Thê t.ử của họ đều phong Vương phi, đích trưởng t.ử đều là Thế t.ử. Vì Vĩnh Bình Đế không nỡ để các con ở quá xa, nên không chỉ Đoan Vương ở lại kinh thành mà bốn vị vương còn lại cũng được ban vương phủ tại kinh thành, không cần phải đi nhậm chức ở đất phong.
Vĩnh Bình Đế còn có ba người hoàng nữ: trưởng nữ Ngụy Cẩm phong Công chúa An Khánh; thứ nữ Ngụy Sam phong Công chúa Thọ Xuân; nữ nhi nhỏ nhất Ngụy Doanh phong Công chúa Trường Lạc.
Sắc phong xong xuôi, Vĩnh Bình Đế lệnh cho Thục Vương và Tương Vương quay về Bình Thành để đón hậu phi và các vương còn lại về kinh.
Đầu tháng Chín, chiếu thư sắc phong đã đến Yến Vương phủ ở Bình Thành trước cả huynh đệ Ngụy Yến. Cả gia đình ba đời đều quỳ trước điện Tồn Tâm nghe tuyên đọc từng cuộn chiếu thư. Ngoại trừ Ngụy Dương vừa được phong làm Đoan Vương, những người khác đều hân hoan rạng rỡ.
Ngụy Dương dưới ánh mắt nhắc nhở của Từ Hoàng hậu cũng vội vàng nặn ra nụ cười. Chỉ là khi trở về cùng Từ Hoàng hậu, vành mắt Ngụy Dương đã đỏ lên. Là phận làm con, hắn không thể giấu nổi nỗi uất ức trước mặt mẫu phi thân sinh.
Phụ vương đăng cơ, hắn là đích trưởng t.ử, theo lý phải được phong Thái t.ử, vậy mà Phụ vương lại đưa ra tước hiệu "Đoan Vương", điều này có ý nghĩa gì?
Từ Hoàng hậu hiểu nỗi lòng của nhi t.ử, nhưng bà không cho rằng hành động này của Hoàng thượng là muốn lập hoàng t.ử khác làm Thái t.ử. Cứ nhìn phong hiệu là thấy, bốn người đệ đệ đều là phiên vương các vùng đất xa, nhưng Hoàng thượng không muốn sau này lặp lại vết xe đổ ngày hôm nay, nên bắt bốn vị phiên vương ở lại kinh thành, có danh mà không có quyền cầm binh.
Đồng thời, tuy Hoàng thượng chưa phong đích trưởng t.ử làm Thái t.ử, nhưng hiệu "Đoan Vương" khác biệt hẳn với bốn người còn lại, chính là lời thông cáo cho thần dân bách tính rằng hắn vẫn là người ngài chọn làm Thái t.ử trong lòng.
"Phụ hoàng con tự có toan tính của người. Việc con cần làm là làm tốt một Đoan Vương, hoàn thành những sai sự mà Hoàng thượng giao phó sau khi vào kinh."
"Bá Khởi con hãy nhớ kỹ, bất luận phong hiệu là gì, con vẫn là đích trưởng t.ử của Phụ hoàng con. Chỉ cần con lập thân chính trực, đối với Hoàng thượng trung hiếu, đối với huynh đệ hữu ái, đối với thần dân nhân hậu, thì vị trí đó sớm muộn cũng là của con."
Từ Hoàng hậu thần sắc điềm tĩnh, giọng nói từ ái. Ngụy Dương đang ngồi rũ rượi trên ghế nhìn mẫu thân, tuy trong lòng vẫn thấy uất ức nhưng tia tuyệt vọng đã dần tan biến. Mẫu thân nói đúng, hắn là đích trưởng t.ử, dẫu không có công lao, chỉ cần không phạm sai lầm, Phụ vương cũng khó lòng mà vượt qua hắn để lập người con khác.
Phía Lý trắc phi, nhi t.ử được phong Vương, nhi nữ làm Công chúa, ngay cả nhà nữ tế cũng có tước vị. Lý trắc phi đáng lẽ phải vui mừng, nhưng nhìn tờ chiếu thư phong mình làm "Lệ Phi", bà càng nhìn càng thấy không thoải mái trong lòng.
"Nương nương, phong Phi là chuyện vui, sao người lại cau mày thế ạ?" Ma ma bên cạnh đã đổi cách xưng hô, tò mò hỏi.
