Nói xong, bà không nhìn Thẩm Thanh Nguyệt thêm lần nào nữa, tiếp tục cúi đầu đối chiếu sổ sách, nét chữ viết ra vẫn ngay ngắn thanh nhã như cũ.
Thẩm Thanh Nguyệt vừa rời đi không lâu.
Thánh chỉ ban hôn từ trong cung đã tới.
17
Ta vốn cho rằng Tạ Yến không được sủng ái.
Nếu hắn muốn xin Hoàng thượng ban hôn, ắt hẳn phải tốn không ít công sức, nhưng chỉ trong năm ngày, hắn đã xin được thánh chỉ từ trong cung.
Đi cùng với thánh chỉ, là vô số lễ vật ban thưởng như nước chảy.
Ta không rõ, có phải mỗi lần Hoàng thượng ban hôn đều ban thưởng nhiều đến vậy hay không.
Ngược lại, mẫu thân nhìn viên Nam Châu được ngự ban, tròn trịa trong suốt, lại hơi ánh hồng.
Bà ngẩn người, một lúc sau, bà mới khẽ mỉm cười với ta.
“Tạ Yến có lòng rồi. Ánh mắt của con không tệ.”
Khâm Thiên Giám đã chọn ra vài ngày lành tháng tốt.
Tạ Yến hỏi ý kiến ta, cuối cùng chọn ngày gần nhất, ngày mười lăm tháng sau.
Kể từ khi chuyện hôn sự được công khai, gần như ngày nào Tạ Yến cũng đến gặp ta.
Hôm trước, hắn đem tới một đóa mẫu đơn vừa nở trong phủ Định Quốc Công.
Khi đưa vào tay ta, đóa mẫu đơn màu hồng nhạt nở rộ ấy vẫn còn đọng sương.
Tạ Yến vô cùng đắc ý.
“Cây mẫu đơn trăm năm ở phủ cô mẫu hôm nay nở hoa. Ta đặc biệt chọn đóa đẹp nhất.”
Ta cúi đầu vuốt ve cánh hoa, trong mũi là hương thơm thanh nhã của mẫu đơn.
“Đa tạ. Ta rất thích.”
Tạ Yến chăm chú nhìn đóa hoa trong tay ta thật lâu, một lúc rất lâu sau, hắn mới lúng túng hỏi:
“Vậy còn... ta thì sao?”
Ta đáp: “Cũng thích như vậy.”
Vành tai Tạ Yến lập tức đỏ bừng.
Lúc rời đi, ngay cả đi đường cũng tay chân cùng nhịp.
“Vậy... ngày mai ta lại tới.”
Tạ Yến vừa đi.
Phu nhân phủ Định Quốc Công đã tới, bà kéo tay áo mẫu thân rồi rơi nước mắt.
“Nhược Lan à. Cây mẫu đơn đó mười năm rồi chưa từng nở hoa!”
“Hôm nay khó khăn lắm mới nở được ba bông. Bông đẹp nhất lại bị cái tổ tông ấy hái mất rồi!”
“Tim lão phu nhân trong nhà cũng đang nhỏ m.á.u đây này!”
Nghe vậy, ta lặng lẽ giấu đóa mẫu đơn trong tay ra phía sau.
Hôm qua, Tạ Yến mang đến một con chim ưng tên Lưu Vân, trông cực kỳ oai phong, khiến con trai của huynh trưởng chạy vòng quanh sân đuổi theo hắn.
Mắt thấy tiểu chất t.ử sắp khóc, hắn mới dừng lại, cười híp mắt nói:
“Gọi ta một tiếng Nhị di phụ. Ta sẽ cho cháu sờ Lưu Vân.”
Cho đến khi tiểu chất t.ử vốn chậm nói từ nhỏ, mặt đỏ bừng vì cố gắng, cuối cùng gọi hắn một tiếng:
“Nhị di phụ.”
Lúc đó hắn mới giữ lời hứa.
Lần đầu tiên tiểu chất t.ử mở miệng, người nó gọi không phải phụ thân, cũng không phải mẫu thân, mà là Nhị di phụ.
Ngay cả huynh trưởng vốn luôn điềm đạm đoan chính cũng xanh cả mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Yến lại chẳng để tâm, chỉ hơi đỏ tai rồi nhướng mày nhìn ta.
Hôm nay Tạ Yến lại tới.
