Nhưng chỉ cần bà không thiên vị Thẩm Thanh Nguyệt, chỉ cần công bằng với cả ta và nàng ta, ta cũng đã thấy mãn nguyện rồi.
Dường như ta đã quên mất, lần cuối cùng được người khác quan tâm là cảm giác thế nào.
Vuốt ve bình t.h.u.ố.c mỡ trong tay rồi chìm vào giấc ngủ.
Ta nghĩ, chuyện hôn sự của mình, có lẽ ta nên nghiêm túc nói chuyện với mẫu thân một lần.
11
Ta đã đến tuổi nghị thân.
Trong kinh thành tuy có rất nhiều thiếu niên lang quân, nhưng những người vừa có gia thế tốt, vừa có phẩm hạnh đáng quý lại hiếm như lông phượng sừng lân.
Huống hồ, ta lớn lên nơi thôn dã, chỉ riêng điều này thôi cũng khiến những người thực sự ưu tú nguyện ý xem mắt với ta càng ít hơn.
Những gia đình khác cũng đâu phải kẻ ngốc.
Nếu chậm trễ, những lang quân tốt ấy đều sẽ bị người khác chọn mất.
Bởi vì sau lần gặp mặt với Tam hoàng t.ử, ta vẫn chậm chạp không nói rõ mình muốn tiếp tục xem mắt với nhà nào.
Mẫu thân có chút sốt ruột, lại gọi ta tới phòng, bà vụng về an ủi:
“Con không cần vì chuyện hiểu lầm hôm đó mà phiền lòng. Bùi gia đã nghiêm khắc dạy dỗ Bùi Cảnh Vân một trận, sau này khi con đi xem mắt, hắn nhất định sẽ không tới quấy rầy nữa.”
Ta lại lắc đầu: “Con không lo Bùi Cảnh Vân sẽ tới quấy rầy mình.”
Sau khi biết chuyện xảy ra trên phố, Thẩm Thanh Nguyệt đã làm ầm ĩ với Bùi Cảnh Vân một trận.
Hiện giờ hắn vừa phải dỗ dành Thẩm Thanh Nguyệt, vừa phải chịu sự trách phạt của Bùi gia.
Ngay cả chuyện của bản thân còn chưa lo xong, sao có thể tới dây dưa với ta nữa.
Mẫu thân nhìn vẻ mặt ta, lại hỏi:
“Hay là con đã có người trong lòng rồi?”
Mặt ta hơi nóng lên, nhưng vẫn thẳng thắn đáp:
“Mẫu thân, con vẫn cảm thấy Tạ Yến cũng không tệ.”
Nghe thấy cái tên Tạ Yến.
Mẫu thân hiếm hoi ngẩn người trong chốc lát, rồi mới nhận ra ta đang nói tới Tam hoàng t.ử, một lúc sau bà mới truy hỏi:
“Vì sao? Chẳng lẽ con thật sự bị gương mặt đó mê hoặc rồi sao?”
Hiếm khi mẫu thân chịu mở lòng với ta như vậy, bà phân tích từng điều một cách tỉ mỉ.
“Hắn tuy là Tam hoàng t.ử cao quý, nhưng lại không được sủng ái. Nếu không thì con nghĩ vì sao một hoàng t.ử đường đường chính chính, chân dung của hắn lại xuất hiện trong danh sách xem mắt?”
“Suốt ngày trêu mèo chọc ch.ó, làm việc chẳng kiêng dè, thích gì làm nấy.”
“Có công t.ử nhà nào lại giống hắn, đem buổi xem mắt hẹn ở gánh hát, còn lén bỏ lại huynh trưởng của con rồi dẫn con đi dạo gần nửa kinh thành?”
“Huống hồ sau này hắn nhiều nhất cũng chỉ được phong làm phiên vương, phải rời khỏi kinh thành. Con...”
Ta cúi đầu nhìn cổ tay đã trở lại trắng mịn như lúc ban đầu, khẽ mỉm cười, rồi cắt ngang lời bà.
“Con tự nguyện.”
12
Mẫu thân trầm mặc một lát, nhưng vẫn không chịu buông lời đồng ý.