Lý trắc phi xưa kia, nay là Lệ Phi, chỉ tay vào chiếu thư mà bảo: "Quách thị phong Hiền Phi, Thôi thị phong Thục Phi, Ôn thị phong Thuận Phi. Hiền Thục không nói làm gì, Thuận cũng là khen ngợi nữ t.ử cung thuận, duy chỉ có ta là phong Lệ Phi, chẳng liên quan gì đến phẩm đức cả. Ngươi nói xem, có phải Hoàng thượng cố ý không?"
Ma ma đương nhiên phải chọn lời chủ t.ử thích nghe mà nói:
"Lệ cũng là để khen ngợi nữ t.ử mà. Ví như Lệ chất tuệ tâm là nói nữ t.ử tài sắc vẹn toàn. Huống hồ Nương nương vốn là người xinh đẹp nhất trong năm vị Nương nương, Hoàng thượng cho người phong hiệu đặc biệt một chút cũng là để thông cáo thiên hạ rằng sự sủng ái dành cho người là độc nhất vô nhị, người thấy có đúng không?"
Lệ Phi liền nghĩ tới những tình cảm nồng thắm thuở trẻ giữa bà và biểu ca. Phải rồi, nếu thực sự là như vậy thì "Lệ Phi" quả là một phong hiệu tốt.
Trừng Tâm Đường.
Tam gia được phong Vương, phu nhân cũng được phong Vương phi, trên dưới Trừng Tâm Đường đều tràn ngập không khí vui tươi. Ba năm qua mọi người trong lòng thấp thỏm bao nhiêu thì giờ đây vui mừng bấy nhiêu.
Kim Tiễn, Ngân Tiễn không ngừng gọi Ân Huệ là "Vương phi", rất nhanh đã quen với danh xưng mới này. Còn tất cả những chuyện này đối với Ân Huệ mà nói đều là những việc đã từng trải qua, sự khác biệt duy nhất là kiếp trước chỉ có nàng và Hành ca nhi ở nhà đợi Ngụy Yến đến đón, còn hiện tại, bên cạnh nàng có thêm một Tuần ca nhi và một Ninh tỷ nhi.
"Nương, bao giờ phụ thân mới về ạ?" Hành ca nhi chẳng mấy bận tâm đến đống sắc phong kia, chỉ mong ngóng người cha đã xa nhà gần hai năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kim Tiễn tươi cười nói: "Thế t.ử nên đổi cách gọi là Phụ vương rồi ạ."
Hành ca nhi nghe vậy, sắc mặt bỗng đanh lại. Hành ca nhi lên tám tuổi vốn đã không còn hay treo nụ cười trên môi như lúc nhỏ. Trong bốn năm từ khi Tiên đế băng hà đến lúc chiến sự kết thúc, dù đám trẻ trong Vương phủ được người lớn giấu kín chuyện đại sự bên ngoài, nhưng chúng vẫn thường nghe được tin tức từ miệng phụ mẫu hay nha hoàn thái giám.
Vì thế, Hành ca nhi biết phụ thân mình theo Tổ phụ đi đ.á.n.h trận, biết người có thể bị thương bất cứ lúc nào. Cha gặp nguy hiểm như vậy, Hành ca nhi làm sao có thể vô tư lự cho được. Cậu bắt đầu quan tâm đến chiến sự, bắt đầu hứng thú với đại sự triều đình.
Các tiên sinh không cho phép thảo luận, Hành ca nhi liền tự mình lật xem sử sách, gặp chỗ nào không hiểu thì đi thỉnh giáo tiên sinh. Tâm sự trong lòng nhiều lên, cộng thêm việc thỉnh thoảng tranh chấp với các đường huynh đệ khác, Hành ca nhi nhanh ch.óng thu liễm bản tính trẻ con, trở nên trầm ổn có chừng mực, ngày càng có phong thái của một hoàng tôn.
Một hoàng tôn, khi đang nhớ sinh phụ, làm sao có thể cho phép một nha hoàn đứng bên cạnh chỉ dạy mình phải xưng hô thế nào? Vì Kim Tiễn là đại nha hoàn thân cận của nương nên Hành ca nhi mới chỉ bày ra vẻ mặt lạnh lùng, nếu là người khác, cậu đã bắt đối phương vả miệng rồi.
Kim Tiễn thực chất biết tính khí của Hành ca nhi, vì hôm nay quá vui mừng nên mới quên mất bổn phận, thấy Hành ca nhi sa sầm mặt, Kim Tiễn vội quỳ xuống tạ tội. Ân Huệ: "Được rồi, ngươi lui xuống trước đi."
