Trọng Sinh Chi Quý Phụ

Chương 181



Ân Dung tâm trạng phức tạp, có phần ngượng ngùng bảo: "Đã mấy năm không gặp, chỉ sợ gặp mặt rồi cũng chẳng biết nói gì."

 

Tưởng Duy Trinh: "Trước tiên cứ ôn lại chuyện cũ, tìm cơ hội thay mặt Ân Văn tạ tội, sau đó thì chuyện trò về con cái. Tỷ muội một nhà, dù sao cũng thân thiết hơn người ngoài."

 

Ân Dung gật đầu theo thói quen. Tưởng Duy Trinh nhìn nàng vài cái, đột nhiên hỏi: "Nàng không phải là đang đố kỵ vì Vương phi có số mệnh tốt hơn mình đấy chứ?" Sắc mặt Ân Dung đại biến, vội vàng phủ nhận.

 

Tưởng Duy Trinh sa sầm mặt nói: "Không có là tốt nhất. Chúng ta có được ngày hôm nay không hề dễ dàng, nàng làm đẹp lòng Vương phi thì Hoàng thượng mới có thể quên đi việc ta thực chất là nữ tế của Nhị phòng Ân gia."

 

Ân Dung vốn đã sợ hắn, nay nhắc đến Ân Văn, nàng lại càng cảm thấy không còn mặt mũi nào, liên tục cam đoan rằng nàng không hề đố kỵ với Ân Huệ.

 

Mùng năm tháng Chạp, Ân Dung dẫn theo đôi con thơ, đến Thục Vương phủ đúng như đã hẹn. Ân Huệ phái Kim Tiễn ra phía trước đón người.

 

Kim Tiễn từ năm bảy tám tuổi đã ở Ân gia, luôn theo sát bên mình Ân Huệ. Thời thiếu nữ, Ân Dung và Ân Huệ tranh cãi, Kim Tiễn chính là người đứng xem, lại chẳng ít lần làm cho Ân Dung phải bực bội.

 

Giờ đây gặp lại, Ân Dung lại phải nở nụ cười trước mặt Kim Tiễn, phải nể trọng Kim Tiễn ba phần. Trong lòng Ân Dung thật không dễ chịu chút nào. Nếu nàng và Ân Huệ đều gả vào nhà quan lại bình thường, nàng với tư cách là tỷ tỷ đến thăm, Ân Huệ kiểu gì cũng phải đích thân ra đón.

 

"Mời phu nhân đi hướng này." Kim Tiễn thì đã sớm gạt bỏ những hiềm khích cũ ở Ân gia, cử chỉ rất mực ổn trọng. Đây đều là nhờ rèn luyện từ thời ở Yến Vương phủ, không còn thua kém gì những đại nha hoàn được các thế gia dạy dỗ.

 

Ân Dung mỉm cười, một tay dắt nhi nữ, một tay dắt nhi t.ử. Kim Tiễn tinh tế bước chậm lại, không để nàng phải lúng túng vì vội vã đuổi theo.

 

Ngụy Yến đã đi làm việc, Hành ca nhi và Tuần ca nhi thì vào cung đọc sách, chỉ có Ân Huệ và Ninh tỷ nhi ở nhà. Khi Ân Dung đến sân viện bên này, Ân Huệ mới dắt Ninh tỷ nhi ra đến cửa, từ xa đã mỉm cười nói với Ân Dung: "Tỷ tỷ đã tới rồi."

 

Hôm nay thời tiết khá tốt, ánh nắng rực rỡ tỏa xuống trước sảnh đường. Ân Dung vừa đi hết hành lang đã hướng tầm mắt nhìn qua, thấy ngay Ân Huệ đang tươi cười bước ra. Nằm ngoài dự tính của nàng, vị Thục Vương phi vừa được sắc phong không hề ăn vận quá lộng lẫy, chỉ mặc một chiếc áo bối t.ử bằng gấm màu đỏ thẫm thêu hoa văn, đầu cài trâm vàng, tôn lên khuôn mặt mỹ nhân trắng trẻo rạng rỡ.

 

Ân Dung vô thức chậm bước lại. Khí chất tôn quý của Yến Vương phủ quả thực rất nuôi dưỡng con người, nuôi dưỡng Ân Huệ trở nên đẹp và diễm lệ hơn hẳn người đường muội trong ký ức của nàng.

 

Nếu nói trước khi xuất giá Ân Huệ là một đóa tường vi trên tường, thì nay nàng đã rực rỡ thành một đóa mẫu đơn ung dung hoa quý, định sẵn là sẽ được văn nhân mặc khách ngợi ca là quốc sắc.

 

Ân Huệ thường ngày tiếp xúc đều là hoàng thân quốc thích, còn nàng, trước khi vào kinh cũng chỉ đi lại với phu nhân của mấy vị quan nhỏ thất phẩm, bát phẩm.

