Ân Huệ: "Tôn t.ử tôn nữ của người đều lớn cả rồi, người vui vầy là với tằng tôn đấy."
Tôn t.ử tôn nữ... Trong đầu hiện lên khuôn mặt không còn nhận dạng được trước khi bị c.h.é.m đầu của đích trưởng tôn Ân Văn, Ân Dũng thong thả thở dài một tiếng. Ngay từ lúc Ân Văn chạy tới kinh thành kiện cáo Yến Vương và Ân gia, tình nghĩa ông cháu đã hoàn toàn cạn kiệt, nhưng dẫu sao đó cũng là đứa cháu mình đích thân nuôi lớn, tuổi xuân phơi phới lại đột ngột dừng lại, Ân Dũng vẫn không tránh khỏi nỗi bùi ngùi.
"Đó là con đường tự hắn ta chọn lấy, người đừng đau lòng nữa." Ân Huệ nhận thấy vẻ thương cảm của lão nhân gia, vội vàng lên tiếng khuyên nhủ.
Ân Dũng mỉm cười: "Thôi được, không nhắc đến nó nữa. Tỷ phu con là Tưởng Duy Trinh hiện đang giữ chức Lại bộ Lang trung, chuyện này con đã biết chưa?"
Ân Huệ: "Vâng, Vương gia có nói với con rồi ạ."
Ân Dũng: "Vừa vào kinh nó đã tới thăm ta, đầu tháng này đường tỷ con và các cháu vừa đến Kim Lăng, cả nhà bốn người lại tới thêm lần nữa. A Dung (Ân Dung) trước khi xuất giá đôi phần còn chưa hiểu chuyện, bao năm trôi qua, ta thấy nó đã trầm ổn hơn nhiều. A Huệ à, đều ở Kim Lăng cả, tỷ muội các con đừng nên xa cách, cũng đừng vì đứa nghịch t.ử kia mà nảy sinh hiềm khích, bằng không tỷ muội bất hòa sẽ dễ để người ngoài lợi dụng."
Ân Huệ: "Người cứ yên tâm, con hiểu mà, qua hai ngày nữa con sẽ gửi thiếp cho tỷ ấy." Chuyện này không liên quan đến việc tình tỷ muội có thắm thiết hay không, mà là lễ tiết cơ bản nhất, đặc biệt là khi Tưởng Duy Trinh và Ngụy Yến đang cùng làm quan trong triều.
Câu chuyện lại chuyển sang việc học hành của Ân Lãng. Nhắc đến điều này, Ân Dũng rất mực hài lòng. Trước năm mười bốn tuổi Ân Lãng vẫn sống ở Nhị phòng, Ân Cảnh Thiện chẳng đoái hoài gì đến thứ t.ử, còn Triệu thị thì không muốn Ân Lãng chạm vào việc làm ăn của Ân gia nên đã xếp lịch học của cậu dày đặc.
Vì thế Ân Lãng chỉ biết vùi đầu vào sách vở, nền tảng được xây dựng vô cùng vững chắc. Dù ba năm qua theo ông lo liệu lương thảo có phần đình trệ, nhưng với thông minh tài trí của mình, trước năm ba mươi tuổi thi đỗ Tiến sĩ là vẫn có hy vọng.
"Nhà chúng ta đã có tỷ phu con rồi, A Lãng không cần vội, quan trọng nhất là phải thực tế, vững vàng, không được vì tước vị mà sinh tâm phù phiếm." Đây chính là ý của Ân Dũng.
Ngoài ra, vì Ân Dũng đến kinh thành trước đã lâu nên nắm rõ tình hình các thế gia quan lại một cách tỉ mỉ. Ông nghiêm túc giúp Ân Huệ hệ thống lại một lượt, sợ nàng không nhớ xuể còn đặc biệt ghi chép vào một quyển sổ tay.
"Sau này Thục Vương phủ sẽ do con làm chủ, việc xã giao cũng sẽ nhiều lên. Nếu có ai chủ động kết giao, con phải cân nhắc cho kỹ xem người ta có muốn thông qua con để làm quen với Vương gia hay không. Dù gặp chuyện gì, hãy nhớ phải bàn bạc với Vương gia, đừng tự ý quyết định..."
Nhà người ta thường là phụ mẫu dặn dò nữ nhi đã xuất giá những điều này, còn ở Ân gia, Ân Dũng đã thay nàng cân nhắc thấu đáo mọi phương diện. Dặn dò thôi chưa đủ, lão gia t.ử còn muốn nhét cho Ân Huệ một xấp ngân phiếu, sợ tôn nữ không có tiền lo liệu Thục Vương phủ.
