Ân gia chính là một ví dụ, tiền nhiều đến mức thành thủ phú đất Yến, cuối cùng chẳng phải đều giao nộp cho triều đình sao? Chu thúc cũng là người tinh minh, Ân Huệ đặc biệt dặn dò trong thư rằng cứ giữ nguyên hiện trạng là tốt nhất, không được trục lợi từ chiến loạn.
Sau khi gửi thư đi, Ân Huệ bắt đầu đôn đốc hạ nhân thu xếp hành trang. Ngày hai mươi tháng Chín, Thục Vương và Tương Vương điện hạ mới được phong cuối cùng cũng tiến vào Bình Thành.
Lúc Ngụy Yến và Ngụy Huyền cưỡi ngựa vào Bình Thành vẫn còn là sáng sớm. Họ đi đường thủy trở về, đêm qua tới bến tàu, tạm thời tìm một quán trọ nghỉ lại một đêm, sáng sớm nay trời chưa sáng đã phi ngựa về Bình Thành. Đều là người có vợ có con, lần trước về đã là tháng Ba năm ngoái, thoắt cái đã một năm rưỡi, sao lại không nhớ cho được?
Vào đến thành, hai huynh đệ giảm tốc độ để tránh va vào bách tính trên phố. Cưỡi ngựa đã đủ gây chú ý, hai người lại còn mặc mãng bào Vương gia, có người bách tính phản ứng nhanh liền kích động reo hò: "Vương gia, là các Vương gia đã về!"
Thế là tất cả bách tính đều quên luôn việc đang làm, đồng loạt nhìn về phía hai huynh đệ. Dù họ không nhận ra Thục Vương hay Tương Vương, cũng biết trước đó chỉ có hai vị này theo Vĩnh Bình Đế xuất chinh, ba vị còn lại đều đang ở trong Vương phủ tại Bình Thành.
Nhất thời, tiếng hô "Thục Vương thiên tuế", "Tương Vương thiên tuế" vang lên không ngớt. Vĩnh Bình Đế tựu phiên tại Bình Thành, cũng được bách tính nơi đây ủng hộ nhất, tin tức ngài đăng cơ truyền đến, bách tính Bình Thành ai nấy đều cười rạng rỡ, còn vui hơn cả Tết.
Ngụy Yến ngồi vững trên lưng ngựa, gương mặt thanh lãnh kiên nghị. Ngụy Huyền thì hay cười, nhìn bên trái ngó bên phải, có tiểu thương nhiệt tình chạy lại tặng đồ ăn, Ngụy Huyền cũng cúi người nhận lấy, đến khi hai tay không cầm xuể nữa thì lại đem chia cho bách tính khác.
Đương nhiên cũng có người sang phía Ngụy Yến lấy lòng, tiếc là Ngụy Yến lắc đầu không nhận, mọi người lại vội vàng chạy sang phía Ngụy Huyền.
Đợi khi đi qua con phố chính, xung quanh hai huynh đệ mới vắng lặng trở lại. Ngụy Huyền c.ắ.n một miếng bánh bao nhân thịt lớn, nuốt xuống rồi nói với Ngụy Yến: "Tam ca, mới vào thành mà đệ đã có cảm giác như về đến nhà rồi, nhìn xem bách tính ở đây yêu quý chúng ta biết bao. Chẳng bù cho Kim Lăng, chúng ta vừa ra cửa là bách tính ánh mắt né tránh, cứ như thể chúng ta là quái vật ăn thịt người không bằng."
Ngụy Yến: "Đừng nói những lời này ở bên ngoài."
Thái độ của bách tính hai nơi đối với Phụ hoàng chắc chắn là khác nhau. Trong thời gian chiến sự, bách tính Bình Thành giúp Phụ hoàng thủ thành; còn đối với bách tính Kim Lăng, đại quân của Phụ hoàng là từ bên ngoài đ.á.n.h vào, bách tính trong thành chịu đủ khổ cực của chiến loạn, cộng thêm lòng dân mà Ngụy Áng đã thu phục khi làm Hoàng thái tôn và Tân đế, Phụ hoàng vừa mới đăng cơ, vẫn cần thời gian để từ từ lấy lại.
Tam ca xưa nay luôn thận trọng, Ngụy Huyền gật đầu, ăn xong bánh bao, hắn lại vuốt chòm râu, tiến lại gần Ngụy Yến hỏi: "Tam ca xem hộ đệ, trên râu không dính gì chứ?"
Ngụy Yến thực sự không muốn kiểm tra cái này cho đệ đệ, nhưng vẫn kỹ càng nhìn hai cái: "Không có."