Kim Tiễn hành lễ lui ra. Ân Huệ nhìn Hành ca nhi và Tuần ca nhi đang đứng song song trước mặt mình, rồi lại nhìn con gái đang ngồi trên sập nghiêm túc loay hoay với cái cửu liên hoàn mà hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nàng dịu dàng nói với các con: "Kinh thành cách đây xa lắm, phụ thân và Tứ thúc phải đi rất lâu, có lẽ phải đợi thêm nửa tháng nữa."
Hành ca nhi: "Vậy chúng ta đều phải dọn đến kinh thành ở ạ?"
Ân Huệ: "Phải, sau này kinh thành chính là nhà của chúng ta. Có điều đại gia đình ta sẽ ở riêng ra. Hoàng tổ phụ và Tổ mẫu ở trong hoàng cung, nhà Đại bá ở Đoan Vương phủ, nhà Nhị bá ở Sở Vương phủ, nhà chúng ta ở Thục Vương phủ, nhà Tứ thúc ở Tương Vương phủ, còn Ngũ thúc ở Quế Vương phủ."
Nàng cố ý nói tỉ mỉ như vậy để các con ghi nhớ phong hiệu của các bá phụ và thúc thúc.
Hành ca nhi rủ mắt thầm nhớ, Tuần ca nhi sáu tuổi tiếp tục hỏi: "Thục Vương phủ có to không ạ?"
Ân Huệ cười bảo: "Không to bằng Vương phủ ở đây, nhưng to hơn Trừng Tâm Đường của chúng ta nhiều, Tuần ca nhi có thể có viện t.ử của riêng mình."
Tuần ca nhi lập tức ôm lấy cánh tay Hành ca nhi: "Con muốn ở cùng với ca ca."
Ân Huệ xoa xoa cái đầu nhỏ của nhóc. Ba năm Ngụy Yến bôn ba bên ngoài chính là lúc Tuần ca nhi bắt đầu biết ghi nhớ mọi chuyện. Thời gian nhóc ở bên phụ thân quá ngắn, ngược lại ngày ngày đi theo ca ca đến học đường đọc sách, ca ca bảo vệ nhóc không bị các đường huynh bắt nạt.
Ca ca cùng nhóc hoàn thành bài vở, ca ca cùng nhóc ra vườn chơi. Có thể nói, người Tuần ca nhi thích nhất chính là đại ca mình, ngay cả nương cũng phải xếp sau huynh một chút, bởi vì nương có rất nhiều việc phải bận, lại còn phải chăm sóc tiểu muội hay khóc nhè.
Hành ca nhi nhìn tiểu đệ, cũng không phiền lòng nếu ở chung một viện với nhóc.
Huynh đệ Ngụy Yến còn chưa tới, các viện trong Vương phủ đã bắt đầu dọn dẹp trước theo sự dặn dò của Từ Hoàng hậu. Vì đại sự đã thành, dù Ân Huệ vẫn chưa thể ra khỏi phủ nhưng quản sự Chu thúc, Ân gia, Liêu Thu Nương đều đã có thể gửi thư vào trong.
Ân Dũng có công quyên bạc và trù bị lương thảo, sau khi Vĩnh Bình Đế đăng cơ đã sắc phong Ân Dũng làm Tế Xương Bá, tước vị thế tập võng thế (cha truyền con nối vĩnh viễn), Ân Lãng là Thế t.ử, hai ông cháu đều có quan chức.
Phía Liêu Thu Nương, công công nàng được phong Hầu, sinh phụ của nàng là Liêu Thập Tam cũng được phong tước Bá, quan cao lộc hậu. Tuy nhiên, Liêu Thập Tam phải sang đất Tần nhậm chức đại tướng thủ biên, nên Liêu Thu Nương phải theo nhà họ Phùng vào kinh thành ở riêng. Ân gia cũng đang thu xếp hành trang tiến kinh, hẹn gặp lại Ân Huệ sau khi vào kinh thành.
Chu thúc gửi thư hỏi Ân Huệ định xử lý sản nghiệp ở Bình Thành thế nào. Ân Huệ viết thư trả lời, bảo ông tiếp tục ở lại Bình Thành. Kiếp trước công công dường như có ý định dời đô về Bình Thành, căn cơ sản nghiệp của Ân gia cũng đều ở đây, thay vì đến Kim Lăng tranh giành ruộng đất cửa tiệm với đám quyền quý địa phương, chẳng thà giữ vững những thứ ở Bình Thành.
Với bản tính thương nhân, có một khoảnh khắc Ân Huệ nảy ra ý định nhân lúc đất đai ở Bình Thành đang rẻ mà mua thêm thật nhiều. Nhưng ngay giây sau nàng đã từ bỏ, nàng đã có số tiền tiêu mấy đời không hết rồi, "quá mù ra mưa", không nên quá tham lam.