Là sau mười năm ta không có con, hắn nửa đẩy nửa thuận theo ý lão phu nhân Bùi gia, nạp thiếp.
Rồi đến khi ta hấp hối, hắn như bố thí mà nói với ta:
“Nàng mười năm không sinh được con, ta mới nạp thiếp. Ta đã tận tình tận nghĩa với nàng rồi.”
Bây giờ sống lại một lần nữa, hắn lại càng cho rằng, không thể sinh con vốn là tật xấu sẵn có của ta.
Nhìn khuôn mặt đầy kinh ngạc của Bùi Cảnh Vân bị đ.á.n.h lệch sang một bên.
Ta không đợi hắn phản ứng, rút cây trâm xuống, hung hăng đ.â.m thẳng vào vết thương trên lưng hắn, m.á.u tươi tanh nóng b.ắ.n đầy mặt ta.
Bùi gia gia phong nghiêm ngặt, đã nói phạt hắn hai mươi roi, thì hai mươi roi ấy đương nhiên đ.á.n.h thật.
Đường tới Đại Tướng Quốc Tự xa xôi, mang theo vết thương, hắn xóc nảy suốt quãng đường đến đây, vốn đã là nỏ mạnh hết đà.
Giờ lại bị ta đ.â.m trúng vết thương, thân thể càng lảo đảo sắp ngã.
Ta đá hắn sang một bên, bước chân có phần mềm nhũn đi tới cửa phòng.
Bùi Cảnh Vân bỗng cười khẽ, gương mặt âm u.
“Cho dù nàng trốn ra ngoài thì sao? Ta đã sắp xếp người mang theo một nữ thi, ngồi xe ngựa xuống núi từ lâu rồi.”
“Tính thời gian thì bọn họ chắc đã tìm thấy cái xác nữ nhân bị hủy dung đó rồi nhỉ?”
“Hiện giờ trong chùa không có ai. Nàng lại đi ra từ viện của khách nam. Nàng giải thích thế nào cho rõ được?”
“Chỉ có ta mới nguyện ý—”
Lời còn chưa dứt, cánh cửa trước mặt hắn đã bị người ta đạp tung.
Tạ Yến giống như Tu La bước ra từ địa ngục, toàn thân nhuốm m.á.u, đôi mắt lạnh lẽo đáng sợ, từng bước tiến vào căn phòng.
Bên ngoài phòng, người ngã la liệt trên mặt đất, m.á.u me đầm đìa, mùi m.á.u tanh trong không khí nồng đến nghẹt thở.
Khoảnh khắc nhìn thấy ta, thần sắc của Tạ Yến vô thức dịu đi, hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, giọng khàn đặc.
“Có sao không?”
Ta lắc đầu.
Tạ Yến nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, xác nhận ta không hề bị thương, lúc ấy hắn mới quay đầu nhìn Bùi Cảnh Vân.
Ngay giây sau, mang theo đầy người sát khí, hắn nhấc bổng Bùi Cảnh Vân lên, rồi hung hăng ném thẳng vào tường.
Bùi Cảnh Vân lập tức phun ra một ngụm m.á.u, ngất lịm.
Những chuyện tiếp theo, Tạ Yến không muốn để ta nhìn thấy.
“Về thôi.”
“Huynh trưởng chắc đang sốt ruột lắm rồi.”
19
Về sau ta mới biết, hôm đó khi huynh trưởng phát hiện ta mất tích, huynh ấy gần như phát điên.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Đúng lúc ấy, tiểu tư của Hầu phủ tới báo, chiếc xe ngựa của ta cũng đã biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Huynh trưởng lập tức muốn phái người đuổi theo, nhưng Tạ Yến lại lạnh mặt ngăn cản.
“Huynh trưởng không thấy kỳ lạ sao?”
“Hôm nay để tránh người khác quấy rầy, ta đã đặc biệt sai người canh giữ tất cả các cổng của Đại Tướng Quốc Tự.”
“Xe ngựa vẫn luôn đỗ ngoài chùa. Người của ta cũng không hề nhìn thấy Thanh Như đi ra ngoài.”
“Bây giờ Thanh Như vừa mất tích. Xe ngựa lập tức biến mất. Nếu thật sự có kẻ bắt cóc Thanh Như muốn đưa nàng xuống núi.”
“Chẳng lẽ không nên kéo dài thêm một khoảng thời gian, để chúng ta tìm người trong chùa đến sứt đầu mẻ trán rồi mới âm thầm đ.á.n.h xe đi sao?”
“Ta e rằng Thanh Như vẫn còn ở trong chùa.”
Nghe Tạ Yến nói như vậy, huynh trưởng cũng bình tĩnh lại, lập tức chia nhau ra tìm ta.
Trong lúc tìm kiếm, Tạ Yến còn sai người đi hỏi trụ trì hôm nay còn có những ai tới Đại Tướng Quốc Tự.
Đường lên Đại Tướng Quốc Tự dốc và khó đi.
Trên đường tới đây, sợ ta bị xóc nảy, Tạ Yến còn đặc biệt dặn người đi chậm lại, rất có khả năng bọn bắt cóc đã mai phục ở Đại Tướng Quốc Tự trước cả người của hắn.
Trải qua vô số vòng điều tra, cuối cùng Tạ Yến mới tìm được ta.
Trước khi thành thân với Tạ Yến, ta không còn nghe được bất kỳ tin tức nào về Bùi Cảnh Vân nữa, mãi cho đến sau khi thành hôn.
Ta cùng Tạ Yến tới phong địa của hắn, mới nhận được thư từ kinh thành gửi tới.
Trong thư nói, ít ngày trước, đại công t.ử Bùi gia là Bùi Cảnh Vân đã phát điên ở Đại Tướng Quốc Tự, miệng luôn lảm nhảm những lời vô nghĩa.
Nào là: “Ta không cho nàng gả cho hắn. Nếu kiếp trước ta đối xử với nàng không tốt sao? Ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp. Sao nàng có thể bạc tình đến vậy?”
Vừa nói, vừa cưỡi ngựa lao xuống núi.
Kết quả con ngựa bị kinh hãi, một người một ngựa cùng rơi xuống vực, xương cốt không còn.
Mười ngày sau khi ta và Tạ Yến rời đi, Thẩm Thanh Nguyệt hoàn toàn tuyệt vọng.
Nàng ta cầu xin mẫu thân, tự nguyện cắt tóc xuất gia, cả đời làm bạn với Thanh đăng cổ phật.
Khi ta đang đọc thư, Tạ Yến cẩn thận quan sát sắc mặt ta.
Ta đứng dậy đốt bức thư đi, rồi nhìn hắn.
“Chẳng phải chàng nói đã làm cho ta một món đồ nhỏ muốn tặng ta sao?”
Tạ Yến lập tức đứng bật dậy, bắt đầu lục tung mọi nơi để tìm.
Nhìn bóng dáng hắn lật tung rương hòm.
Ta khẽ mỉm cười.
Thuyền nhẹ đã vượt muôn trùng núi.
Điều không nên phụ nhất, chính là những tháng ngày tươi đẹp.
- Hoàn văn -