Bùi Cảnh Vân chính là vị hôn phu đã được đính ước từ trong bụng mẫu thân của ta.
Khi ấy, ta chỉ cảm thấy đây là duyên phận do ông trời định sẵn, càng không muốn chắp tay nhường hắn cho Thẩm Thanh Nguyệt.
3
Đời này, ta chỉ đối mắt với Bùi Cảnh Vân trong chốc lát rồi dời ánh nhìn đi, biểu cảm trên mặt cũng không có gì thay đổi.
Ngược lại, Bùi Cảnh Vân phía sau ta lại có phần mất đi phong thái của một công t.ử thế gia.
Ánh mắt hắn luôn đuổi theo bóng dáng ta, cho đến khi thế t.ử Hầu phủ, cũng chính là người ca ca ruột trên danh nghĩa của ta, vô tình chắn trước mặt hắn, hỏi:
“Bùi công t.ử đang nhìn gì vậy?”
Hắn mới miễn cưỡng hoàn hồn, chắp tay hành lễ.
“Là Bùi mỗ thất lễ rồi.”
Ma ma đi bên cạnh ta đã thu hết mọi chuyện vào mắt, bà cười nhạt hỏi:
“Cô nương quen biết người đó sao?”
Ta lắc đầu phủ nhận, không nói gì.
Thấy vậy, ma ma cũng không hỏi thêm, chỉ giải thích với ta rằng người đó chính là Bùi Cảnh Vân, là vị hôn phu được đính ước từ trong bụng mẫu thân của ta.
Nửa tháng sau đó, dưới sự chỉ dạy của ma ma dạy quy củ, ta học các lễ nghi.
Vốn dĩ ta không phải người có thiên phú trong việc này.
Lại thêm đời này ta không muốn gả vào Bùi gia với quy củ hà khắc.
Vì vậy ta thuận theo ý mình, học lễ nghi một cách qua loa bình thường.
Thẩm Thanh Nguyệt lại thường xuyên mang điểm tâm tới thăm ta, thỉnh thoảng còn chỉ cho ta động tác này quá cứng nhắc, rồi che miệng cười nói:
“Mẫu thân khi còn trẻ là một quý nữ nổi tiếng đoan trang, sao muội muội lại chẳng thừa hưởng được chút lanh lợi nào của mẫu thân vậy?”
Tiểu nha hoàn tên Vân Vụ bên cạnh nàng ta miệng nhanh hơn não.
“Lúc trước đại tiểu thư vừa học đã biết rồi, đúng là không phải ruột thịt mà còn hơn ruột thịt.”
Sau khi ta trở về Hầu phủ, Thẩm Thanh Nguyệt không còn là cô nương duy nhất của phủ nữa.
Hơn nữa, phụ mẫu ruột của nàng ta đã sớm qua đời, Hầu phủ cũng chẳng thiếu một miếng cơm.
Vì vậy vẫn giữ nàng ta ở lại Hầu phủ, ăn mặc dùng gì đều như trước.
Đám hạ nhân đã quen gọi Thẩm Thanh Nguyệt là đại tiểu thư.
Giờ có thêm ta, bắt bọn họ đổi cách xưng hô cũng phiền phức, nên mẫu thân dứt khoát hạ lệnh để hạ nhân gọi ta là nhị tiểu thư.
Vừa nghe Vân Vụ nói xong, Thẩm Thanh Nguyệt liền trừng mắt nhìn nàng ta.
“Ăn nói linh tinh gì thế!”
Kiếp trước, ta bị câu nói của Vân Vụ kích động, lập tức giơ tay tát nàng ta một cái.
Một màn ấy vừa hay bị mẫu thân đến thăm ta nhìn thấy.
Bất kể nguyên nhân là gì, ta đã để lại trong lòng mẫu thân ấn tượng rằng mình không biết thương xót hạ nhân, bà càng thêm thất vọng về ta.
Còn lúc này, ta chỉ bình thản mở miệng:
“Tỷ tỷ cần gì phải tức giận, Vân Vụ cũng đâu nói sai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Trong lòng ta, tuy tỷ tỷ không có quan hệ huyết thống với chúng ta, nhưng lại thân thiết hơn cả người thân.”