Mẫu thân vừa nhìn thấy hắn đã đau đầu, bà nói với hắn:
“Ở Đại Tướng Quốc Tự, cầu duyên linh nghiệm nhất.”
Chỉ nói đúng một câu như vậy, Tạ Yến đã lập tức quay đầu nhìn ta bằng ánh mắt mong đợi.
Ta khẽ lắc đầu, ra hiệu nhìn ta cũng vô ích.
Có điều, nếu mẫu thân đã nói như vậy, thì chắc chắn là có ý cho phép chúng ta đi.
Nhưng mẫu thân còn chưa kịp mở miệng, Tạ Yến đã nhìn bà đầy mong ngóng, khẩn khoản gọi một tiếng:
“Mẫu thân...”
Tiếng “mẫu thân” này của Tạ Yến, làm mẫu thân suýt bị nước trà sặc c.h.ế.t, bà càng đau đầu hơn.
Sau khi chỉ định huynh trưởng đi cùng ta tới Đại Tướng Quốc Tự.
Bà nói mình mệt rồi.
Huynh trưởng không muốn nhìn ta và Tạ Yến, chỉ theo sau chúng ta không xa không gần.
Còn Tạ Yến thì hớn hở nói với ta, hắn muốn đi chọn một sợi dây đỏ chắc chắn nhất.
Nơi bán dây đỏ cách cây nhân duyên khá xa, Tạ Yến không nỡ để ta mệt, liền bảo ta ngồi đợi hắn dưới gốc cây nhân duyên.
Ta vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, phía sau đã vang lên tiếng bước chân.
Ta còn tưởng Tạ Yến có việc gì nên quay lại, định quay đầu hỏi hắn, nhưng ngay giây tiếp theo, một chiếc khăn tay mang theo mùi hương ngọt ngào đã bịt kín miệng và mũi ta.
18
Khi ta cố gắng mở mắt tỉnh lại, bên trong căn phòng bài trí đơn sơ, trong không khí phảng phất mùi đàn hương nhàn nhạt.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta vẫn còn ở trong chùa, đang định tiếp tục quan sát.
Trước mắt đã xuất hiện một gương mặt, là gương mặt của Bùi Cảnh Vân.
Hắn cúi mắt nhìn ta đang nằm trên giường, từ trên cao nhìn xuống mà nói:
“Thanh Như, Tam hoàng t.ử không phải lương phối.”
“Niệm tình kiếp trước nàng đã giúp ta nuôi dạy một đôi nhi nữ trưởng thành. Ta nguyện giúp nàng giả c.h.ế.t để thoát thân.”
“Nàng không cần lo lắng. Sau khi giả c.h.ế.t, ta sẽ cho nàng một thân phận hoàn toàn mới. Còn về hôn sự của nàng, ta nguyện cưới nàng làm bình thê.”
Nghe vậy, ta châm biếm cong môi.
“Thẩm Thanh Nguyệt biết chuyện này không?”
Sắc mặt Bùi Cảnh Vân cứng đờ, hắn mím môi.
“Nàng không thể sinh con. Ta làm vậy là đang cứu nàng. Thanh Nguyệt chắc chắn sẽ hiểu cho ta.”
Từ nhỏ ta đã phụ giúp gia đình làm việc, thân thể còn khỏe mạnh hơn đám quý nữ trong kinh thành nhiều.
Bùi Cảnh Vân nói nhiều như vậy.
Ta cũng dần hồi phục chút sức lực.
Nghe thế, ta giơ tay tát hắn một cái.
Thật nực cười, kiếp trước ta gả cho Bùi Cảnh Vân.
Lần thứ hai hắn được điều ra ngoài nhậm chức, ta đi theo hắn, nhưng lại gặp phải bọn cướp.
Để cứu Bùi Cảnh Vân, ta khi ấy đang m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, bị ép ngâm trong nước lạnh hơn nửa canh giờ.
Sau đó tuy giữ lại được mạng sống, nhưng đứa bé không còn, thân thể cũng hoàn toàn suy sụp, không thể sinh con nữa.
Khi ấy Bùi Cảnh Vân vô cùng áy náy, mắt đỏ hoe, hết lần này đến lần khác nói với ta:
“Thanh Như, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng. Ta sẽ không để nàng phải chịu bất kỳ tủi thân nào.”
Về sau hắn thực hiện lời hứa ấy thế nào?