“Thẩm Thanh Nguyệt từ trước tới nay luôn tự cho mình là nữ nhi được cưng chiều nhất Hầu phủ, mắt cao hơn đầu quen rồi. Giờ biết mình chỉ là hàng giả, e rằng hận c.h.ế.t mất thôi!”
Mãi tới bên hồ, những tiếng bàn tán ấy mới biến mất.
Ta vừa ngắm hoa bên hồ được một lúc thì nghe thấy phía sau truyền tới tiếng bước chân.
Ta còn tưởng nha hoàn Vân Hà mang trái cây và nước uống tới cho mình.
Quay đầu lại, lại bắt gặp gương mặt của Bùi Cảnh Vân.
5
Ta còn chưa kịp nghĩ nên dùng biểu cảm gì để đối diện với Bùi Cảnh Vân, thì Bùi Cảnh Vân đã khẽ cười mở lời trước.
“Quả nhiên là cô nương.”
“Hôm đó ta vô tình nhìn thấy cô nương ở Hầu phủ, còn tưởng mình nhìn nhầm...”
“Cô nương không nhớ ra ta sao?”
Ta khẽ kéo khóe môi, nở một nụ cười nhàn nhạt.
“Đương nhiên là nhớ. Hôm đó đa tạ ân công cứu mạng.”
Bùi Cảnh Vân lúc này mới bừng tỉnh.
“Là ta đường đột, lại quên giới thiệu bản thân.”
“Tại hạ họ Bùi, tên Cảnh Vân.”
Dừng một lát, hắn mới có phần do dự mở miệng.
“Tại hạ cũng là vị hôn phu đã được đính ước từ trong bụng mẫu thân của cô nương. Hiện giờ trong kinh thành có không ít lời đồn đại...”
“Xin cô nương đừng dễ dàng tin vào những lời đồn ấy. Tại hạ chưa từng có bất cứ hành vi vượt quá giới hạn nào với bất kỳ ai, càng không nói đến chuyện nam nữ tư tình.”
Kiếp trước, ta vui mừng vì Bùi Cảnh Vân chủ động tới tìm mình, lại còn nói với ta những lời gần như bày tỏ tâm ý như thế, nhưng ta chưa từng suy nghĩ kỹ.
Nếu Bùi Cảnh Vân thật sự cao khiết như lời hắn nói.
Thì nơi hồ nước hẻo lánh như vậy, một quân t.ử như hắn sao lại tìm đến đây để đơn độc nói chuyện với ta?
Thậm chí vì những lời ấy, ta còn cố tình bỏ qua chuyện trước đó Thẩm Thanh Nguyệt từng khoe khoang trước mặt ta rằng lễ vật cập kê của nàng ta là cây trâm ngọc do chính tay Bùi Cảnh Vân điêu khắc.
Bây giờ nghĩ lại, ta chỉ gật đầu, lễ phép nói:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ta chưa từng hiểu lầm phẩm hạnh của Bùi công t.ử.”
Nói xong liền xoay người rời đi.
Khi đi ngang qua bụi tường vi um tùm cành lá.
Ta nhìn thấy một góc váy màu nguyệt bạch, thêu hoa văn ánh trăng.
Hôm nay, Thẩm Thanh Nguyệt mặc đúng kiểu váy như vậy.
6
Sau khi trở về phủ, mẫu thân gọi ta vào phòng, hỏi:
“Hôm nay ở yến tiệc cảm thấy thế nào? Những chuyện xã giao đó con có quen không?”
Tuy bà không nói rõ, nhưng ta biết mẫu thân đang hỏi ta.
Sau khi trải qua những mối quan hệ xã giao phức tạp ấy, liệu ta có còn muốn gả vào Bùi gia, tiếp tục đối mặt với những chuyện qua lại nhân tình thế thái, nghiêm khắc tuân thủ lễ nghi quy củ hay không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta cúi đầu cười khổ.
“Xin thứ cho nữ nhi ngu dốt. Nếu không phải hôm nay tỷ tỷ giúp con ứng đối, e rằng con còn chẳng biết mình sẽ gây ra trò cười gì nữa.”
