Nghĩ như vậy, l.ồ.ng n.g.ự.c Kỷ Tiêm Tiêm trái lại không thấy nghẹn nữa, nàng chờ xem sau này Ân Huệ sang tìm nàng than vãn! Kỷ Tiêm Tiêm đến nhanh mà đi cũng nhanh, Ân Huệ tiễn người đi mà thầm thấy buồn cười.
Kiếp trước cũng có chuyện tuyển tú này, nhưng không rõ là Ngụy Yến đã làm gì hay có nguyên do nào khác, mà bốn vị Vương kia đều có Trắc phi, duy chỉ có bên chàng là Đế - Hậu dường như đều quên mất vậy. Sau đó nàng vào cung, bà bà nàng là Thuận Phi còn dò hỏi nàng, nàng làm sao mà biết được?
Cái khối băng Ngụy Yến ấy, bà bà không dám hỏi, nàng cũng chẳng dám. Khi đó Ân Huệ cũng không để tâm đến nguyên nhân, chỉ quan tâm đến kết quả: Ngụy Yến không có thiếp, nàng vẫn là người duy nhất bên gối chàng!
Năm ấy, các tẩu t.ử đệ muội ít nhiều đều có chuyện phiền lòng, chỉ riêng nàng, dẫu phụ t.ử họ đều là tảng băng nhưng trong phủ mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió. Đến chiều, huynh đệ Hành ca nhi về trước.
Ân Huệ trò chuyện với các con một lát, thêm nửa canh giờ nữa thì Ngụy Yến cũng về nhà. Cả nhà dùng bữa tối ấm áp, Ngụy Yến theo lệ cũ dành hai khắc kiểm tra bài vở của hai con, sau đó cả nhà năm người ra ngoài đi dạo một vòng tiêu thực. Đêm đến khi nằm xuống, hai phu thê mới có cơ hội nói chuyện riêng.
"Tính tình đường tỷ của thiếp trầm lặng đi nhiều, ít ra cũng đã có thể bình thản mà trò chuyện gia đình rồi." Ân Huệ chủ động kể lại tình hình gặp gỡ Ân Dung buổi sáng.
Ngụy Yến nghĩ thầm, Ân Văn đã c.h.ế.t rồi, nếu Ân Dung còn chẳng mảy may bị ảnh hưởng thì đúng là vừa ngu ngốc vừa m.á.u lạnh.
"Đứa nhỏ nhà họ Tưởng thế nào?" Chàng hỏi.
Ân Huệ đáp: "Trông đều rất hiểu lễ nghĩa."
Ngụy Yến bèn suy đoán Tưởng Duy Trinh là người trị gia có phương, bởi lẽ khi trước bàn chuyện cưới hỏi với Ân gia, chàng từng nghe ngóng qua bản tính của hai vị cô nương nhà họ, Ân Dung tuyệt đối không phải hạng người hiền thê lương mẫu.
Ân Huệ nhìn góc mặt thanh lãnh của chàng, lòng khẽ động, nói: "Chiều nay Nhị tẩu có ghé qua, bảo là nghe ngóng được tin từ trong cung, qua năm Phụ hoàng sẽ tuyển Trắc phi cho các chàng đấy."
Kiếp trước nàng không dám hỏi, kiếp này quan hệ hai người đã hòa hợp hơn nhiều, Ân Huệ muốn thử xem sao, biết đâu lại hỏi ra được nội tình vì sao chỉ riêng chàng là không nhận Trắc phi. Ngụy Yến nghiêng đầu nhìn nàng. Ân Huệ c.ắ.n c.ắ.n môi, làm ra vẻ vừa muốn ghen tuông lại vừa sợ chàng không vui.
Ngụy Yến khựng lại một chút, hỏi: "Nếu đúng là vậy thì sao?" Ân Huệ rủ mi mắt, nhẹ giọng nói: "Vậy thì thiếp sẽ dọn dẹp trước hai tòa viện t.ử để chuẩn bị cho các muội muội."
Ngụy Yến chỉ nghe thấy mùi giấm chua nồng nặc, khóe môi nhếch lên, chàng tiến lại gần, ôm lấy thân hình ngày càng yêu kiều ấy vào lòng, nâng cằm nàng lên bảo: "Thông phòng ta còn chê phiền phức, huống hồ là Trắc phi."
Ân Huệ chớp chớp mắt: "Phụ hoàng ban Trắc phi cũng là vì tốt cho người, sao người từ chối được?" Ngụy Yến nói: "Ta tự có cách đối ứng, nàng cứ yên tâm."
