Giọng nói của nàng ấy nhanh ch.óng bị nhấn chìm trong tiếng đ.á.n.h nhau hỗn loạn.
Ta cảm giác ý thức của mình dần dần mơ hồ, hết thảy trước mắt đều trở nên chập chờn.
Trong lúc hốt hoảng, ta nhìn thấy bóng dáng Thẩm Du Sơ.
Hắn gắt gao che chở Phó Tri Niệm, thần sắc lo lắng, đang chỉ huy thị vệ ngăn cản thích khách.
Ánh mắt của hắn quét qua phía ta, lại chỉ nhàn nhạt lướt qua, không hề dừng lại chút nào.
Hóa ra, ta trong mắt hắn, lại là không quan trọng như thế.
Ta cười t.h.ả.m một tiếng, hoàn toàn mất đi ý thức.
...
"Đứa bé... không còn nữa..."
Giọng nói run rẩy của thái y vang lên bên tai.
Ta mở bừng mắt, hết thảy trước mắt dần dần rõ ràng.
"Ông nói cái gì?" Ta giãy giụa ngồi dậy.
Ta thế mà lại mang thai!
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Kỳ kinh nguyệt của ta luôn không chuẩn, cho nên mấy ngày nay, thế mà vẫn luôn không phát hiện mình đã có thai!
Ta và Thẩm Du Sơ từng mong mỏi có một đứa con, lại không ngờ nó đến vào lúc này, lại vì sự sơ suất của ta mà rời đi!
"Nương nương, người cẩn... cẩn thận thân thể..." Lục Châu vội vàng đỡ lấy ta, khóc đến lê hoa đái vũ.
"Con... con của ta..." Ta ôm lấy bụng dưới, nơi đó truyền đến từng trận đau đớn khó có thể chịu đựng.
"Bệ hạ, nương nương ngài ấy..." Thái y quỳ trên mặt đất, run lẩy bẩy.
"Cút ra ngoài!" Giọng nói của Thẩm Du Sơ lạnh lẽo thấu xương.
Thái y như được đại xá, lăn một vòng bò ra ngoài.
"Giảo Giảo..." Thẩm Du Sơ ngồi bên giường, đưa tay muốn chạm vào ta, lại bị ta tránh đi.
"Con của ta..." Ta nhìn hắn, giọng nói khàn khàn, "Con của chúng ta..."
Thẩm Du Sơ muốn nói gì đó, môi giật giật, cuối cùng vẫn không nói gì.
Hắn nhìn ta một cái thật sâu, đưa cho ta một bát canh t.h.u.ố.c.
"Uống t.h.u.ố.c đi."
Ta nhìn hắn, không đưa tay nhận, ánh mắt lạnh lùng của hắn trong lúc hỗn loạn vừa rồi vẫn còn vang vọng trong đầu ta.
"Phó Như Giảo, rốt cuộc nàng đang làm mình làm mẩy cái gì?" Thẩm Du Sơ đặt bát t.h.u.ố.c xuống, lạnh lùng nhìn ta, "Đứa bé mất rồi, cũng là chuyện tốt. Dù sao, nó vốn dĩ là một sai lầm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng nói của Thẩm Du Sơ giống như một tiếng sấm nổ vang bên tai ta.
Ta không thể tin nổi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào hắn, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra chút ý đùa giỡn nào đó.
Nhưng không có.
Ta đột nhiên cảm thấy rất lạnh, từ đầu đến chân, đều giống như ngâm trong nước đá, lạnh đến mức toàn thân ta phát run.
Con của ta, đứa con ta mong mỏi bấy lâu nay, cứ như vậy không còn nữa.
Còn hắn, người tình cũ của ta, phụ thân của đứa bé, lại nói va ta rằng, đây là chuyện tốt?
Người nam nhân trước mắt trở nên thật xa lạ, xa lạ đến mức ta dường như chưa từng quen biết hắn.
Hắn thật sự là Thẩm Du Sơ ta từng yêu sao?
"Thẩm Du Sơ." Ta nghe thấy giọng nói của mình, khàn khàn lại xa lạ, "Ngươi cút đi! Ngươi cút ra ngoài đi!"
Hắn quay đầu đi, không nhìn vào mắt ta, giọng điệu lạnh lùng: "Ta và nàng, vốn dĩ là một tai nạn! Đứa bé này không đến thế giới này! Mọi chuyện mới có thể nhanh ch.óng sửa sai! Nàng đừng có gây sự vô lý nữa!"
"Gây sự vô lý?" Ta cười thê lương, "Thẩm Du Sơ, ta mất đi con của chúng ta, ngươi từng cũng mong mỏi nó như vậy, bây giờ, ngươi lại bảo ta là gây sự vô lý?"
Nước mắt của ta, rốt cuộc nhịn không được, vỡ đê mà ra.
Ta từng cho rằng, giữa ta và Thẩm Du Sơ là tình yêu, hắn sẽ là chỗ dựa của ta, là bến đỗ của ta.
Nhưng bây giờ ta mới hiểu được, tất cả những điều này chẳng qua là ta tình nguyện đơn phương mà thôi, hắn vì có thể sớm ngày đạt được trái tim Phó Tri Niệm, thế mà ngay cả con của bọn ta cũng không cần!
"Thẩm Du Sơ, ngươi thật là lòng dạ độc ác!" Ta nghiến răng nghiến lợi nói, từng chữ từng chữ đều như nặn ra từ kẽ răng, "Ngươi cút đi! Ta không bao giờ muốn nhìn thấy ngươi nữa!"
8
Sau đêm đó, ta không bao giờ muốn nhìn thẳng vào Thẩm Du Sơ nữa.
Sau này ta nghĩ, có lẽ hắn nói đúng, đứa bé kia không đến thế giới này cũng là điều tốt, dù sao trong tình huống hỗn loạn như vậy, sự xuất hiện của nó cũng chỉ là đau khổ.
Sự kiên nhẫn của Thẩm Du Sơ dành cho Phó Tri Niệm cũng đang biến mất từng chút một.
Cho dù Thẩm Du Sơ đã cứu Phó Tri Niệm ở bãi săn, nhưng thái độ của Niệm Niệm dành cho hắn vẫn không hề dịu đi, tranh cãi ngược lại bùng nổ càng thêm thường xuyên.
Theo số lần cãi vã với Phó Tri Niệm tăng lên, số lần hắn tới Lương Thần Điện càng ngày càng ít, mỗi lần tới cũng đều mang vẻ mặt lạnh lùng.
Ta biết rõ, hắn đang đợi Phó Tri Niệm xuống nước.
Nhưng đây là chuyện không thể nào.
"Thẩm Du Sơ, năm đó là ngươi đột nhiên hạ thánh chỉ đến Phó gia, chưa từng nghĩ tới ta có yêu thích ngươi hay không, ta đào hôn thì có lỗi gì?"
"Thẩm Du Sơ, ta nói cho ngươi biết, cả đời này ta chỉ yêu một mình Tạ Thăng, ngươi c.h.ế.t cái tâm này đi! Dù ta có c.h.ế.t cũng sẽ không thích ngươi!"
"Nhìn thấy ngươi, ngược lại khiến ta cảm thấy buồn nôn!"
"Ta thật hối hận, năm đó không nên cứu ngươi! Đáng lẽ nên để ngươi c.h.ế.t trong con hẻm đó!"