Trong Sáng Như Trăng

Chương 17



Ta đương nhiên nhận ra túi thơm này.

Đây là Phó Tri Niệm tự tay thêu, là tín vật định tình nàng tặng cho Hoàng thượng.

"Hoàng thượng, túi thơm này là Niệm Niệm thêu."

Hoàng thượng sửng sốt, hắn nhìn ta, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.

"Không, không thể nào, Giảo Giảo, nàng nhìn xem, nàng nhìn kỹ lại xem, nàng thật sự không nhớ sao? Đây là túi thơm nàng tặng trẫm mà."

Ta nhìn hắn, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Chẳng lẽ Hoàng thượng điên thật rồi sao? Hắn nhầm lẫn ta và Phó Tri Niệm?

"Hoàng thượng, ta thật sự phải về rồi, phu quân ta còn đang đợi ta ở nhà, chẳng phải Niệm Niệm bệnh rất nặng sao? Ngài mau đi thăm muội ấy đi."

"Phu quân của nàng? Hắn tính là phu quân cái quái gì của nàng?"

Giọng Hoàng thượng đột nhiên trở nên lạnh lùng, cứ như gió lạnh thấu xương trong ngày đông, khiến ta rùng mình.

Hắn kéo mạnh ta vào lòng, ta kinh hoảng thất thố giãy giụa, lại bị hắn gắt gao giam cầm, không thể động đậy.

"Giảo Giảo, nàng nhìn trẫm, nhìn trẫm xem!" Giọng hắn mang theo một chút điên cuồng, gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt ta, còn cúi cả người xuống, khoảng cách không ngừng kéo gần, gần đến mức ta thậm chí có thể nhìn rõ tơ m.á.u đỏ tươi trong mắt hắn.

"Cho nàng mười dặm hồng trang là trẫm, động phòng hoa chúc với nàng cũng là trẫm, chỉ có trẫm, mới là phu quân của nàng!"

"Hoàng thượng, ngài buông ta ra!" Ta dùng sức đẩy hắn, không muốn để hắn tới gần nữa, lại bị hắn ôm c.h.ặ.t hơn: "Tạ Thăng mới là phu quân của ta, xin ngài tự trọng... Ưm..."

Những lời còn lại của ta toàn bộ đều bị nhấn chìm trong môi lưỡi ép tới, hắn vòng lấy thân thể ta, thô bạo hôn xuống, ta liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, lại bị hắn gắt gao áp chế.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Nụ hôn của hắn mang theo tính xâm lược và chiếm hữu, khiến ta cảm thấy buồn nôn và nhục nhã.

"Buông ta ra! Buông ta ra!" Ta liều mạng hét lên, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Cho đến khi ta c.ắ.n rách đầu lưỡi, mùi rỉ sắt nồng nặc lan tràn trong miệng ta và hắn, Hoàng thượng mới buông ta ra.

"Giảo Giảo, như vậy, nàng cũng không nhớ ra trẫm sao?"

Ta kinh hoàng nhìn hắn, không hiểu hắn rốt cuộc đang nói gì.

"Hoàng thượng, ngài thật sự nhận nhầm người rồi, ta không phải Niệm Niệm, ta là tỷ tỷ của muội ấy, ta chưa bao giờ tặng ngài túi thơm, cũng chưa bao giờ cùng ngài làm những chuyện đó." Ta cố gắng giải thích, hi vọng hắn có thể tỉnh táo lại.

"Không, nàng chính là Giảo Giảo của trẫm, nàng chỉ là vì tình cổ mà quên đi tất cả, nhưng trẫm sẽ tìm được t.h.u.ố.c giải tình cổ, cũng nhất định sẽ khiến nàng nhớ lại."

Nhưng bất kể ta nói thế nào, hắn cũng không buông ta ra, ngược lại một lần nữa ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, nhào nặn ta vào xương tủy hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

20

Ta chính thức bị giam lỏng.

Hoàng thượng vẫn luôn đến cung của ta, có một lần, hắn dẫn theo Viện thủ, nói là muốn lấy tình cổ gì đó ra khỏi cơ thể ta.

Ta còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hai ma ma đè lại, Viện thủ bắt đầu bắt mạch cho ta.

"Tình cổ này có thể giải không?" Hoàng thượng nhíu mày, nhìn chằm chằm Viện thủ.

Viện thủ lau mồ hôi trên trán, nơm nớp lo sợ trả lời: "Bẩm Hoàng thượng, cổ độc này đến từ Tây Vực, cách giải phức tạp, cần phải lấy cổ trùng ra trước, sau đó dùng t.h.u.ố.c điều dưỡng mới có thể khỏi hẳn."

"Vậy thì mau lấy ra!" Hoàng thượng ra lệnh.

Viện thủ không dám chậm trễ, lập tức phân phó người chuẩn bị dụng cụ.

Ta nhìn bọn họ đùa nghịch những dụng cụ hình dạng kỳ quái kia, trong lòng run lên từng hồi.

"Nương nương đừng sợ, lão thần lập tức lấy cổ trùng ra cho người." Viện thủ an ủi ta: "Chỉ là lấy cổ còn cần dẫn cổ, nương nương phải để cổ trùng này từ khoang mũi đi vào thân thể nương nương."

Ta nhìn thấy con cổ trùng được lấy ra từ trong hộp kia, béo mập trắng nõn, còn đang ngọ nguậy, ghê tởm đến tột cùng.

Mắt thấy con cổ trùng kia sắp đi vào khoang mũi ta.

"Ọe..." Ta rốt cuộc nhịn không được, dạ dày cuộn trào từng hồi rồi nôn ra.

Nôn mãi nôn mãi, ta ngất đi.

Đợi đến khi ta tỉnh lại, chỉ nghe thấy giọng nói của Viện thủ đang thấp giọng thưa.

"Hoàng thượng, cổ trùng trong não nương nương, không lấy ra được..."

"Ngươi nói cái gì?" Trong giọng nói của Hoàng thượng tràn đầy vẻ khó tin.

"Cổ trùng trong não nương nương đã xâm nhập vào tủy não, cổ dẫn đường bình thường này của ta sợ là không lấy ra được, nếu cưỡng ép lấy ra, e rằng sẽ làm tổn hại đến tính mạng nương nương..." Giọng Viện thủ càng ngày càng nhỏ, gần như không nghe thấy.

"Với cả..." Ông ta dừng một chút, như lấy hết dũng khí: "Nương nương... nương nương người... có tin vui rồi..."

"Ngươi nói sao?" Giọng Hoàng thượng đột nhiên cao v.út, giống như con mèo bị giẫm phải đuôi.

Ta nghe đến đó, trước mắt tối sầm, lại ngất đi.

Tỉnh lại, chỉ thấy sắc mặt Hoàng thượng âm trầm đáng sợ, hắn cho lui tất cả cung nhân, chỉ còn lại ta và hắn trong tẩm điện.

"Giảo Giảo, nàng nghe lời, uống t.h.u.ố.c này đi." Hắn bưng một bát nước t.h.u.ố.c đen ngòm, giọng nói trầm thấp mà khàn khàn, như đang kìm nén nỗi đau khổ to lớn.