 

"Thần phụ bái kiến Vương phi." Nhớ lời dặn của Tưởng Duy Trinh, khi tiến lại gần, Ân Dung quy quy củ củ quỳ lạy hành lễ. Ân Huệ bị lễ tiết của nàng làm cho kinh ngạc, lập tức tiến lên, kịp thời đỡ lấy cánh tay Ân Dung, cười bảo: "Tỷ muội trong nhà, tỷ cần gì phải khách sáo như vậy."

 

Ân Dung bấy giờ mới ngẩng đầu lên. Đường tỷ trong mắt Ân Huệ so với ký ức cũng không có thay đổi quá lớn, chẳng qua là mang dáng vẻ phụ nhân, khí độ trầm ổn hơn xưa vài phần, lại pha thêm chút e dè, khép nép.

 

Sợ mình sao? Ân Huệ thấy lạ. Khi nàng còn là tức phụ Hoàng tôn, thân phận cũng cao, nhưng mẹ con Triệu thị và Ân Dung chưa bao giờ tỏ vẻ sợ hãi, hoàn toàn đối đãi với nàng như con cháu trong nhà, chẳng hề khách khí.

 

"Bao nhiêu năm rồi, sao tỷ không viết một bức thư nào thế? Muội còn chẳng biết tỷ theo tỷ phu đi những đâu, càng không biết là muội đã được làm biểu di rồi." Ân Huệ mỉm cười nhìn hai đứa trẻ bên cạnh Ân Dung.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ân Dung bèn giới thiệu trước: "Đây là A Như, năm nay năm tuổi; đây là A Trí, ba tuổi, vẫn chưa khai tâm đâu." Ân Huệ sớm đã quên mất diện mạo của Tưởng Duy Trinh, chỉ nhìn cặp tỷ đệ này: Tưởng Như rất giống Ân Dung, còn Tưởng Trí thì mày thanh mục tú, đa phần là giống Tưởng Duy Trinh.

 

"Đây là Ninh Ninh, biểu muội của các cháu." Ân Huệ cũng dắt Ninh tỷ nhi lại gần. Ninh tỷ nhi nhìn biểu tỷ huynh nhà họ Tưởng, ngoan ngoãn gọi "Biểu tỷ", "Biểu ca". Tưởng Như lớn hơn nên nụ cười văn tĩnh, Tưởng Trí hơi nhát người lạ, bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy tay tỷ tỷ.

 

Lũ trẻ được giao cho nhũ mẫu chăm sóc, Ân Huệ mời Ân Dung vào sảnh đường dùng trà. Ân Dung trước tiên thay mặt Ân Văn tạ tội. Ân Huệ lờ mờ đoán được tại sao Ân Dung lại trở nên khép nép như thế, nàng dịu dàng nói: "Hắn là hắn, tỷ là tỷ. Đến Hoàng thượng còn không để tâm, muội và Vương gia càng không bao giờ giận lây sang tỷ. Tỷ mau ngồi đi, cứ hở chút là hành lễ thế này thật là xa cách quá."

 

Ân Dung bấy giờ mới lùi lại ngồi xuống ghế. Ân Huệ khá tò mò về trải nghiệm của nàng và Tưởng Duy Trinh những năm qua nên cất lời hỏi thăm. Ân Dung kể về hai lần điều chuyển công tác sau khi kết hôn của phu quân, đều làm Tri huyện thất phẩm, chuyển dần từ Bắc vào Nam, vì ngày càng gần kinh thành nên cũng coi như là chuyện tốt.

 

Ân Huệ chân thành khen ngợi: "Tỷ phu biết chọn con đường sáng, lập công lớn trước mặt Hoàng thượng, quả là anh minh quả quyết, thật khiến người ta khâm phục." Ân Dung khiêm tốn: "Vương phi quá khen rồi, nhà ta chẳng qua là gặp may thôi."

 

Ân Huệ mỉm cười hỏi tiếp: "Tỷ phu đối xử với tỷ thế nào?" Ân Dung thẹn thùng cúi đầu, vân vê chiếc khăn tay bảo: "Cũng tốt lắm ạ."

 

Xét một cách công bằng, Tưởng Duy Trinh đối với nàng thực sự không tệ, không hề đụng vào của hồi môn xuất giá của nàng, không cậy chức quan mà coi thường nàng, có chuyện gì cũng bình tâm bàn bạc, lại thường xuyên chỉ bảo nàng cách đối nhân xử thế, cũng không nạp thiếp gì cả.