Ân Huệ kiên quyết không nhận, tổ phụ đã quyên góp bao nhiêu quân nhu, tiền trong tay ông có lẽ còn chẳng nhiều bằng nàng. "Người cứ yên tâm hưởng phúc đi ạ, con đâu còn là tân nương mới gả như hồi đó nữa, con sớm đã có thể tự đảm đương một phía rồi."
Sau khi dùng bữa trưa tại Ân gia, gia đình năm người Ân Huệ trở về Thục Vương phủ. Ngụy Yến nán lại tiền viện khoảng hai khắc, khi vào hậu viện chuẩn bị nghỉ trưa thì thấy Ân Huệ đang tựa mình bên đầu giường, tay đang lật xem thứ gì đó.
Chàng bước tới, Ân Huệ cũng không có ý phòng bị, chủ động giải thích: "Đây là sơ đồ các mối quan hệ thông gia giữa các thế gia và quan chức cao cấp ở kinh thành mà tổ phụ đã soạn. Lão nhân gia sợ thiếp mới đến kinh thành chưa hiểu sự đời nên đặc biệt hệ thống lại cho thiếp."
Ngụy Yến nhận ra vành mắt nàng hơi đỏ, chắc hẳn lúc nãy lại vừa khóc xong. Tuy nhiên, lão thái công đối xử với nàng tốt như thế, nàng cảm động cũng là lẽ thường tình. Ngụy Yến sát lại gần, cùng nàng xem qua hai trang. Lão thái công đúng là gừng càng già càng cay, liệt kê quan hệ các nhà vô cùng rõ ràng, dễ hiểu.
"Nghỉ ngơi trước đi, sau này xem dần cũng được." Ngụy Yến chui vào chăn nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ân Huệ bèn đặt quyển sổ bên cạnh gối, nằm xuống rồi nhìn chàng: "Vương gia, nhà Nhị thúc tuy không tốt nhưng thiếp và đường tỷ chưa từng xảy ra hiềm khích. Nay cùng ở kinh thành, người xem thiếp có nên mời tỷ ấy sang phủ ngồi chơi không?"
Ngụy Yến bảo: "Được chứ, nếu nàng ấy hiền thục, nàng thường xuyên đi lại cũng không sao, còn nếu nàng ấy giống tính phụ mẫu mình thì thôi vậy." Tưởng Duy Trinh có tiền đồ, Thục Vương phủ có người thân như vậy cũng coi là có thể diện, không hề mất mặt, nhưng Ngụy Yến không có yêu cầu gì với Tưởng Duy Trinh, càng không có ý định lôi kéo.
Ân Huệ hiểu ý Ngụy Yến, chàng vốn khinh miệt những chiêu trò kéo bè kết phái. Ngày hôm sau, Ân Huệ phái người mang thiếp mời tới Tưởng phủ.
Tại Tưởng phủ, Tưởng Duy Trinh đã đi làm việc ở Bộ Lại, Ân Dung đang cùng ma ma quản sự xử lý một vài việc vặt. Nhận được thiếp mời từ Thục Vương phủ, Ân Dung thẫn thờ một lúc. Đứa đường muội này từ nhỏ đã được tổ phụ cưng chiều, được họ hàng tung hô kia, quả nhiên đã một bước lên trời, trở thành vị Vương phi tôn quý tột bậc.
Trước khi xuất giá, Ân Dung đã nhìn thấu phụ mẫu huynh trưởng ngoài việc cho nàng một khoản hồi môn thì sẽ chẳng giúp đỡ được gì thêm, thậm chí còn coi nàng như người ngoài, không cho phép nàng biết những bí mật trong nhà.
Vì vậy nàng mới đặc biệt hướng Ân Huệ sám hối, hy vọng giữ được liên lạc thư từ để sau này nếu con đường quan lộ của Tưởng Duy Trinh cần giúp đỡ, nàng còn có chỗ để cầu cạnh chút tình riêng từ Ân Huệ. Thế nhưng ngay khi nàng viết bức thư đầu tiên cho Ân Huệ, Tưởng Duy Trinh đã phát hiện ra. Hắn giữ bức thư đó lại, còn bảo nàng sau này đừng viết nữa.
Ân Dung không hiểu. Tưởng Duy Trinh thẳng thừng nói: "Theo ta được biết, nhạc phụ nhạc mẫu và ngay cả nàng đều có hiềm khích cũ với Tam phu nhân. Đã không hòa thuận từ trước khi xuất giá, lúc này lấy đâu ra tình tỷ muội?"