Ngụy Huyền cười, nhìn cái cằm được dọn dẹp sạch sẽ của Tam ca, tặc lưỡi: "Tam ca thật là, hai năm trước chẳng thấy huynh chú ý diện mạo gì, kết quả sắp gặp Tam tẩu là huynh lén lút cạo râu trên thuyền ngay. Người ta bảo nữ nhân làm đẹp vì người mình yêu, hóa ra Tam ca đối với Tam tẩu cũng như vậy."
Ngụy Yến mắt nhìn thẳng, giải thích: "Ta là sợ Thất lang không nhận ra ta nữa."
Ngụy Huyền để lộ một nụ cười "hiểu rồi nhưng không nói ra", liên quan gì đến Thất lang chứ, mùa đông năm kia họ về phủ, hôm sau râu của Tam ca đã biến mất rồi, chắc chắn là Tam tẩu không thích.
Càng gần đến Vương phủ người lạ càng ít, hai huynh đệ thúc ngựa phi nhanh, chẳng mấy chốc đã tới ngoài Đông Hoa Môn.
Thị vệ mở cổng thành, hai huynh đệ xuống ngựa. Dù Đông Lục sở là nơi gần đây nhất nhưng cả hai vẫn phải đến bái kiến Từ Hoàng hậu trước. Từ Hoàng hậu đoán chừng mấy ngày này họ sẽ tới, nghe nha hoàn vào bẩm báo, bà mỉm cười: "Mau đi thông báo cho các viện." Gia đình lâu ngày trùng phùng là chuyện đại hỷ.
Từ Hoàng hậu ra sảnh đường gặp hai vị Vương gia trước. Ngụy Yến, Ngụy Huyền cùng quỳ xuống trước mặt bà, bái kiến đích mẫu Hoàng hậu. Từ Hoàng hậu tiến lại gần, vừa định đỡ họ dậy thì tinh mắt phát hiện trên cổ Ngụy Huyền có một vết sẹo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cổ vốn là nơi yếu hại, vết thương này chẳng khác nào Diêm Vương đã đi lướt qua vai Ngụy Huyền, mà hắn năm nay mới hai mươi hai tuổi, nếu thực sự có chuyện gì... Từ Hoàng hậu vành mắt đỏ lên, một tay đỡ một người dậy, cảm thán: "Ba năm này vất vả cho hai đứa rồi, trên người chắc chịu không ít thương tích nhỉ?"
Hai huynh đệ đứng dậy, ai nấy đều cao hơn Từ Hoàng hậu một cái đầu, thế nhưng sự quan tâm và nhu tình từ đích mẫu cũng khiến họ nhớ lại những phen hung hiểm nơi chiến trường. Ngụy Yến lớn tuổi hơn nên giữ được bình tĩnh, Ngụy Huyền vành mắt cũng đã đỏ nhưng vẫn cố làm ra vẻ nhẹ nhõm: "Đều là vết thương ngoài da thôi, sớm đã khỏi rồi, Mẫu hậu không cần lo lắng."
Từ Hoàng hậu xoa nhẹ vết sẹo trên cổ hắn, rồi quay sang nhìn Ngụy Yến. Ngụy Yến trấn an: "Nhi thần thực sự không sao." Ngụy Huyền lập tức bóc mẽ: "Vết thương của Tam ca đều ở trên người, y phục che hết rồi." Từ Hoàng hậu quay đi lau nước mắt.
Ngụy Huyền vội tiến lên nói vài chuyện vui, dỗ dành Từ Hoàng hậu hiện rõ vẻ vui tươi trở lại. Chẳng bao lâu sau, Tứ Phi ở gần đó cũng lần lượt kéo tới. Nỗi nhớ thương con của sinh mẫu lại mang một cảm giác khác.
Quách Hiền phi trực tiếp kéo Ngụy Huyền lại tỉ mỉ quan sát, đôi mắt ngấn lệ. Ôn Thuận phi cũng muốn ôm lấy nhi t.ử mình nhưng lại lo con không thích sự thân mật như vậy, nên chỉ đứng đối diện Ngụy Yến; bà quản được đôi chân nhưng không quản được nước mắt, lệ cứ thế rơi như chuỗi hạt đứt dây.
Ngụy Yến lấy chiếc khăn tay trong ống tay áo đưa cho mẫu phi. Chỉ một hành động nhỏ này cũng khiến Ôn Thuận phi cảm thấy vô cùng an ủi, bà vừa lau lệ vừa cười, tâm trạng dần bình phục.
Khoảng một khắc sau, nhóm huynh tẩu và đám trẻ ở Đông Lục sở cuối cùng cũng chạy đến. Ngụy Yến đứng ở sảnh đường, nghiêng mình nhìn ra ngoài, thấy gia đình Đại ca, gia đình Nhị ca, thấy Tứ đệ muội và Tam muội dắt theo Bát lang rảo bước tới, sau đó mới là Ân thị và các con. Hành ca nhi, Tuần ca nhi ngoan ngoãn đi bên cạnh Ân thị, Ngũ đệ Ngụy Cảnh đi cuối cùng, vòng tay bế một tiểu nương t.ử.
