Trong Sáng Như Trăng

Chương 10



Ta lạnh lùng nhìn hắn: "Lừa dối ngươi thì thế nào, dù sao cũng không phải lần đầu tiên."

Thẩm Du Sơ cười khẩy: "Nàng tưởng bọn họ trốn thoát được sao? Đào sâu ba thước ta cũng sẽ bắt Phó Tri Niệm trở về!"

Thẩm Du Sơ đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống ta, trong mắt tràn đầy chán ghét.

"Người đâu, nhốt nữ nhân này vào lãnh cung cho trẫm, không có lệnh của trẫm, không cho phép bất cứ ai thăm nom!"

Ta bị nhốt vào trong lãnh cung, trong lòng lại không kìm được lo lắng cho an nguy của Phó Tri Niệm và Tạ Thăng.

Bọn họ có thể trốn thoát không?

Có một loại dự cảm chẳng lành lan tràn trong lòng ta.

Rốt cuộc, vào ngày thứ năm, tin dữ truyền đến.

Phó Tri Niệm và Tạ Thăng bị bắt rồi.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Lòng ta trĩu nặng.

Thị vệ đưa ta đến trên đại điện.

Phó Tri Niệm và Tạ Thăng bị trói gô, quỳ trên mặt đất, trên mặt hai người đều mang theo vết thương, hiển nhiên chịu không ít khổ sở.

Thẩm Du Sơ ngồi trên long ỷ, lạnh lùng nhìn ba người chúng ta, trong mắt tràn đầy châm chọc và phẫn nộ, giọng nói lạnh lẽo thấu xương.

"Thật là một vở kịch hay! Các ngươi thật sự là xoay trẫm như chong ch.óng!"

Phó Tri Niệm ngẩng đầu nhìn Thẩm Du Sơ, ánh mắt vô cùng cố chấp.

"Thẩm Du Sơ, người ta yêu là Tạ Thăng, ta vĩnh viễn đều sẽ không yêu ngươi! Cho dù ngươi giam cầm ta ở thâm cung này bao lâu ta cũng sẽ không yêu ngươi!"

Giọng nàng thanh thúy vang dội, quanh quẩn trong đại điện.

Sắc mặt Thẩm Du Sơ càng thêm âm trầm, hắn đứng phắt dậy, bước đến trước mặt Phó Tri Niệm, một phen bóp lấy cằm nàng.

Ngón tay Thẩm Du Sơ siết c.h.ặ.t, trên mặt Phó Tri Niệm lộ ra vẻ đau đớn, lại vẫn quật cường không chịu khuất phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Phó Tri Niệm, nàng tưởng nàng là ai? Nàng chẳng qua là một món đồ chơi, trẫm muốn chơi thế nào thì chơi thế đó! Chỉ cần trẫm muốn, trẫm bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng các ngươi!"

Tạ Thăng không chút sợ hãi đón lấy ánh mắt của hắn, trong mắt tràn đầy khinh thường và trào phúng.

"Cẩu hoàng đế, ngươi tưởng bọn ta sợ c.h.ế.t sao? Cho dù ngươi g.i.ế.c ta và Niệm Niệm thì tình cảm của ta dành cho Niệm Niệm cũng sẽ không có chút thay đổi nào, bất kể là hoàng tuyền hay bích lạc, ta và Niệm Niệm vĩnh viễn đều sẽ không chia lìa!"

Thẩm Du Sơ tức đến phát run, gọi thị vệ tới đ.á.n.h Tạ Thăng một trận thật tàn nhẫn, Phó Tri Niệm khóc đến tuyệt vọng, vô lực ngã xuống đất, khóe miệng vương tia m.á.u: "Thẩm Du Sơ, nếu Tạ Thăng c.h.ế.t rồi, ta cũng nhất định sẽ đi theo chàng, ta và chàng làm ma cũng sẽ không tha cho ngươi!"

12

"Các ngươi cho rằng, trẫm thật sự sẽ mặc cho các ngươi bài bố, bó tay hết cách với các ngươi sao?"

Trên mặt Thẩm Du Sơ đầy vẻ trào phúng, hắn nhìn chúng ta, giống như đang nhìn ba con kiến hôi, hắn vung tay lên, thị vệ liền dâng lên một hộp gỗ tinh xảo.

Thẩm Du Sơ mở hộp ra, bên trong nằm lẳng lặng hai viên t.h.u.ố.c đỏ như m.á.u, tản ra ánh sáng quỷ dị.

"Đây là tình cổ." Giọng Thẩm Du Sơ không mang theo một chút tình cảm, lạnh lùng giải thích, "Tạ Thăng, chỉ cần ngươi và Phó Như Giảo cùng nhau uống nó, ngươi sẽ hoàn toàn quên mất Phó Tri Niệm, ngược lại yêu Phó Như Giảo, cùng tỷ tỷ của Phó Tri Niệm sinh t.ử có nhau, không rời không bỏ.

"Đến lúc đó ngươi đừng nói tiếp tục yêu Phó Tri Niệm, chỉ cần nghĩ đến nàng, ngươi sẽ thấy buồn nôn đến mức muốn ói!"

Lòng ta trùng xuống, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.

Thẩm Du Sơ đây là muốn g.i.ế.c người không d.a.o! Còn có trừng phạt tâm lý nào đau đớn hơn việc mất đi ký ức, người mình yêu lại yêu người thân của mình?

Phó Tri Niệm vùng vẫy dữ dội, muốn xông đến bên cạnh Tạ Thăng, lại bị thị vệ gắt gao đè lại.

"Nàng chẳng phải nói nàng và tỷ tỷ nàng giống hệt nhau sao? Vậy trẫm sẽ đổi tỷ tỷ của nàng cho phu quân Tạ Thăng của nàng, dù sao các nàng đều không khác nhau mấy mà." Khóe miệng Thẩm Du Sơ nhếch lên một nụ cười châm chọc, thần sắc càng thêm bạc bẽo.

"Thẩm Du Sơ, ngươi dám!" Giọng Phó Tri Niệm khàn khàn, tràn đầy phẫn nộ: "Nếu ngươi dám cho tỷ tỷ ta và Tạ Thăng ăn tình cổ, ta nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi!"

Thẩm Du Sơ nhìn chúng ta, ánh mắt đầy vẻ tàn nhẫn.

"Trẫm có gì không dám? Trẫm là Hoàng đế!" Giọng hắn lạnh như băng, chứa sự uy nghiêm không cho nghi ngờ, "Các ngươi nhiều lần lừa gạt trẫm, trêu đùa chân tâm của trẫm! Đây là sự trừng phạt các ngươi đáng phải chịu!"

"Trẫm muốn các ngươi sống không bằng c.h.ế.t!" Đuôi mắt Thẩm Du Sơ đỏ lên, "Trẫm muốn nàng trơ mắt nhìn Tạ Thăng yêu tỷ tỷ của nàng, nàng nếu muốn tranh, thì chỉ sẽ rơi vào kết cục người thân xa lánh!"

"Thẩm Du Sơ, ngươi bình tĩnh một chút đi!" Ta đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, cố gắng đ.á.n.h thức tia lý trí cuối cùng trong lòng hắn, "Tạ Thăng và Niệm Niệm là thật lòng yêu nhau, mà tình cảm của ta dành cho chàng cũng là thật lòng! Chàng đừng làm những chuyện sẽ khiến mình hối hận được không?"