Trong Sáng Như Trăng

Chương 11



Thẩm Du Sơ nhìn ta, dường như đang giãy giụa, đang do dự.

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, quyết tuyệt nói: "Hối hận? Trẫm chưa bao giờ hối hận!

"Người đâu, cho Tạ Thăng và Phó Như Giảo uống tình cổ!"

Thị vệ tiến lên, cạy miệng Tạ Thăng và ta ra, nhét tình cổ vào.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Không!" Phó Tri Niệm tuyệt vọng khóc thét, giọng nói thê lương, khiến người ta tan nát cõi lòng.

Tim ta cũng như bị xé rách, đau đến không thở nổi.

Thẩm Du Sơ không nhìn ta, trên mặt hắn không có bất kỳ biểu cảm nào, tựa như hết thảy của ta đều không liên quan đến hắn.

Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Tạ Thăng, trong mắt tràn đầy khoái cảm trả thù.

Thân thể Tạ Thăng bắt đầu run rẩy, khuôn mặt lộ vẻ đau đớn.

Tình cổ đang phát huy tác dụng, đang c.ắ.n nuốt ký ức của hắn, thay đổi tình cảm của hắn.

"Tạ Thăng! Tạ Thăng!" Phó Tri Niệm sụp đổ khóc thét, muốn xông đến bên cạnh Tạ Thăng, lại bị thị vệ gắt gao ngăn lại.

Ta cảm giác được cổ trùng đang từng chút một chui vào thân thể mình, ta rốt cuộc không kìm được đau đớn, bắt đầu lăn lộn trên mặt đất.

"Phó Tri Niệm, trẫm sẽ để nàng tận mắt nhìn thấy Tạ Thăng làm thế nào hoàn toàn quên mất nàng, lại làm thế nào yêu tỷ tỷ Phó Như Giảo của nàng, cùng nàng ta sinh t.ử có nhau, đây chính là cái giá các ngươi hết lần này đến lần khác trêu chọc trẫm!" Thẩm Du Sơ cố chấp nhìn Phó Tri Niệm, ánh mắt đầy vẻ điên cuồng.

"Cả đời này, nàng cũng chỉ có thể ở bên cạnh trẫm!"

Đây chính là cảnh cuối cùng ta thấy trước khi nhắm mắt.

Khoảng thời gian tốt đẹp bên Thẩm Du Sơ như đèn kéo quân hiện ra trước mắt ta, lại dần dần biến mất không thấy.

Ta không còn nhớ nổi chút gì về Thẩm Du Sơ nữa.

Từ giờ khắc này, hắn sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của ta.

13

Ta tên Phó Như Giảo, là con gái Phó gia ở Dương Châu.

Muội muội ta tên Phó Tri Niệm, là Quý phi của đương kim Thánh thượng.

Phu quân ta tên Tạ Thăng, tính tình thiện lương, chính trực trượng nghĩa, đối xử với ta cũng cực kỳ tốt.

Ta và Phó Tri Niệm từ nhỏ cha mẹ song vong, ta làm trưởng tỷ, tuy rằng khắp nơi chăm sóc nàng, nhưng cũng thường xuyên cảm thấy áy náy.

Cũng may bây giờ ta và Niệm Niệm đều có người bầu bạn, Hoàng thượng cũng cực kỳ săn sóc nàng.

Thậm chí vì nàng, đặc biệt ban tặng cho ta một căn viện ở kinh thành, để ta có thể thường xuyên vào kinh gặp muội muội.

Thấy không, ta và Tạ Thăng mới ở Dương Châu được vài tháng, Thánh thượng đã lại tuyên chúng ta hồi kinh, để giải nỗi nhớ người thân của Phó Tri Niệm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta xách hộp thức ăn, bước vào Vĩnh Ninh cung.

Phó Tri Niệm đang dựa vào cửa sổ, buồn chán ngắt một chậu thu hải đường trên bệ cửa.

"Niệm Niệm, xem tỷ mang cho muội cái gì này?" Ta cười giơ giơ hộp thức ăn trong tay.

Phó Tri Niệm quay đầu lại, hốc mắt đỏ hồng, dường như vừa mới khóc.

"Tỷ tỷ, sao tỷ lại tới đây?" Nàng miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

"Hoàng thượng đặc biệt tuyên bọn ta hồi kinh, nói muội nhớ nhà rồi." Ta mở hộp thức ăn, bày từng món điểm tâm tinh xảo bên trong lên bàn, "Toàn là món muội thích ăn, ta tự tay làm đấy, muội xem, thích không?"

Phó Tri Niệm lại không có khẩu vị gì, chỉ ăn lấy lệ, ánh mắt lơ đãng.

"Tỷ tỷ, Tạ Thăng có tốt với tỷ không?" Nàng bỗng nhiên hỏi.

Ta hơi sững sờ, lập tức cười nói: "Chàng rất tốt với ta, muội cũng không phải không biết."

"Chàng võ công cao cường như vậy, nhất định rất oai phong nhỉ?" Phó Tri Niệm truy hỏi.

Ta bèn đem sự tích Tạ Thăng một đường hành hiệp trượng nghĩa, giữa đường thấy chuyện bất bình rút d.a.o tương trợ kể lại.

Phó Tri Niệm nghe đến xuất thần, trong mắt lại dần dần phủ lên một tầng hơi nước.

"Sao vậy Niệm Niệm?" Ta nắm lấy tay nàng, chỉ cảm thấy lạnh lẽo như băng.

"Không có gì, chỉ là có chút hâm mộ tỷ tỷ thôi." Phó Tri Niệm cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào.

Ta hơi nghi hoặc, nàng hâm mộ ta điều gì? Chẳng lẽ là cãi nhau với Thánh thượng rồi? Ta đang định khuyên giải vài câu, bên ngoài điện bỗng nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân trầm ổn.

"Hoàng thượng giá lâm ——" Giọng nói lanh lảnh của thái giám phá vỡ sự yên tĩnh.

Phó Tri Niệm ngẩng phắt đầu dậy, khuôn mặt hiện lên một tia hoảng loạn.

Hoàng thượng đi đứng như long tựa hổ, sải bước đi vào, ánh mắt dừng trên người Phó Tri Niệm, mang theo một tia tìm tòi khó phát hiện.

"Ái phi, đang nói chuyện gì với tỷ tỷ vậy?" Giọng hắn ôn hòa, lại mang theo uy nghiêm đặc trưng của Đế vương.

Phó Tri Niệm rũ mắt xuống, thấp giọng đáp: "Thần thiếp chỉ đang tán gẫu việc nhà với tỷ tỷ thôi."

Hoàng thượng đi đến bên bàn, cầm lấy một miếng bánh ngọt, tỉ mỉ quan sát.

"Đây là bánh vân phiến Dương Châu nhỉ? Trẫm nhớ ái phi thích ăn món này nhất." Hắn nói, đưa bánh ngọt đến bên môi Phó Tri Niệm.

Phó Tri Niệm lại theo bản năng trốn về phía sau.

Động tác của Hoàng thượng dừng lại, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc phức tạp.

Hắn thu tay về, đặt bánh ngọt lại lên bàn, cất giọng nhàn nhạt nói: "Ái phi dường như không thích nữa rồi?"