Trời Đã Định Ta Là Thê Tử Của Chàng

Chương 3



Gió thu lạnh lẽo thổi qua, cuốn theo lá úa rơi đầy sân, từng chiếc từng chiếc chồng chất lên nhau, nhuốm một màu tàn phai hiu hắt.

 

Đã không còn là mùa của những quả mơ chua nữa.

 

Cũng giống như… người mà ta vẫn chờ đợi.

 

Trình Tích của ta… dường như thật sự đã không thể trở lại.

 

Ta cứ thế chìm sâu vào những cơn mê man kéo dài, không còn phân biệt nổi ngày hay đêm, ánh sáng hay bóng tối, tất cả đều trở nên mờ nhạt.

 

Dẫu trong lòng vẫn biết rõ, đứa trẻ trong bụng không thể bị ta bạc đãi, không thể vì nỗi buồn của ta mà chịu tổn hại.

 

Thế nhưng, ta lại chẳng có cách nào mở mắt ra, cũng không còn sức để chống lại cơn mệt mỏi vô tận đang bao phủ lấy mình.

 

Trong cơn mê, bên tai ta loáng thoáng vang lên tiếng người gọi:

 

“Trưởng công t.ử…”

 

Lại có người khe khẽ thở dài, giọng nói mang theo vài phần cảm khái, vài phần tiếc nuối:

 

“Vốn dĩ còn tưởng nàng chỉ nhân lúc ngài thần trí hỗn loạn mà mưu cầu phú quý của Trình gia… nào ngờ lại thật sự có vài phần chân tình.”

 

“Đúng là một đoạn nghiệt duyên… dù sao trong bụng nàng cũng là cốt nhục của ngài, hay là ngài…”

 

Lời nói phía sau dần trở nên mơ hồ, tan vào trong bóng tối như làn khói mỏng.

 

Không biết qua bao lâu…

 

Khi ta chậm rãi tỉnh lại, ánh mắt còn mơ màng, bên giường đã có một bóng người quen thuộc lặng lẽ ngồi đó.

 

Người ấy như vẫn luôn ở đó, chưa từng rời đi.

 

Thấy ta mở mắt, chàng liền đưa tay đặt nhẹ lên trán ta, động tác dịu dàng đến mức khiến lòng người mềm nhũn, giọng nói trầm thấp mà ấm áp:

 

“Tỉnh rồi sao? Trong người còn chỗ nào khó chịu không?”

 

Ta khẽ lắc đầu, rồi nắm c.h.ặ.t lấy tay chàng, bàn tay run rẩy như kẻ sắp chìm trong nước sâu, bất chợt vớ được một cọng rơm cứu mạng, không dám buông, cũng không nỡ buông.

 

Ta cố chấp ngẩng đầu, ánh mắt bám c.h.ặ.t lấy chàng, từng chữ từng chữ nghẹn nơi cổ họng mà hỏi:

 

“Chàng… đã trở lại rồi, phải không?”

 

“Diệp Lâm… là chàng, đúng không?”

 

Trình Tích thoáng khựng lại trong chốc lát, tựa như có điều gì đó đè nặng nơi đáy lòng, rồi chàng khẽ cúi mắt, bàn tay siết nhẹ lấy tay ta, ấm áp mà kiên định.

 

“Là ta… Tương Tư.”

 

Chỉ một câu nói ấy, như kéo ta từ vực sâu tuyệt vọng trở về.

 

Ta không kịp nghĩ ngợi gì thêm, liền lao thẳng vào lòng chàng, ôm c.h.ặ.t lấy chàng như sợ chỉ cần buông tay ra, chàng sẽ lại biến mất thêm lần nữa.

 

Có lẽ đã quá lâu rồi chàng chưa trở lại thân thể này, động tác của chàng có phần cứng nhắc, không còn linh hoạt như trước.

 

Nhưng dù vậy, chàng vẫn dang tay ôm lấy ta, ôm thật c.h.ặ.t, như thể cũng sợ ta rời xa.

