Trong Sáng Như Trăng

Chương 13



Tạ Thăng cười khổ: "Ta cũng không biết, chỉ là đột nhiên muốn nói những điều này thôi."

Ta nhắm mắt lại, cảm nhận độ ấm từ lòng bàn tay ấm áp của chàng truyền đến, trong lòng an yên.

Có lẽ, Hoàng thượng chỉ là quan tâm muội muội mới có thể hỏi ta những vấn đề kỳ quái kia thôi.

Ta nghĩ như vậy, nỗ lực đè nén bất an trong lòng xuống.

Ngày tháng trôi qua từng ngày, Hoàng thượng dường như đã quên chuyện ngày đó, không còn triệu kiến ta nữa.

Ta và Tạ Thăng sống những ngày bình tĩnh mà hạnh phúc.

15

Ta vốn định mau ch.óng rời kinh, lại luôn bị đủ loại sự tình ngáng chân, kéo dài mãi.

"Phu nhân, đây là bái thiếp Quý phi nương nương đưa tới, mời ngài cùng tham gia hội hoa đăng Tết Thượng Nguyên."

Bái thiếp của muội muội?

"Quý phi nương nương còn nói, hy vọng ngài có thể dẫn cô gia cùng đi."

Dẫn Tạ Thăng? Muội muội sao lại đưa ra yêu cầu này?

Ta do dự.

"Đi đi, Giảo Giảo, Tri Niệm cũng là nhớ nàng rồi." Giọng nói dịu dàng của Tạ Thăng vang lên sau lưng ta.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Trong giọng nói của chàng chứa đầy sự cưng chiều, khiến ta không cách nào từ chối.

"Được." Ta gật đầu đồng ý.

Ngày Tết Thượng Nguyên, trên đường người đông nghìn nghịt, náo nhiệt phi phàm.

"Tỷ tỷ, Tạ Thăng!"

Giọng nói của muội muội Tri Niệm vọng ra từ trong đám người, nàng vận một thân y phục hồng phấn, xinh đẹp hoạt bát động lòng người, bên cạnh còn có một nam t.ử mặc cẩm bào màu đen đi theo.

Ta định thần nhìn lại, phát hiện thế mà là Hoàng thượng.

Ta giật mình trong lòng, vội vàng hành lễ: "Dân nữ tham kiến Hoàng thượng."

"Miễn lễ." Hoàng thượng lạnh nhạt nói, ánh mắt lại vẫn luôn dừng trên người ta.

"Hoàng thượng, sao ngài cũng tới đây?" Ta cố nén sự bất an trong lòng, làm ra vẻ trấn định hỏi.

"Trẫm nghe nói hôm nay lễ hội hoa đăng náo nhiệt phi phàm, nên muốn cùng Quý phi ra ngoài xem một chút." Hoàng thượng hờ hững giải thích.

"Tỷ tỷ, Tạ Thăng, chúng ta qua bên kia xem đi, nghe nói đèn hoa đăng bên đó đẹp nhất." Phó Tri Niệm kéo tay ta, hưng phấn nói, ta dường như đã rất lâu chưa thấy nàng vui vẻ như vậy.

Ta còn chưa kịp từ chối đã bị nàng kéo đi.

"Tỷ tỷ, tỷ xem ngọn đèn hoa đăng kia đẹp chưa kìa!" Tri Niệm chỉ vào một ngọn đèn hoa sen cách đó không xa, hưng phấn nói.

"Ừm, rất đẹp." Ta trả lời qua loa, trong lòng lại trước sau không thể bình tĩnh.

Sự xuất hiện của Hoàng thượng khiến ta cảm thấy vô cùng bất an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tạ Thăng, huynh thấy thế nào?" Tri Niệm đột nhiên quay đầu nhìn về phía Tạ Thăng, cười rạng rỡ hỏi.

"Ừm, quả thật không tệ." Tạ Thăng lạnh nhạt trả lời, ánh mắt lại trước sau không rời khỏi ta.

"Tạ Thăng, huynh cùng ta qua bên kia xem đi, nghe nói bên đó có đoán đố đèn." Tri Niệm nói rồi kéo tay Tạ Thăng, đi về phía đám người, "Huynh thông minh như vậy, nhất định phải giúp ta thắng một ngọn đèn hoa đăng về."

Tạ Thăng quay đầu nhìn ta một cái, trong mắt mang theo một tia áy náy.

Ta gật đầu, ra hiệu chàng không cần lo lắng cho ta.

Phó Tri Niệm kéo Tạ Thăng, một đường nói nói cười cười, hai người thoạt nhìn vô cùng thân mật.

Nhưng ta không có tâm trí nghĩ nhiều, suốt cả đường đi, ta đều có thể cảm nhận được ánh mắt Hoàng thượng liên tục dừng trên người ta, khiến ta tâm thần không yên.

"Giảo Giảo, nàng sao vậy?"

Giọng nói của Tạ Thăng đột ngột vang lên bên tai ta, không biết từ lúc nào chàng đã trở lại bên cạnh ta, ánh mắt thoáng qua vẻ lo lắng.

"Không sao, chỉ là hơi mệt chút thôi." Ta lắc đầu, gượng cười.

"Mệt thì chúng ta về." Tạ Thăng dịu dàng nói, đưa tay ôm ta vào lòng.

Cái ôm của chàng, ấm áp mà rộng lớn, khiến ta cảm thấy vô cùng an tâm.

"Ừm." Ta gật đầu, mặc cho chàng dắt ta, rời khỏi hội hoa đăng ồn ào này.

"Tạ Thăng, chúng ta về thôi." Ta thấp giọng nói, chỉ muốn mau ch.óng rời khỏi chốn thị phi này.

16

Ta vốn định mau ch.óng nói với muội muội chuyện rời đi.

"Tỷ tỷ, lát nữa hẵng nói nhé, Tạ Thăng, chúng ta qua bên kia xem trước đi!" Tri Niệm lại hưng phấn kéo ta, chỉ về phía sạp hàng náo nhiệt bên kia.

Trong mắt nàng lấp lánh ánh sáng, trên mặt tràn ngập niềm vui đã lâu không gặp, ta có chút không nỡ cắt ngang nàng.

Ta chú ý thấy, ánh mắt muội muội nhìn về phía Tạ Thăng, mang theo một tia dịu dàng khó phát hiện.

Tim ta bỗng dưng lại nặng trĩu.

"Tỷ tỷ, Tạ Thăng, hai người xem, pháo hoa bên kia đẹp quá!" Phó Tri Niệm chỉ vào pháo hoa rực rỡ đang nở rộ trên bầu trời đêm, hưng phấn kêu lên.

Đám người theo pháo hoa nở rộ mà trào dâng, ta và Tạ Thăng bị tách ra.

Một bàn tay, đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

Ta còn chưa phản ứng lại, đã bị người nọ kéo, chen ra khỏi đám người đông đúc.

Ta ngẩng đầu nhìn lên, thế mà là Hoàng thượng!

Tim ta trong nháy mắt nhảy lên tận cổ họng.

"Hoàng thượng..." Ta vừa định mở miệng, lại bị hắn cắt ngang.

"Bên ngoài loạn quá, nàng đi theo trẫm." Hắn lời ít ý nhiều, kéo ta, rảo bước về phía nơi vắng vẻ.