Ánh mắt Ngụy Yến dán c.h.ặ.t vào tiểu nương t.ử ấy. Hài t.ử chừng khoảng một tuổi, tóc mọc rất tốt, trên đỉnh đầu b.úi một chỏm nhỏ cột bằng dải lụa hồng. Khuôn mặt bé trắng trẻo, mũm mĩm tròn trịa đáng yêu, lại có đôi mắt lớn y hệt Ân thị. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là nữ nhi của chàng.
"Phụ thân ơi!" Hành ca nhi không còn lao thẳng vào lòng cha như lúc nhỏ nữa, cậu kiềm chế bước tới, ngẩng đầu nhìn người cha cao lớn. Tuần ca nhi đứng sau lưng huynh, trong mắt không có mấy sự nhớ nhung mà tràn đầy vẻ hiếu kỳ và dò xét, thấy cha nhìn mình, Tuần ca nhi đỏ mặt, bấy giờ mới căng thẳng gọi một tiếng "Phụ thân".
Ngụy Yến biết ngay, hài t.ử này cũng không nhớ mình là ai nữa rồi. Ở đây đông người, Ngụy Yến dắt hai con trai lại bên mình, xoa đầu từng đứa một.
Ngụy Cảnh mỉm cười bước tới, nói với Ninh tỷ nhi trong lòng: "Cha về rồi này, Ninh tỷ nhi mau gọi cha đi con." Ninh tỷ nhi nhìn cái người cha xa lạ lạnh lùng này, đột nhiên ngoẹo đầu, áp mặt vào vai Ngũ thúc. Ngụy Cảnh dỗ dành thêm vài lần nhưng đều vô dụng. Sợ Tam ca thất vọng, Ngụy Cảnh bảo: "Mới gặp nên Ninh tỷ nhi chưa nhận ra người thôi, quen dần là sẽ ổn."
Ngụy Yến gật đầu, rồi đưa tay bóp nhẹ vai Ngụy Cảnh, cảm thán: "Mới hai năm không gặp, Ngũ đệ đã cao thế này rồi." Ngụy Cảnh mười chín tuổi đúng là đang lúc trổ mã, dáng người cao ráo như cây trúc xanh, tuy nhiên dù cao nhưng khi đứng cạnh Ngụy Yến, cậu vẫn lập tức lộ ra vẻ ngây thơ của thiếu niên lang chưa trải sương gió.
Cả đại gia đình tụ họp đông đủ, năm huynh đệ Ngụy Yến tự giác đứng sang một bên. Ân Huệ đứng giữa các tẩu t.ử đệ muội, lặng lẽ ngắm nhìn phu quân của mình. Ngụy Yến hai mươi tám tuổi, vóc dáng đã định hình, thân hình ngày càng vĩ ngạn kiện khang.
Điều khiến Ân Huệ bất ngờ là lần này trở về, Ngụy Yến đã cạo râu từ trước. Đại khái là biết về nhà sẽ bị nàng ấn xuống cạo, lại còn phải đeo yếm của các con, nên chàng thà tự mình dọn dẹp cho xong? Như vậy cũng tốt, đỡ mất công nàng.
Mọi người ôn chuyện hơn nửa canh giờ, chủ yếu là hỏi thăm tình hình kinh thành. Lý Lệ phi ba năm nay con cái đều bên cạnh nên không phải chịu cảnh mẫu t.ử phân ly, bà chỉ nhất mực nhớ thương Hoàng thượng, mong sớm được tới kinh thành.
Thế nên khi Từ Hoàng hậu vừa hỏi xong một vấn đề, Lý Lệ phi thừa cơ hỏi: "Tỷ tỷ, đồ đạc bên chúng ta đều đã thu dọn xong xuôi rồi, tỷ định khi nào khởi hành?" Phải đi nhanh thôi, nếu không năm người thê thiếp họ đều ở Vương phủ, hậu cung trống trải, đám đại thần lại thừa cơ hiến mỹ nữ vào cung.
Toàn những gương mặt tươi trẻ mười lăm mười sáu tuổi, liệu Hoàng thượng có cầm lòng được không? Lý Lệ phi đã nóng lòng muốn đi thu phục đám "tiểu yêu tinh" mới tới trong hậu cung rồi.
Từ Hoàng hậu sớm đã có toan tính, nhìn Ninh tỷ nhi trong lòng Ân Huệ nói: "Ninh tỷ nhi sắp tròn tuổi rồi, trên đường đi mừng thôi nôi không tiện, chúng ta đợi mừng thôi nôi cho Ninh tỷ nhi xong rồi mới khởi hành."