Trong Sáng Như Trăng

Chương 16



Thẩm Du Sơ đọc từng chữ từng chữ, phảng phất như Phó Như Giảo đang ở bên tai hắn nhẹ nhàng nói nhỏ.

Trước mắt hắn hiện lên gương mặt tươi cười dịu dàng của Phó Như Giảo, nhớ đến nàng vì hắn mài mực trải giấy, nhớ đến nàng vì hắn khâu túi thơm, nhớ đến nàng cùng hắn đàn tấu cầm khúc...

Những hình ảnh từng bị Thẩm Du Sơ cố ý lãng quên, giờ đây lại như thủy triều ùa về, nhấn chìm hắn.

Hắn nhất kiến chung tình với Phó Tri Niệm, chính là bởi vì nàng giống như mẫu phi của mình, tự do lại tươi sáng.

Nhưng mẫu phi ra đi quá sớm, Thẩm Du Sơ trong lãnh cung không ai quan tâm, hắn khát vọng tình yêu như vậy, lại vẫn luôn chưa từng nhận được tình yêu, cho nên mới có thể nhớ mãi không quên thứ không chiếm được thời niên thiếu.

Nhưng Phó Như Giảo, chẳng phải đang cho hắn tình yêu mà hắn vẫn luôn tâm tâm niệm niệm sao?

Hắn vì trả thù Phó Tri Niệm, lại đ.á.n.h mất người trong mắt chỉ có hắn là Phó Như Giảo.

Sự thật mà Thẩm Du Sơ vẫn luôn không muốn thừa nhận, cuối cùng giờ phút này cũng bị xé toạc, đầm đìa m.á.u tươi.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Thẩm Du Sơ yêu Phó Như Giảo vốn thuộc về hắn, nhưng lại phải đợi đến khi nàng rời khỏi hắn, quên mất hắn, hắn mới hiểu ra.

Thẩm Du Sơ nắm c.h.ặ.t lá thư, tựa như nắm lấy tay Phó Như Giảo.

"Giảo Giảo..."

Trái tim Thẩm Du Sơ như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t.

Hắn đột nhiên rất muốn gặp Phó Như Giảo.

Thẩm Du Sơ ma xui quỷ khiến rời khỏi hoàng cung, phi ngựa đến Phó phủ.

Hắn nấp ngoài tường sau Phó phủ, nhìn ánh nến sáng lên trong sân.

Thẩm Du Sơ liếc mắt một cái đã thấy được Phó Như Giảo.

Nàng đang ngồi trong sân, Tạ Thăng đứng trước mặt nàng, hai người thấp giọng nói chuyện, trên mặt đều mang theo ý cười dịu dàng.

Tạ Thăng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má Phó Như Giảo, Phó Như Giảo thì thuận thế dựa vào vai hắn.

Một màn này làm đau mắt Thẩm Du Sơ, nỗi đau đớn và ghen ghét tột cùng dâng rào khiến hắn suýt nữa không khống chế được bản thân, thậm chí hắn còn cảm nhận được trong miệng mình truyền đến mùi rỉ sắt nhàn nhạt.

Hắn đột nhiên ý thức được, Phó Như Giảo là thật sự yêu Tạ Thăng.

Mà đây, là cục diện do chính tay hắn tạo thành!

Hai tay Thẩm Du Sơ siết c.h.ặ.t thành quyền, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, m.á.u nhỏ xuống từng giọt, hắn lại không cảm nhận được chút đau đớn nào.

Hắn chỉ cảm thấy đau lòng, đau đến không thở nổi.

"Hoàng thượng, người sao vậy?" Thị vệ thân cận phát hiện sự khác thường của Thẩm Du Sơ, thấp giọng hỏi.

Thẩm Du Sơ không nói gì, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Phó Như Giảo và Tạ Thăng, trong mắt tràn đầy đau khổ và ghen ghét.

"Có phải, trẫm đã làm sai rồi không?" Giọng Thẩm Du Sơ khàn khàn, mang theo một tia mê mang.

"Hoàng thượng là thiên t.ử, thiên t.ử sẽ không sai." Thị vệ cung kính trả lời.

Thẩm Du Sơ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, khi mở mắt ra lần nữa, trong mắt đã trở lại vẻ sáng suốt.

Đúng, hắn là thiên t.ử, thiên t.ử sao có thể hối hận! Mà thứ hắn muốn, hắn không từ thủ đoạn cũng nhất định phải có được!

Phó Tri Niệm, hắn muốn, Phó Như Giảo, hắn cũng muốn!

Hắn tuyệt đối sẽ không cho phép nữ nhân mình yêu thương, thuộc về nam nhân khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn muốn đoạt lại Phó Như Giảo, dẫu là dùng cường quyền cũng không tiếc.

19

Muội muội bệnh rồi, bệnh rất nặng.

Lòng ta thắt lại, không màng chuyện gì khác, trực tiếp vào cung.

Hoàng thượng bảo ta ở tại Lương Thần Điện, thuận tiện chăm sóc Phó Tri Niệm.

Ta đồng ý.

Nhưng ta lại dần dần phát hiện điều không ổn.

Dường như ta bị giám sát rồi.

Trong lòng ta lo lắng, nhưng ngoài mặt không để lộ điều gì, giả vờ mọi chuyện vẫn như thường.

Hoàng thượng luôn đến Lương Thần Điện, nói với ta rất nhiều chuyện của hắn và Phó Tri Niệm.

Nhưng ta lại chẳng hứng thú chút nào.

Mãi đến một ngày, ta rốt cuộc không nhịn được nữa, hỏi.

"Hoàng thượng, khi nào dân phụ có thể trở về? Dân phụ rời đi nhiều ngày như vậy, phu quân của ta hẳn là nhớ ta rồi."

Hoàng thượng lại đột nhiên ôm lấy ta.

"Giảo Giảo, nhưng trẫm cũng rất nhớ nàng." Hắn nói.

Ta kinh hoảng thất thố đẩy hắn ra.

"Hoàng thượng! Dân phụ là tỷ tỷ của Niệm Niệm, không phải Niệm Niệm!"

Ánh mắt Hoàng thượng rất kỳ quái, giống như đau khổ, lại giống như mê luyến.

"Giảo Giảo, nàng nhìn trẫm này." Hắn nâng mặt ta, ép buộc ta đối diện với hắn: "Nàng nhìn kỹ trẫm xem, nàng thật sự không nhớ trẫm sao?"

Ánh mắt của hắn khiến ta sợ hãi.

"Hoàng thượng, rốt cuộc ngài muốn nói gì?" Ta hỏi.

Hoàng thượng lại bắt đầu lải nhải nói về chuyện của hắn và Phó Tri Niệm, chỉ là nữ chính đổi thành ta.

Hắn nói về chuyện chúng ta cùng khiêu vũ dưới trăng, đắp người tuyết trong tuyết, còn cùng nhau thả đèn hoa đăng bên hồ.

Nhưng những chuyện đó, ta lại chẳng có chút ấn tượng nào.

Ta nhìn Hoàng thượng, chỉ cảm thấy hắn giống như kẻ điên.

"Hoàng thượng, ngài tỉnh táo lại đi, những chuyện ngài nói đó, ta chưa bao giờ tham gia."

"Không, nàng từng tham gia, nàng còn nhớ cái túi thơm này không?"

Hắn từ trong tay áo móc ra một cái túi thơm.

Túi thơm được thêu tinh xảo, bên trên thêu một con phượng hoàng giương cánh muốn bay.

Ta gật đầu: "Nhớ."

Mắt Hoàng thượng đột nhiên sáng lên, tràn đầy mong đợi.