Trời Dài Quang Đãng

Chương 5



Ta ở lại kinh thành thay hắn phụng dưỡng công bà.

 

Một năm sau, Bùi Cảnh Vân trở về kinh phục mệnh.

 

Ta nhìn thấy con thỏ gỗ được chế tác thô vụng ấy trong thư phòng của hắn.

 

Khi đó, ta hoàn toàn không để những lời của Thẩm Thanh Nguyệt trong lòng.

 

Cho nên lúc nhìn thấy con thỏ gỗ ấy, ta cũng chẳng hề nghĩ đến nàng ta, thậm chí sau khi Bùi Cảnh Vân trở về.

 

Ta còn cười hỏi hắn:

 

“Sao đột nhiên chàng lại mua một con thỏ gỗ về vậy? Không ngờ phu quân cũng thích những món đồ nhỏ xinh thế này.”

 

Khi ấy sắc mặt Bùi Cảnh Vân khẽ thay đổi, mà ta lại hoàn toàn không nhận ra, mãi đến khi ta nằm liệt trên giường bệnh.

 

Lúc hấp hối, Bùi Cảnh Vân nắm lấy tay ta nói:

 

“Nếu được sống lại một đời, ta nhất định sẽ cưới Thanh Nguyệt, người hiểu lễ nghĩa biết sách vở, tuyệt đối không để nàng ấy khách t.ử nơi đất khách quê người.”

 

Ta mới biết, hóa ra những gì Thẩm Thanh Nguyệt từng nói đều là thật.

 

Bùi Cảnh Vân cả đời cũng không quên được nàng ta.

 

Vì thế, khi Thẩm Thanh Nguyệt một lần nữa nhắc lại những ký ức giữa nàng ta và Bùi Cảnh Vân, ta chỉ khẽ mỉm cười với nàng ta.

 

“Ta biết. Cho nên ta không định gả cho hắn.”

 

Ngày hôm sau, Thẩm Thanh Nguyệt đi tìm mẫu thân.

 

Mẫu thân gửi thư cho phía Bùi gia, không biết bà đã nói những gì.

 

Mấy ngày sau, Bùi gia lại một lần nữa lên cửa trao đổi canh thiếp.

 

Hôm đó Bùi Cảnh Vân cũng tới.

 

Khi đi ngang qua hoa sảnh, ta có nhìn vào bên trong một cái.

 

Khi ấy Bùi Cảnh Vân vô cùng vui vẻ, cũng không biết hôm nay trên phố hắn phát điên kiểu gì, lại tưởng rằng người đính hôn với hắn là ta.

 

Một buổi xem mắt vốn đang rất tốt đẹp, cứ như vậy bị hắn phá hỏng.

 

9

 

Đêm đã rất khuya, thế nhưng ta vẫn không hề buồn ngủ.

 

Trước đó mẫu thân đã nói, chỉ cho phép ta gặp mặt Tam hoàng t.ử một lần.

 

Tam hoàng t.ử sống phóng khoáng tự do.

 

Nếu có thể gả cho hắn, trong nhà lại không có công bà quản thúc.

 

Đợi đến khi hắn chọc giận Thánh thượng rồi bị đuổi khỏi kinh thành, ta sẽ cùng hắn rời đi.

 

Đã không còn ở kinh thành nữa, tự nhiên cũng chẳng cần bận tâm ánh mắt của người khác.

 

Ta muốn sống thế nào cũng được.

 

Tam hoàng t.ử vốn là lựa chọn tốt nhất của ta.

 

Đáng tiếc hôm nay… ta đau đầu nghĩ tới những bức chân dung mà mẫu thân vừa sai người đưa tới.

 

Nên chọn một người có gia thế và địa vị tương xứng với mình?

 

Hay là gả thấp?

 

Đang lúc phiền não, ta đột nhiên nghe thấy trên đầu tường truyền tới tiếng động lạ.

 

Ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy… dưới ánh trăng sáng trong, cánh hoa từ những cây hoa trong sân bay lả tả.

 

Một thiếu niên mặc hồng y đang ngồi trên đầu tường, cúi đầu nhướng mày nhìn ta.

 

Thấy ta mãi không có phản ứng.

 

Hắn lắc lắc chiếc bình sứ trong tay, âm thầm mấp máy môi với ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Có muốn không?”

 

Nhìn động tác của hắn, ta mới chậm chạp nhận ra.