Khi ấy mặt Ân Dung hết đỏ lại trắng, không ngờ người phu quân trông có vẻ thư sinh nho nhã thực ra sớm đã nghe ngóng rõ mồn một mọi chuyện của Ân gia. Hóa thẹn thành giận, Ân Dung nói lời thiếu suy nghĩ: "Thiếp muốn nịnh bợ nàng ta cũng là vì cái nhà này thôi."
Còn một câu khó nghe hơn nàng không nói ra, đó là: Tưởng Duy Trinh cưới nàng chẳng phải là vì nhắm vào mối quan hệ với Yến Vương phủ sao, bây giờ còn giả vờ thanh cao cái gì. Sợ lộ ra suy nghĩ trong lòng, Ân Dung nói xong liền cúi đầu, chỉ dùng dư quang nhìn hắn cầm kéo từ tốn cắt nát bức thư, rồi nghe hắn bình thản bảo: "Con đường quan lộ của ta ta tự có sắp xếp, nàng chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là được, không cần can thiệp vào chuyện quan trường."
Vì chuyện đó, Ân Dung đã ấm ức một thời gian dài, vừa giận Tưởng Duy Trinh nói lời khó nghe, vừa lo hắn sẽ chán ghét mình. May thay, Tưởng Duy Trinh vẫn đối xử với nàng ôn hòa chu đáo như trước, bao năm chung sống chỉ thu nhận hai thông phòng nhưng không cho phép họ sinh con, cũng không nạp thiếp.
Sau đó là chuyện đại ca kiện cáo Yến Vương, rồi Yến Vương khởi sự. Ân Dung sợ đến phát khiếp, sợ ngày vui của nhà mình bị đại ca hay tổ phụ làm liên lụy. Có lẽ vì chức quan của Tưởng Duy Trinh không cao nên triều đình không để mắt tới, các quan địa phương khác thì cho rằng hắn là muội phu ruột của Ân Văn nên sẽ đứng về phía đó, vì thế cũng chẳng đề phòng hay tố cáo gì hắn.
Thậm chí cả Ân Dung, mãi đến khi Tưởng Duy Trinh âm thầm đưa nàng và các con về đất Yến lánh nạn, nàng mới nhìn ra kế hoạch của hắn. Nàng rất hoảng, sợ Yến Vương bại trận, sợ Tưởng Duy Trinh bị triều đình xử t.ử, nàng và các con cũng không còn đường trốn chạy.
Tưởng Duy Trinh chỉ nắm tay nàng, bảo nàng hãy tin hắn, hắn tuyệt đối không đem tính mạng cả gia đình ra đ.á.n.h cược. Thực tế đã chứng minh Tưởng Duy Trinh đúng, Yến Vương đã thành Hoàng đế, hắn cũng trở thành quan kinh thành ngũ phẩm, còn phong nàng làm Cáo mệnh phu nhân.
Nếu không có Ân Huệ, Ân Dung thực sự cảm thấy mình đã là nữ nhân may mắn nhất, có số mệnh tốt nhất đất Yến rồi. Tiếc thay, Ân Huệ còn có mệnh tốt hơn nàng, trước khi lấy chồng thì mọi bề lấn át nàng, lấy chồng rồi lại càng lấn lướt hơn.
So với vị trí Vương phi cao cao tại thượng kia của Ân Huệ, chức Cáo mệnh phu nhân này của nàng thì tính là gì? Rõ ràng biết là không nên so bì nữa, nhưng trong lòng Ân Dung vẫn không cam tâm, không cam tâm chút nào!
Hoàng hôn, khi Tưởng Duy Trinh trở về, Ân Dung lấy danh thiếp của Thục Vương phủ ra cho hắn xem. Khi Tưởng Duy Trinh xem thiếp, Ân Dung không rời mắt quan sát phu quân mình, và rồi, trên khuôn mặt ôn nhã tuấn lãng của hắn, nàng đã bắt gặp một tia vui mừng khó lòng nhận ra.
Ân Dung bấy giờ đã hiểu, phu quân nàng thực sự có tâm ý muốn nịnh bợ quý nhân. Trước kia cưới nàng là để trèo lên Yến Vương phủ, nay lại càng muốn bám víu vào người huynh đệ đồng tế là Thục Vương này.
"Hiếm khi Vương phi còn nhớ tình xưa, vậy nàng hãy chuẩn bị cho tốt, dẫn theo các con cùng đi đi." Tưởng Duy Trinh đặt danh thiếp xuống, mỉm cười nói.