Sắc mặt Thẩm Thanh Nguyệt trong khoảnh khắc méo mó.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nhưng ngay giây sau, mẫu thân đã vén rèm bước vào.
Thẩm Thanh Nguyệt lập tức nặn ra một nụ cười hoàn hảo không chê vào đâu được, rồi tiến lên thân thiết khoác lấy tay mẫu thân.
“Mẫu thân sao lại đến đây?”
Mẫu thân phớt lờ câu hỏi của nàng ta, trước tiên bà tán thưởng nhìn ta một cái, sau đó mới lên tiếng:
“Con vào kinh cũng được một thời gian rồi, cũng nên ra mắt mọi người.”
“Chuẩn bị cho tốt đi, nửa canh giờ nữa theo ta tới dự tiệc ngắm hoa của Bình Ninh Quận chúa.”
4
Bình Ninh Quận chúa là muội muội được đương kim Thánh thượng sủng ái nhất.
Rất lâu nàng ấy mới tổ chức yến tiệc, những người nhận được thiệp mời đều là các gia đình hiển hách ở kinh thành.
Người trong kinh đều lấy việc nhận được thiệp của Bình Ninh Quận chúa làm vinh dự.
Lần đầu tiên ta xuất hiện trước mặt mọi người ở kinh thành, lại tham dự chính loại yến tiệc như vậy.
Thẩm Thanh Nguyệt nghiến răng chúc mừng ta.
Nàng ta bảo ta đừng phụ lòng mẫu thân, tại yến tiệc phải chú ý lễ nghi dung mạo, tuyệt đối đừng làm sai điều gì, nếu không sẽ trở thành trò cười của cả kinh thành.
Lúc ấy, mẫu thân mới chậm rãi bổ sung một câu:
“Thanh Nguyệt cũng đi cùng đi, Thanh Như dù sao cũng là lần đầu tham dự loại yến tiệc này, con là tỷ tỷ thì nên chăm sóc muội ấy.”
Mẫu thân và Bình Ninh Quận chúa là khuê mật từ thuở nhỏ.
Bình Ninh Quận chúa tổ chức yến tiệc lần này, một nửa nguyên nhân là để thân phận của ta được công khai danh chính ngôn thuận.
Vì thế, tại yến tiệc, Bình Ninh Quận chúa chủ động nhắc tới ta.
Mẫu thân thuận thế giải thích một phen.
Vì thể diện của Hầu phủ, mẫu thân nói rằng từ nhỏ ta thân thể yếu ớt, để ta có thể bình an trưởng thành, bà đã nghe theo lời khuyên của cao tăng, đưa ta tới trang viên nuôi dưỡng, đến bây giờ mới đón về.
Còn Thẩm Thanh Nguyệt, thì là vì khi sinh ta, mẫu thân tổn thương thân thể, cần tìm một bé gái có bát tự vượng phúc nuôi bên cạnh.
Trước mặt Bình Ninh Quận chúa, mọi người đều ngầm hiểu mà gật đầu.
Chúc mừng gia đình chúng ta đoàn tụ m.á.u mủ.
Sau ba tuần rượu, Bình Ninh Quận chúa phất tay.
“Đám tiểu cô nương các ngươi cũng chẳng có gì để trò chuyện với chúng ta, cứ tự mình đi chơi đi.”
Một mục đích khác của yến tiệc ngắm hoa này chính là để các thiếu niên thiếu nữ chưa thành thân gặp gỡ xem mắt nhau.
Ta thuận thế lui xuống.
Khi đi tới bên hồ hóng gió, bên tai không ngừng vang lên những lời bàn tán.
“Ha ha, nghe nói phủ Trung Nghĩa Hầu có hôn ước với Bùi gia. Giờ chính chủ đã trở về rồi, nhưng hàng giả kia lại là thanh mai trúc mã lớn lên cùng đại công t.ử Bùi gia đấy!”
“Các ngươi nói xem Bùi gia sẽ chọn thế nào? Phủ Trung Nghĩa Hầu lại định xử lý ra sao?”