Ta bị hành động cường thế của hắn làm cho có chút hoảng loạn, cũng không có sức phản kháng.
Hắn đưa ta đến một đình nghỉ mát hẻo lánh, bốn phía không người, chỉ có ánh đèn mờ ảo chiếu rọi chúng ta.
"Cứ cúi đầu làm gì, ngẩng đầu lên, nhìn trẫm." Giọng hắn cứng rắn, không dung nghi ngờ.
Ta bị buộc phải ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt thâm thúy của hắn.
"Nàng gầy đi rồi." Hắn nhìn ta, nói một câu không đầu không đuôi.
Ta bị sự quan tâm bất thình lình của hắn làm cho trở tay không kịp, chỉ có thể cố làm ra vẻ trấn định.
"Dân phụ... vẫn ổn." Ta cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt nóng rực của hắn.
"Đi dạo với trẫm một chút đi." Hoàng thượng thở dài, buông ta ra.
Ta không dám chối từ, chỉ có thể yên lặng đi theo sau hắn, giữ một khoảng cách nhất định.
Ta theo Hoàng thượng đi đến bờ sông, đèn hoa đăng theo dòng nước chậm rãi trôi xa, lấp lánh ánh sáng yếu ớt trong màn đêm.
Gió đêm thổi qua, trên mặt sông nổi lên từng gợn sóng.
Còn nam nhân trước mặt ta vóc người cao lớn, áo đen tóc đen, hắn rũ mắt xuống, cũng yên lặng chăm chú nhìn đèn hoa đăng bên bờ nước, nước hồ trong trẻo, chiếu ra gương mặt thon gầy tuấn lãng của hắn, như trăng thanh trong nước.
Hắn của giờ khắc này, phảng phất không còn là Hoàng thượng khiến ta sợ hãi và kính sợ kia.
Tim ta đột nhiên hẫng một nhịp, nhưng theo đó mà đến, lại là cơn đau như kim châm trong đầu.
"Nàng sao vậy?" Cơn đau đầu trong đầu khiến ta suýt đứng không vững, Hoàng thượng vội vàng đỡ lấy ta, quan tâm hỏi.
Khoảng cách hai người trong nháy mắt kéo gần.
Khoảnh khắc đó, ta dường như bị mê hoặc, ma xui quỷ khiến giơ tay lên, muốn giúp hắn vén tóc mái lòa xòa trước trán.
Nhưng rất nhanh, ta phản ứng lại, nhanh ch.óng lui ra khỏi lòng Hoàng thượng, cúi đầu: "Dân phụ không sao."
Nhìn nhau không nói gì.
Ta nhìn nước sông chậm rãi chảy trước mắt, trong lòng khẽ động.
"Hoàng thượng, dân phụ muốn thả một ngọn hoa đăng." Ta khẽ nói.
Hoàng thượng nghe vậy, hơi sững sờ, lập tức gật đầu: "Được."
Ta nhận lấy đèn hoa đăng từ trong tay thị nữ, múa b.út chấm mực, viết lên đèn hai chữ "Tạ Thăng".
"Nguyện chàng bình an hỷ lạc." Ta lẩm bẩm một mình, nhẹ nhàng thả đèn xuống sông.
Đèn hoa đăng trôi nổi trong màn đêm, mang theo nỗi nhớ và lời chúc phúc của ta.
Ta nhắm mắt lại, ước nguyện:
Nguyện Tạ Thăng trường lạc thường an, nguyện chúng ta kiếp này bên nhau.
"Nàng thích Tạ Thăng đến thế sao?" Hoàng thượng đột nhiên lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Phải." Ta không chút do dự đáp.
"Tại sao? Hắn chỉ là một kẻ vũ phu mà thôi, ngay cả công danh cũng không có." Hoàng thượng dường như vô cùng khó hiểu.
"Công danh?" Ta nghi hoặc hỏi, "Cái đó quan trọng lắm sao?"
"Đối với dân phụ mà nói, Tạ Thăng mọi việc đều đặt ta lên hàng đầu, chưa bao giờ để ta chịu nửa phần uất ức."
"Chàng cùng ta đi khắp chân trời, nhìn hết nhân gian, cho ta thấy được phong cảnh chưa từng thấy, trải nghiệm niềm vui chưa từng có."
"Chàng tôn trọng suy nghĩ của ta, ủng hộ quyết định của ta, để ta có thể tự do tự tại làm chính mình."
"Phu quân như vậy, chẳng phải là phu quân mà tất cả nữ t.ử đều mong mỏi sao?"
Hoàng thượng trầm mặc không nói, chỉ lẳng lặng nhìn ta.
Ta nhìn về phía Hoàng thượng, nói ít gợi nhiều: "Hoàng thượng, tình cảm Niệm Niệm dành cho ngài cũng sâu sắc không phai."
"Muội ấy từng chính miệng nói với ta, rất lâu trước kia, muội ấy đêm khuya xuất hành, gặp phải kẻ xấu, là ngài đã cứu muội ấy."
"Ngày đó, thiếu niên không tính họa phúc, thấy việc nghĩa hăng hái làm, Niệm Niệm rung động, khắc ghi nhiều năm."
Hoàng thượng nghe vậy, đồng t.ử hơi co lại, dường như có chút kinh ngạc.
"Nàng ấy chưa từng nói với trẫm..."
"Chắc hẳn là muốn nói lại thôi." Ta ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn Hoàng thượng trước mắt, nói.
"Non sông ngút mắt cõi mênh m.ô.n.g,
Đợi hoa rơi mới biết xuân đã tàn,
Chi bằng yêu thương người trước mắt."
"Hoàng thượng, hiện tại chính là tốt nhất, mong ngài hãy trân trọng người bên cạnh."
17
Thẩm Du Sơ trở về Vĩnh Ninh cung.
Phó Tri Niệm ngồi trước bàn trang điểm, đối diện với mình trong gương, ánh mắt trống rỗng.
"Quý phi." Thẩm Du Sơ thả nhẹ giọng, đi đến sau lưng nàng, lại bị nàng mạnh mẽ tránh đi.
"Đừng tới gần ta!" Giọng Phó Tri Niệm ẩn chứa sự chán ghét nồng đượm.
Tay Thẩm Du Sơ cứng đờ giữa không trung: "Tại sao trẫm không thể tới gần nàng? Nàng là phi t.ử của trẫm!
"Nàng bảo nàng muốn gặp Tạ Thăng, trẫm cũng đã cho nàng gặp rồi! Nàng còn muốn thế nào nữa?"
"Ta là phi t.ử của ngươi hay tỷ tỷ ta mới là phi t.ử của ngươi?" Phó Tri Niệm đứng phắt dậy, "Ngươi là vì để cho ta gặp Tạ Thăng sao? Ngươi rõ ràng chính là muốn gặp tỷ tỷ của ta, Thẩm Du Sơ, ta thật sự không hiểu nổi ngươi, ngươi rõ ràng thích tỷ tỷ ta, lại vì sao phải chia rẽ ta và Tạ Thăng?"
"Trẫm thích tỷ tỷ nàng?" Thẩm Du Sơ cứ như nghe được một câu chuyện đầy nực cười, "Sao trẫm có thể thích một nữ nhân tính kế trẫm khắp nơi cho được?"
"Nếu không phải nàng ta lừa gạt trẫm, nàng vốn nên là nữ nhân của trẫm! Sự tình sao lại phát triển đến tình cảnh như thế này?"
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!