Kiếp trước, ta luôn cảm thấy mẫu thân lạnh nhạt vô tình.
Đưa ta tới dự tiệc ngắm hoa của Bình Ninh Quận chúa chẳng qua chỉ là muốn giữ thể diện cho Hầu phủ, mở đường cho Thẩm Thanh Nguyệt, đồng thời khiến ta từ bỏ ý định gả cho Bùi Cảnh Vân.
Khi ấy ta không hiểu vì sao bà lại đối xử với con gái ruột của mình như vậy, nhất quyết muốn đem những thứ vốn thuộc về ta nhường cho Thẩm Thanh Nguyệt.
Mãi đến sau này, khi ta gả vào Bùi phủ.
Bên ngoài Bùi phủ mang tiếng thanh quý, nhưng bên trong sổ sách lại rối như tơ vò.
Ta bị ép tiếp nhận cái cục diện bỏng tay ấy.
Khi tự thân còn lo chưa xong, chính mẫu thân đã nhiều lần phái người giúp ta thu dọn tàn cuộc.
Lúc ấy ta mới nhận ra, trong lòng bà thật sự có đứa con gái này.
Cho nên hôm nay, khi mẫu thân nghe xong lời ta rồi lấy ra một chồng tranh chân dung để ta lựa chọn.
Ta cũng tin rằng bà thật lòng suy nghĩ cho ta, đã cẩn thận chọn lựa những người này rồi mới đặt trước mặt ta.
Chỉ mới xem vài bức họa, ta đã dừng lại.
Người trong bức tranh trước mắt có dung mạo tuấn tú, đôi mắt dài hẹp, sống mũi cao thẳng, biểu cảm được vẽ trên tranh rõ ràng rất lạnh nhạt, nhưng nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt lại khiến hắn có thêm vài phần yêu dị mê người.
Mẫu thân ghé lại nhìn bức tranh ấy, khẽ nheo mắt.
“Sao chân dung Tam hoàng t.ử lại ở đây?”
“Chẳng phải ta đã loại hắn ra rồi sao? Ma ma, bà lấy nhầm à?”
Nói rồi, mẫu thân đưa tay định gạt bức tranh sang một bên.
Ta lại giữ lấy tay bà, mặt đỏ lên nói:
“Mẫu thân, con muốn gặp hắn một lần.”
Ta biết Tam hoàng t.ử, không được sủng ái, lời nói khó nghe, lại có kim bài miễn t.ử trong tay.
Chọc giận Thánh thượng đến mức ngài chỉ có thể liên tục đổi phong địa cho hắn, càng đổi càng xa, càng đổi càng hẻo lánh.
Kiếp trước. trong kinh thành không có một quý nữ nào dám gả cho hắn, mà hắn cũng cả đời không cưới thê.
Thế nhưng lại lấy đó làm niềm vui, tự do tự tại, ngao du sơn thủy, còn viết được mấy quyển du ký nổi tiếng.
Kiếp trước, trước khi được nhận về Hầu phủ, ta vì mưu sinh mà bôn ba khắp nơi.
Sau đó lại bị nhốt quá lâu trong hậu viện Bùi gia.
Vì Bùi Cảnh Vân mà chăm lo cho một đôi con trai con gái do thiếp thất sinh ra, dốc hết tâm huyết quản lý việc nhà.
Cho đến khi lao lực thành bệnh, ngã xuống giường, ngẩng đầu lên nhìn thấy vẫn chỉ là một khoảng trời vuông vức.
Cho nên đời này, ta vô cùng khát khao được sống một đời tự do, phóng khoáng.
Mẫu thân nhiều lần nhấn mạnh, bảo ta đừng để vẻ ngoài mê hoặc lòng người của Tam hoàng t.ử đ.á.n.h lừa, nhưng ta vẫn kiên trì.
Mẫu thân không lay chuyển được ta, cuối cùng chỉ đành đồng ý để ta gặp Tam hoàng t.ử một lần.
7
Người bình thường đi xem mắt, đều sẽ tìm một nhã gian, ngồi xuống trò chuyện, tìm hiểu lẫn nhau.