Lời của Phó Tri Niệm giống như một con d.a.o nhọn đ.â.m mạnh vào tim Thẩm Du Sơ, c.h.é.m rơi sự uy nghiêm Hoàng đế của Thẩm Du Sơ xuống đất.
Thẩm Du Sơ bị Phó Tri Niệm chọc tức đến mức sắc mặt xanh mét, toàn thân run rẩy.
Phó Tri Niệm vẫn không sợ, nàng ngẩng đầu, nhìn về phía Thẩm Du Sơ: "Sao, ngươi muốn g.i.ế.c ta? Vậy tốt nhất là ngươi mau g.i.ế.c ta đi! Ta thà c.h.ế.t cũng không muốn ở cùng một chỗ với loại người như ngươi!"
Thẩm Du Sơ chỉ vào Phó Tri Niệm, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tốt, tốt lắm! Nếu nàng đã u mê không tỉnh như vậy thì đừng trách trẫm không khách sáo!"
Thẩm Du Sơ phất tay áo bỏ đi, để lại ta và Phó Tri Niệm nhìn nhau.
Ta biết, lần này Thẩm Du Sơ thật sự tức giận rồi.
Phó Tri Niệm lại giống như người không có việc gì, nàng vỗ vỗ tay ta, an ủi nói: "Tỷ tỷ, đừng sợ, muội có cách."
Ta nghi hoặc nhìn nàng.
"Cách gì?"
Phó Tri Niệm cười thần bí, ghé vào tai ta, thấp giọng nói: "Tạ Thăng có vài người bạn trên giang hồ, những người đó ai cũng võ công cao cường, bọn họ có thể giúp chúng ta trốn ra ngoài."
Ta khiếp sợ nhìn nàng.
"Niệm Niệm, muội điên rồi sao? Muội muốn trốn khỏi hoàng cung?"
Phó Tri Niệm kiên định gật đầu.
"Muội nhất định phải trở về bên cạnh Tạ Thăng, muội không thể ở lại đây nữa."
"Tỷ tỷ, chúng ta cùng đi."
Ta nhìn ánh mắt của nàng, liền biết mình đã không khuyên nổi nàng nữa rồi.
Phó Tri Niệm từ nhỏ đã to gan lớn mật, chuyện đã quyết định, ai cũng không thay đổi được.
Ta thở dài, bất đắc dĩ gật đầu.
9
Đêm khuya, đèn cung đình mờ tối, ta đi theo Phó Tri Niệm suốt dọc đường, nơm nớp lo sợ.
"Niệm Niệm, chúng ta thật sự có thể trốn ra ngoài sao?"
Phó Tri Niệm quay đầu nhìn ta một cái, ánh mắt kiên định.
"Có thể! Tạ Thăng nói rồi, chàng sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ."
Suốt cả chặng đường chúng ta trốn đông trốn tây, rốt cuộc đi tới dưới chân một bức tường cung hẻo lánh.
Nơi đó, có một bóng người cao lớn đĩnh đạc đang đứng.
Hắn vận một thân hắc y, thân hình cường tráng, bên hông đeo kiếm, càng lộ ra vẻ anh khí bức người.
"Niệm Niệm!"
Nhìn thấy Phó Tri Niệm, trên mặt hắn lập tức hiện lên vẻ vui mừng, bước nhanh đón lấy.
"Tạ Thăng!"
Phó Tri Niệm cũng kích động nhào vào trong lòng hắn.
Hai người ôm nhau thật c.h.ặ.t, phảng phất như muốn khảm đối phương vào xương cốt.
"Vị này chính là..."
Tạ Thăng chú ý tới ta, nghi hoặc nhìn về phía Phó Tri Niệm.
"Đây là tỷ tỷ của ta, Phó Như Giảo." Phó Tri Niệm kéo tay ta, giới thiệu với Tạ Thăng.
"Tỷ tỷ, đây là Tạ Thăng, là... của muội."
Nàng dừng một chút, không nói ra hai chữ "phu quân", chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Thăng, trên mặt tràn đầy hạnh phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Thăng chắp tay với ta, lễ nghĩa chu toàn.
"Phó tỷ tỷ."
Giọng hắn trầm thấp êm tai, mang theo một cỗ hào khí của hiệp khách giang hồ.
"Thời gian cấp bách, chúng ta mau đi thôi."
Tạ Thăng nhìn quanh bốn phía, thấp giọng nói.
Hắn móc ra một tấm bản đồ từ trong n.g.ự.c, mở ra, chỉ vào một trong những con đường.
"Đây là bằng hữu của ta hỗ trợ sắp xếp, có thể tránh đi tất cả thủ vệ, trực tiếp xuất cung."
Phó Tri Niệm gật đầu, kéo ta định đi theo Tạ Thăng.
"Chờ đã!"
Ta một phen kéo lại Phó Tri Niệm, trong lòng rối bời.
"Niệm Niệm, ta không thể đi."
Phó Tri Niệm sửng sốt, không hiểu nhìn ta.
"Tỷ tỷ, tỷ nói gì cơ?"
"Ta không thể đi." Ta hít sâu một hơi, ép buộc chính mình tỉnh táo lại, "Nếu chúng ta đều đi, chẳng mấy chốc Thẩm Du Sơ sẽ phát hiện điều không ổn."
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Ta phải ở lại, giả vờ thành muội."
Sắc mặt Phó Tri Niệm thay đổi, nàng lắc đầu dữ dội.
"Không được! Quá nguy hiểm! Tỷ tỷ, muội không thể để tỷ ở lại đây mạo hiểm được!"
"Niệm Niệm, đây là cách duy nhất." Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, ánh mắt kiên định, "Chỉ khi ta ở lại mới có thể kéo dài thời gian, tranh thủ cơ hội cho muội và Tạ Thăng trốn thoát."
Phó Tri Niệm còn muốn nói gì đó, lại bị Tạ Thăng ngăn cản.
Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp, mang theo một chút tìm tòi và xem xét.
"Phó tỷ tỷ, tỷ chắc chắn muốn làm thế sao?"
Ta đón ánh mắt của hắn, không chút lùi bước.
"Ta chắc chắn, nếu ta không ở lại, ba người chúng ta đều không đi được."
Tạ Thăng trầm mặc một lát, gật đầu.
"Được. Vậy nghe theo lời Phó tỷ tỷ."
Hắn quay đầu nhìn về phía Phó Tri Niệm, giọng điệu dịu dàng và kiên định.
"Niệm Niệm, chúng ta đi."
Phó Tri Niệm c.ắ.n môi, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
"Tỷ tỷ..."
Ta nhẹ nhàng ôm lấy nàng, thấp giọng nói bên tai nàng: "Đi đi, Niệm Niệm. Đi tìm hạnh phúc của muội, nhớ kỹ, đừng để bị bắt lại nữa, yên tâm, Thẩm Du Sơ sẽ không làm gì ta đâu."
Phó Tri Niệm nhìn ta một cái thật sâu, rốt cuộc gật đầu.
Sau khi đổi quần áo, nàng theo sau Tạ Thăng, xoay người rời đi.
Ta nhìn bóng lưng bọn họ biến mất trong màn đêm, lòng dâng trào nỗi chua xót.
Thẩm Du Sơ, xin lỗi.
Ta nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Từ giờ trở đi, ta lại phải đóng giả Phó Tri Niệm rồi.