Thậm chí còn dẫn ta tới dự tiệc ngắm hoa do phu nhân phủ Định Quốc Công tổ chức.
“Ta không tin trong kinh thành có nhiều lang quân tốt như vậy, mà con chỉ nhìn trúng mỗi Tạ Yến.”
Thế nhưng vừa khi phu nhân phủ Định Quốc Công nói xong, bảo đám thiếu niên thiếu nữ chúng ta tự do tản ra.
Tạ Yến, người từ trước tới nay chưa từng tham gia bất kỳ yến tiệc ngắm hoa nào, lại đường hoàng bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn cười lười nhác chào hỏi phu nhân phủ Định Quốc Công.
“Cô mẫu, người chẳng phải ngày nào cũng lo lắng chuyện hôn sự của ta sao?”
“Vậy mà hôm nay mở tiệc ngắm hoa lại không sai người gọi ta.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Nếu không phải ta mặt dày tự mình tới đây, e rằng cả đời này cũng chỉ biết để cô mẫu tiếp tục lo lắng.”
Nghe những lời ấy, mọi người đều không nhịn được che miệng cười.
“Không ngờ Tam hoàng t.ử lại sốt ruột muốn lấy vợ đến thế.”
“Đừng nói chứ, Tam hoàng t.ử thật sự có dung mạo rất đẹp. Nếu không phải...”
Phu nhân phủ Định Quốc Công cười đầy miễn cưỡng.
“Đã tới rồi thì cứ chơi vui vẻ đi.”
Sau đó bà hạ thấp giọng nói với mẫu thân ta:
“Ngày thường ta lo chuyện hôn sự của tổ tông này đến đau đầu. Tổ chức tiệc ngắm hoa hay đưa thiệp bảo hắn đi dự yến tiệc nhà khác, hắn đều mặc kệ, chẳng bao giờ đi.”
“Hôm nay cũng không biết phát điên vì cái gì nữa!”
“Nhược Lan, trước đó ta thật sự chưa từng tiết lộ với hắn chuyện muội sẽ đưa Thanh Như tới đây...”
Mẫu thân nhìn bộ y phục trên người Tạ Yến, nó lại vô cùng tương đồng với bộ váy hôm nay của ta.
Mí mắt bà giật mạnh, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ đau đầu phất tay, bảo ta không cần ở bên cạnh bà nữa.
Thật ra chính ta cũng không ngờ hôm nay Tạ Yến sẽ tới.
Kể từ lần hắn đưa t.h.u.ố.c cho ta hôm ấy, ta không gặp lại hắn nữa.
Trong suốt buổi tiệc ngắm hoa, Tạ Yến quang minh chính đại bám theo ta cả ngày.
Hắn dẫn ta đi khắp phủ Định Quốc Công.
Một ổ mèo con giấu sau hòn non bộ.
Con cá chép gấm lớn nhất béo nhất trong hồ.
Cây mẫu đơn đã hơn trăm năm tuổi.
Một cây cảnh mọc tự nhiên có dáng vẻ giống hệt con hạc...
Tạ Yến thuộc làu như lòng bàn tay.
Những công t.ử được mẫu thân sắp xếp tới xem mắt với ta hoàn toàn không có cơ hội nói chuyện.
Thỉnh thoảng cũng có vài người gan dạ, đứng trước mặt ta hành lễ, trước tiên dịu dàng gọi một tiếng:
“Thẩm cô nương.”
Ngay sau đó định giới thiệu bản thân.
Tạ Yến đã đứng bên cạnh ta, lười biếng cười nói:
“Lý nhị lang, người tình ở thanh lâu của ngươi...”
“Lâm lục lang, năm tám tuổi ngươi từng tè...”
Tạ Yến còn chưa nói hết, bọn họ đã thi nhau bỏ chạy mất dạng.
Cho tới cuối cùng, bên cạnh ta chẳng còn ai.
Ngay cả Vân Hà cũng lấy cớ đau bụng rồi vội vàng chạy mất.
Tạ Yến, người từ trước tới nay luôn ngang ngược bá đạo trong kinh thành.
Lần đầu tiên hạ thấp tư thái, lại là trước mặt ta.
“Xin lỗi. Ta thật sự cảm thấy bọn họ đều không xứng với nàng.”