Nói đoạn, chàng bắt đầu dùng một phương thức khác để khiến thê t.ử mình "yên tâm". Ân Huệ vừa đáp lại vừa nghĩ, ít nhất nàng có thể khẳng định, kiếp trước đúng là Ngụy Yến đã chủ động không nhận Trắc phi.
Hạ tuần tháng Chạp, quan viên triều đình bắt đầu nghỉ Tết. Vĩnh Bình Đế cũng muốn thư giãn đôi chút, theo lệ cũ, ngài gọi năm người con trai ra trường đua ngựa hoàng gia ở ngoại ô, chạy vài vòng đầy sảng khoái.
Sau khi chạy xong nghỉ ngơi, Vĩnh Bình Đế giống như một người cha hiền từ phát tiền mừng tuổi cho các con, mỉm cười tuyên bố chuyện tuyển tú.
"Chuyện này là sắp xếp cho năm huynh đệ các con, bản thân thích hạng khuê tú thế nào thì báo trước cho Mẫu hậu, Mẫu phi biết để các bà ấy chọn lựa cho."
Năm huynh đệ đồng thanh tạ ơn. Vĩnh Bình Đế liếc mắt nhìn qua, thấy lão Đại mỉm cười, lão Nhị cười tươi nhất, lão Tam vẫn mặt không cảm xúc, lão Tứ nụ cười gượng gạo, còn lão Ngũ hơi lộ vẻ thẹn thùng.
Vĩnh Bình Đế bèn hỏi Ngụy Huyền: "Lão Tứ có ý gì đây, chọn Trắc phi cho con mà con còn không vui à?" Ngụy Huyền theo bản năng xoa xoa đầu. Ngụy Dật trêu chọc: "Tứ đệ chắc không phải là sợ đệ muội ghen đấy chứ?"
Ngụy Huyền lườm hắn một cái rồi nhìn Phụ hoàng giải thích: "Không phải sợ nhà nhi thần ghen, nhi thần chỉ thấy bây giờ thế này là tốt rồi, không vội thêm người." Phúc Thiện lại đang mang thai, lúc này mà thêm người vào, hắn sợ nàng đau lòng.
Vĩnh Bình Đế hừ giọng: "Tốt cái gì mà tốt, hai vị Trắc phi là quy chế, ban cho con thì con cứ nhận lấy." Ngụy Huyền không dám chọc giận Phụ hoàng, đành lý nhí vâng lời.
Vĩnh Bình Đế bảo năm huynh đệ ra đua thêm hai hiệp. Hiệp đầu tiên chạy xong, Ngụy Yến dẫn đầu bỏ xa mọi người, hiệp thứ hai chàng không tham gia nữa mà đứng bên cạnh Vĩnh Bình Đế cùng quan sát.
Vĩnh Bình Đế ngạc nhiên thấy đứa con này hôm nay sao lại cao điệu (chơi trội) thế. Ý nghĩ vừa dứt thì thấy chàng nhìn sang, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vĩnh Bình Đế lấy làm lạ: "Có chuyện gì?"
Ngụy Yến gật đầu, thấp giọng nói: "Phụ hoàng, nhi thần không cần Trắc phi, người đừng bận tâm sắp xếp cho nhi thần nữa được không?"
Vĩnh Bình Đế nhướn mày, nhìn xoáy vào con trai: "Sao, con cũng sợ nương t.ử nhà mình khóc lóc om sòm à?"
Thần sắc Ngụy Yến vẫn bình thường, thản nhiên đáp:
"Không liên quan đến Ân thị. Không giấu gì Phụ hoàng, lúc ở Bình Thành, Ân thị đã chọn cho nhi thần hai thông phòng xinh đẹp, nhưng nhi thần vốn không thích gần gũi nữ t.ử lạ lẫm, cứ để đó mà lãng quên họ suốt sáu bảy năm trời, mãi đến trước khi vào kinh mới giải tán.
Nay Phụ hoàng muốn ban danh môn khuê tú cho nhi thần, nhi thần vừa không muốn miễn cưỡng bản thân gần gũi đối phương, vừa không muốn lãng phí tuổi xuân của họ, nên mới tới xin Phụ hoàng thành toàn."
Vĩnh Bình Đế nhíu mày: "Con không thích nữ nhân à?"
Ngụy Yến đáp: "Nhi thần chỉ không thích những cuộc xã giao không cần thiết, bất luận là nam hay nữ."
Vĩnh Bình Đế lập tức nhớ lại lúc Tiên đế băng hà, đứa con này thế mà có thể ngồi bên cạnh ngài suốt nửa ngày trời mà chẳng nói lấy một lời an ủi! Đối với sinh phụ nó còn như vậy, thì đối với người ngoài làm sao thân cận cho nổi?