 

Nhưng Ân Dung luôn cảm thấy giữa nàng và trượng phu luôn có một lớp rào cản. Sự lạnh nhạt và nhạy bén thỉnh thoảng lộ ra của Tưởng Duy Trinh luôn khiến nàng thấy lạnh sống lưng. Ví như hắn rõ ràng đã điều tra quan hệ giữa hai phòng nhà họ Ân nhưng bình thường chẳng hề biểu lộ gì, đột nhiên lại mỉa mai nàng một trận ngay lúc nàng định viết thư. Cảm giác đó như thể Tưởng Duy Trinh có con mắt thứ ba, thu hết mọi hành động của nàng vào tầm mắt, khiến mọi tâm tư tư lợi của nàng không còn chỗ trốn.

 

"Còn muội, Vương gia chắc chắn đối xử với muội rất tốt phải không?" Ân Dung thử hỏi.

 

Ân Huệ đương nhiên nói là tốt rồi, và kiếp này Ngụy Yến quả thực có nhiều nhân tính hơn kiếp trước. Chàng không nói chuyện phiếm, nhưng những chuyện liên quan đến Ân gia, hễ nghe được tin gì chàng đều sẽ báo cho nàng biết. Một khi đã quen với cái lạnh của Ngụy Yến, khi chàng biểu hiện ra một chút ấm áp, nàng liền có thể cảm nhận được ngay.

 

Buổi trưa, Ân Huệ giữ ba mẫu t.ử Ân Dung lại dùng cơm tại Thục Vương phủ. Một phần vì nàng hứng thú với cuộc sống sau hôn nhân của đại đường tỷ nên bất giác đã trò chuyện rất lâu, phần khác là vì Ninh tỷ nhi thích những người bạn chơi mới, Ân Huệ rất vui lòng thấy cảnh đó.

 

Đợi khi ba mẫu t.ử Ân Dung về rồi, Ân Huệ bế Ninh tỷ nhi hỏi: "Ninh Ninh có thích biểu tỷ huynh nhà biểu di không?" Ninh tỷ nhi gật đầu: "Thích ạ." Tiếc là cô bé mới chỉ biết nói vài từ ngắn ngủi nên không giải thích rõ được tại sao thích.

 

Chiều đến, Ân Huệ đang ngủ trưa thì Kỷ Tiêm Tiêm tới, khuôn mặt viết đầy vẻ không vui. Ân Huệ cười hỏi: "Ai chọc Sở Vương phi của chúng ta giận thế?"

 

Kỷ Tiêm Tiêm lườm nàng: “Muội còn cười được à! Sáng nay ta mới vào cung, nghe Mẫu phi nói qua năm Phụ hoàng sẽ tuyển tú đấy. Không phải là để sung thêm vào hậu cung của người, mà là để chọn Trắc phi cho năm vị Vương gia, bao gồm cả Chính phi cho Ngũ đệ nữa!”

 

Ân Huệ sững người, sau đó trêu chọc: "Tuyển thì tuyển thôi, Nhị tẩu sắc nước hương trời, dẫu có Trắc phi vào cửa cũng chẳng thể lấn lướt tẩu được."

 

Kỷ Tiêm Tiêm thực sự không chịu nổi dáng vẻ ung dung tự tại này của nàng: "Muội không sốt ruột sao? Trắc phi đều được chọn từ những thiên kim danh môn ở Kim Lăng, không giống như đám thông phòng nha hoàn hay thiếp thất bình thường đâu. Loại này là khó đối phó nhất, nặng lời thì người ta dám đi cáo trạng, nhẹ lời thì người ta dám leo lên đầu lên cổ mình ngồi đấy." Bà bà nhà nàng là Lệ Phi chính là một ví dụ! Nghe nói khi bà còn trẻ đã chẳng ít lần tranh sủng, đến cả Hoàng hậu cũng dám cãi lại vài câu.

 

Ân Huệ cố ý thở dài, rủ mắt nói: "Sốt ruột thì có ích gì, Nhị tẩu còn dám thỏ thẻ trách móc trước mặt Nhị ca, chứ cái người nhà muội ấy, muội làm gì có cái gan đó."

 

Trong đầu Kỷ Tiêm Tiêm hiện lên khuôn mặt lạnh lùng của Ngụy Yến. Nhất thời, nàng vừa thấy tội nghiệp cho Ân Huệ, lại vừa có chút hả hê. Bao nhiêu năm nay Ân Huệ chưa bao giờ phải chịu nhục từ thiếp thất, con cái đều là đích t.ử. Lần tuyển tú này, đợi đến khi các Trắc phi xuất thân danh môn vào phủ, Ân Huệ sẽ là người bị ảnh hưởng lớn nhất!

 

Phúc Thiện dù sao cũng là Công chúa Kim quốc chính hiệu nên còn cứng cựa được, còn Ân Huệ thì sao, nữ nhi thương hộ, dẫu Ân lão thái công được phong Bá tước thì những gia tộc danh môn thực thụ cũng chẳng bao giờ đón nhận Ân gia, trong mắt họ căn bản là khinh thường.