 

Tam hoàng t.ử đang tự tiện xông vào nhà người khác.

 

Sợ bị phát hiện, ta vội vàng ra hiệu cho hắn rời đi.

 

Thế nhưng hắn nhìn chằm chằm vào tay ta vài nhịp thở, hình như đã hiểu sai ý, hắn trực tiếp nhảy xuống.

 

Ta vội nhìn quanh bốn phía, may mà trước đó ta nói muốn yên tĩnh một mình, nên đã cho đám hạ nhân lui xuống.

 

Hiện giờ trong sân chỉ có ta và Tam hoàng t.ử, dù vậy, ta vẫn hạ thấp giọng nói:

 

“Sao ngài lại xuống đây? Ý ta là bảo ngài đi đi. Nếu để người khác nhìn thấy thì phải làm sao?”

 

Tam hoàng t.ử lại nắm lấy tay ta, đầu ngón tay ấm áp, mang theo một lớp chai mỏng khẽ lướt qua lòng bàn tay ta.

 

Tim ta bỗng đập mạnh, ta vừa định hất tay hắn ra.

 

Tam hoàng t.ử đã lên tiếng, giọng nói mang theo vài phần thương tiếc.

 

“Không đau sao?”

 

Ta nhìn theo ánh mắt hắn.

 

Lúc này mới phát hiện, trên cổ tay bị Bùi Cảnh Vân siết lấy hôm nay đã hiện lên vài vết bầm tím xanh tím.

 

Bởi vì tâm trạng rối bời, lại thêm từ nhỏ ta đã quen với việc va đập, trên người chỗ xanh chỗ tím, nên chẳng hề để ý.

 

Giờ nghe Tam hoàng t.ử nhắc tới, ta mới nhận ra, quả thật có chút đau.

 

Thấy ta đã chú ý tới, Tam hoàng t.ử mới buông tay.

 

Hắn đưa cho ta chiếc bình sứ nhỏ vẫn luôn cầm trong tay, nay đã nhiễm chút hơi ấm.

 

“Xin lỗi, là ta đường đột. Đây là cao sinh cơ do Tiết thần y chế tạo, có hiệu quả đặc biệt trong việc hoạt huyết tan bầm.”

 

Trong kinh thành, không ai không biết, muốn gặp Tiết thần y một lần cũng khó hơn lên trời.

 

Loại t.h.u.ố.c mỡ do chính ông ấy điều chế lại càng là vật ngàn vàng khó cầu.

 

Vậy mà giữa đêm khuya thế này, Tam hoàng t.ử lại xuất hiện ở Hầu phủ, hắn là đặc biệt tới đưa t.h.u.ố.c cho ta.

 

Sau khi đưa t.h.u.ố.c xong, hắn liền định rời đi.

 

Ta bước theo sau hắn vài bước, rồi mới khẽ lên tiếng cảm tạ.

 

“Đa tạ Tam hoàng t.ử.”

 

Động tác trèo lên đầu tường của hắn khựng lại, mãi đến khi ngồi vững trên tường, hắn mới quay đầu nhìn ta.

 

“Ta họ Tạ, tên Yến. Sau này không được gọi ta là Tam hoàng t.ử nữa.”

 

10

 

Khi lấy phần cao màu xanh biếc trong bình sứ ra, từng chút một bôi lên cổ tay mình.

 

Không hiểu vì sao, ta lại muốn khóc.

 

Thuở nhỏ ngã đến đầu rách m.á.u chảy, nhưng khi ấy phụ mẫu bận mưu sinh, chỉ vội vàng xử lý vết thương cho ta rồi lại xuống đồng làm việc.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Sau đó họ lần lượt qua đời, ta cũng chỉ có thể dựa vào chính mình trong mọi việc.

 

Ta từng vào thành giúp ông chủ quán ăn rửa bát, nước mùa đông lạnh buốt thấu xương.

 

Khi tay bị lạnh đến nứt nẻ, ta cũng không rơi nước mắt.

 

Tích cóp được chút tiền, ta thử tự mở một quầy bán đồ ăn nhỏ.

 

Ban đêm gặp phải khách say rượu gây sự, ta cũng không hoảng loạn, chỉ bình tĩnh gọi nha lại đến xử lý.

 

Được tìm về Hầu phủ, dù là kiếp trước hay kiếp này, mẫu thân chưa từng hỏi ta những năm tháng bên ngoài có vất vả hay không.