Ngài tuyển tú là để liên hôn với các thế gia, khiến họ yên tâm dốc sức cho ngài mà không phải nghĩ ngợi lung tung. Nhưng nếu đưa Trắc phi cho lão Tam mà nó lại chẳng thèm đụng vào người ta, gặp mặt vẫn cứ cái mặt lạnh như tiền ấy, Trắc phi về mẫu tộc kể lại, mẫu tộc lại hiểu lầm thành lão Tam thù ghét họ...
"Thôi đi, con không muốn thì trẫm cũng đỡ mất công!" Vĩnh Bình Đế nói với giọng không vui, còn lườm con trai một cái.
Ngụy Yến hành lễ: "Tạ Phụ hoàng thành toàn."
Vĩnh Bình Đế giận thì giận nhưng lại lắc đầu: "Con như thế này thì làm sao mà cộng sự với các quan viên được?"
Ngụy Yến: "Phụ hoàng yên tâm, nhi thần xưa nay công tư phân minh."
Vĩnh Bình Đế lại nhớ đến ba năm nhi t.ử theo mình chinh chiến bên ngoài, lão Tam và đám tướng lĩnh quả thực chung sống không có trở ngại gì, thậm chí còn dựa vào chiến công mà tạo dựng được uy tín, tướng sĩ đều phục nó.
Nhắc mới nhớ, sau khi đăng cơ ngài không lập tức lập Thái t.ử, quan viên dưới trướng có vài lời bàn tán, trong đó có một luồng dư luận bảo ngài thiên vị lão Tam hơn. Vĩnh Bình Đế thực chất chưa nghĩ nhiều đến thế, người ngài chọn làm Thái t.ử luôn là trưởng t.ử, chỉ là thấy nó cần được rèn luyện thêm nên không vội phong vị.
Lão Tam ấy à, nếu nó mà nghe thấy phong thanh này, nếu nó thực sự có dã tâm thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội liên hôn để lôi kéo thế gia. Vậy mà tiểu t.ử này lại chạy tới bảo ngài là nó không cần Trắc phi! Là thực sự không thích xã giao với nữ nhân lạ, hay là tới để chứng minh sự trong sạch của mình đây?
Nếu là vế trước, Vĩnh Bình Đế cũng chẳng đến mức ép đứa con lạnh lùng này phải làm điều nó không thích. Còn nếu là vế sau, lão Tam có quân công nhưng vẫn giữ đúng bổn phận, Vĩnh Bình Đế lại càng hài lòng hơn.
Trong dịp Tết, giới hoàng thân quốc thích lại bắt đầu một làn sóng yến tiệc mới. Hôm nay nhà Đại công chúa mời khách, mai Đoan Vương phủ lại mở tiệc. Ngụy Yến vốn không phải hạng ham rượu chè, nhưng ngày nào cũng phải ăn một bữa tiệc, hơi rượu trên người chàng chưa lúc nào dứt.
Ngày hai mươi chín tháng Chạp, sau khi tan tiệc từ nhà chồng Nhị công chúa là Vũ Định Hầu phủ nhà họ Dương, vừa lên xe ngựa, mặt Ngụy Yến đã lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Ngay cả người giỏi xã giao như Ân Huệ còn thấy mệt mỏi, huống hồ là hạng người ưa thanh tịnh như chàng.
Hành ca nhi, Tuần ca nhi rất biết nhìn sắc mặt cha, hai huynh đệ ngồi sát nhau ở một bên, vô cùng yên tĩnh. Ninh tỷ nhi thì nghịch ngợm hơn, chốc lại đòi ngồi sang phía các ca ca, chốc lại muốn leo xuống. Ân Huệ nhìn Ngụy Yến.
Chàng tựa lưng vào thành xe, nhắm mắt lại, chân mày cương nghị khẽ nhíu, có lẽ giây tiếp theo chàng sẽ mở mắt ra mà mắng tiểu nữ một trận mất. Ân Huệ vội vàng bế Ninh tỷ nhi vào lòng, nói khẽ: "Phụ thân mệt rồi, Ninh Ninh đừng quấy."
Ninh tỷ nhi nghiêng đầu nhìn cha, thấy người đã "ngủ" rồi, cô bé chớp chớp mắt, ngoan ngoãn được một lát. Đột nhiên, Tuần ca nhi nấc lên một tiếng thật to.
Ninh tỷ nhi nhìn nhị ca, rồi bật cười khanh khách. Tuần ca nhi đỏ bừng mặt, lại lo lắng cha sẽ trách mắng mình, nhóc căng thẳng nhìn cha, thì thấy khóe môi cha hơi nhếch lên, ngay sau đó liền nhìn sang.
Tuần ca nhi càng hoảng hơn. Ngụy Yến hỏi nhóc: "Ăn no rồi à?"