 

“Khóc nhiều sẽ tổn hại thân thể, Tương Tư…”

 

Giọng nói chàng dịu dàng trầm thấp, mang theo chút vụng về hiếm thấy, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng ta, từng chút từng chút, dần trở nên quen thuộc như những ngày xưa cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta cứ thế khóc thật lâu, như muốn đem hết mọi uất ức cùng nhớ nhung tích tụ bấy lâu mà trút ra.

 

Đến khi nước mắt vơi dần, ta mới run rẩy nâng mặt chàng lên, chăm chú nhìn thật kỹ, như muốn khắc sâu từng đường nét vào lòng, sợ rằng chỉ cần lơ đãng một chút, chàng sẽ lại biến mất.

 

“Chàng… gầy đi rồi, Diệp Lâm…”

 

Chàng còn chưa kịp đáp lại, ta đã đưa tay khẽ chạm lên khóe môi chàng, đầu ngón tay run nhẹ, như muốn xoa dịu vẻ nghiêm nghị nơi đó.

 

“Ta không khóc nữa… chàng cũng đừng cứ mãi nghiêm mặt như vậy, cười một cái cho ta xem được không?”

 

Giọng ta mềm đi, mang theo chút nũng nịu hiếm thấy, tựa như chỉ cần chàng chịu mỉm cười, cả thế gian này cũng sẽ dịu dàng hơn vài phần.

 

Trình Tích hơi khựng lại, rồi miễn cưỡng cong khóe môi, nụ cười tuy gượng gạo nhưng vẫn khiến lòng ta ấm lên.

 

Ta nhìn chàng, trong lòng dâng lên một niềm thỏa mãn khe khẽ, liền cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi chàng.

 

Chỉ là một cái chạm rất khẽ, nhưng lại khiến chàng lập tức sững người.

 

Từ vành tai cho đến cổ, từng chút một đỏ dần lên, như nhiễm phải sắc xuân.

 

“Nàng…”

 

Chàng mở miệng, giọng nói mang theo vài phần lúng túng chưa từng thấy.

 

Ta biết hành động của mình có phần vượt lễ, nhưng lại không sao dừng lại được, như thể tất cả nhớ nhung tích tụ bấy lâu đều hóa thành những nụ hôn nhẹ, từng chút từng chút rơi xuống.

 

“Diệp Lâm… ta nhớ chàng…”

 

“Ta thật sự… đã đợi được chàng quay về rồi…”

 

Giọng ta khẽ run, mang theo niềm vui lẫn tủi hờn, vừa chân thật lại vừa mong manh.

 

Trình Tích cứ thế để mặc ta, không né tránh, cũng không đáp lại.

 

Chàng đứng yên, cả người cứng đờ như tượng, đến cổ cũng đỏ ửng, không biết phải làm sao.

 

Ta vốn dĩ còn muốn khóc thêm một chút, nhưng nhìn dáng vẻ vụng về hiếm thấy của chàng, lại không nhịn được mà bật cười.

 

“Lần trước thấy chàng ngượng ngùng như vậy… vẫn là lúc chúng ta thành thân…”

 

“Thế mà mới mấy tháng không gặp… chàng lại giống như một thiếu niên mới lớn, ngây ngô đến vậy.”

 



 

Đêm đã về khuya, ánh đèn l.ồ.ng treo nơi đầu giường lay động nhè nhẹ theo làn gió mỏng, bóng người in trên vách tường chập chờn hư thực, như thật như mộng, khiến lòng ta càng thêm bất an, không sao dứt được.

 

Ta vẫn mở mắt, không nỡ khép mi, trong tim dâng lên một nỗi sợ mơ hồ, như có như không, nhưng lại day dứt đến mức không thể gọi tên.

 

“Không thể ngủ…”

 

Ta khẽ lắc đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan vào trong bóng đêm.

 

“Nếu vừa tỉnh dậy… chàng lại biến mất… thì ta phải làm sao đây?”

 

Trình Tích im lặng hồi lâu.

 

Chàng không lập tức trả lời, tựa như đang nghĩ đến điều gì đó rất xa, rất sâu, khiến khoảng lặng giữa hai người kéo dài đến mức khiến người ta nghẹt thở.