhầm rồi không?
“Ta mỗi ngày đều ăn uống nghỉ ngơi đúng giờ, chỉ là nghén quá nặng, nên khó lòng nuốt nổi mà thôi.”
Thái y nhìn ta thật lâu, ánh mắt như xuyên thấu lòng người.
Đến khi ấy, ta mới chậm rãi cúi đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan vào không khí:
“Ta chỉ là… thỉnh thoảng… sẽ nhớ đến chàng.”
Phải, chỉ là thỉnh thoảng.
Nhưng mỗi lần nhớ đến, lại như có một mũi kim nhỏ âm thầm châm vào tim, không đau dữ dội, nhưng lại âm ỉ không thôi.
Ta nhớ đến ngày Trình Tích rời khỏi ta.
Nhớ đến khi chàng vui vẻ lấy từ trong n.g.ự.c ra một đôi mũ đầu hổ, ánh mắt sáng rực như trẻ con.
“Ta thấy trên đường Đông nhai, cái này còn đáng yêu hơn cả cái biểu đệ từng đội lúc nhỏ, Thanh Đậu nhà ta đội lên chắc chắn còn đáng yêu hơn nữa.”
Ta nghe vậy liền giả vờ không vui, bĩu môi trách:
“Thanh Đậu Thanh Đậu, gọi thế sao nghe được? Dù là Thanh Đậu tiểu thư hay Thanh Đậu công t.ử, chẳng phải sẽ bị người ta cười sao? Sau này đứa trẻ trách chàng, ta cũng không bênh đâu.”
Trình Tích khẽ quỳ xuống bệ chân, nghiêng người ôm lấy eo ta, áp má vào bụng ta mà cọ nhẹ, giọng nói mang theo ý cười dịu dàng:
“Mẫu thân là Hồng Đậu, con gọi Thanh Đậu, nếu nó biết mình theo mẫu thân, chỉ sợ vui còn không kịp, đúng không, bảo bối Thanh Đậu?”
“Trình Tích, chàng lại không đứng đắn!”
Vì khuê danh của ta là “Tương Tư”, nên chàng thường gọi ta là “Hồng Đậu”, “Đậu Đậu” những cái tên thân mật như vậy.
Ta mỗi lần đều đỏ mặt trách chàng, nói chàng không đứng đắn.
Nhưng trong lòng lại mềm mại đến mức không nỡ thật sự giận.
Trình Tích cũng không vạch trần ta, chỉ cười nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chúng ta nói không tính, đợi nó sinh ra rồi, để nó tự chọn.”
Ta đang định cười, lại bỗng thấy cổ họng khô khốc, liền nhẹ nhàng đẩy chàng một cái.
“Trình Diệp Lâm, Thanh Đậu của chàng muốn ăn mơ chua phía tây thành rồi.”
Trình Tích ngẩng đầu, cười mà véo nhẹ đầu mũi ta:
“Là Thanh Đậu của ta muốn ăn, hay là Hồng Đậu của ta muốn ăn?”
“Mau đi đi, đừng để bảo bối Thanh Đậu của chàng đói.”
Ta vừa nói vừa đẩy chàng ra cửa.
Chỉ là… ta chờ mãi, chờ đến khi người trở về…
Lại không còn là Trình Tích của ta nữa.
Ta vẫn luôn biết, “chàng” có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Giống như cách chàng xuất hiện—không một dấu hiệu, lặng lẽ thay thế trưởng công t.ử.
Nhưng ta vẫn không kìm được mà nghĩ…
Nếu ngày đó chàng không bước ra khỏi cửa, liệu có còn lời gì muốn nói với ta?
Nếu ta không đòi ăn mấy quả mơ chua ấy…
Nếu ta có thể chính miệng nói với chàng rằng, “Hồng Đậu” và “Thanh Đậu”, ta đều thích…
Nếu còn có thể gặp lại chàng một lần…
Chỉ một lần thôi… cũng đủ rồi.
…
Phương t.h.u.ố.c do thái y kê đơn, dường như cũng chẳng có mấy phần công hiệu, uống vào mà lòng bệnh vẫn chẳng thể tiêu tan.
Ban đầu, ta chỉ thỉnh thoảng mơ thấy Trình Tích, những giấc mộng ngắn ngủi, thoảng qua như làn khói, tỉnh dậy liền tan biến.
Thế nhưng sau khi dùng t.h.u.ố.c, ta lại như bị vây hãm trong chính ngày hôm ấy, lặp đi lặp lại không dứt, giống như rơi vào một vòng luẩn quẩn không lối thoát.
Hết lần này đến lần khác, ta sai chàng đi hái mơ.
Lại hết lần này đến lần khác, ta đứng nơi cửa nhìn theo bóng lưng chàng dần khuất xa.
Cảnh tượng ấy, cứ thế lặp lại, từng chút từng chút bào mòn tâm trí ta.
Đến cuối cùng, ta cũng không còn phân biệt nổi… đâu là mộng, đâu mới là thực.
Một ngày nọ, ta ngồi nơi hành lang thật lâu, lặng lẽ chờ đợi trong gió thu se lạnh, nhìn lá khô bị gió cuốn bay khắp sân, rơi đầy trước hiên nhà.
Thời gian trôi qua từng chút một, dài dằng dặc đến mức khiến lòng người mỏi mệt.
Cho đến khi…
Cuối cùng cũng có người đẩy cửa bước vào.
Ta nhìn thấy bóng dáng áo xanh quen thuộc ấy, tim chợt thắt lại, niềm vui dâng lên không kịp kìm nén, liền vội vàng đứng bật dậy khỏi bậc đá lạnh lẽo.
Chỉ là…
Người trước mắt lại khẽ nhíu mày, ánh mắt mang theo vài phần xa cách, giọng nói cũng lạnh nhạt như sương thu:
“Lục cô nương, mặt đất ẩm lạnh, sao nàng lại ngồi ở đây?”
***Trưởng công t.ử tên là Trình Diệp Lâm, Trình Tích cũng là Trình Diệp Lâm nhưng là nhân cách thứ 2 nhen các bác. Nữ chính vì quá nhớ Trình Tích nên đôi lúc sẽ gọi nhầm, nhưng là cùng 1 thân thể nhen các bác oi***