Chỉ riêng việc giáo hóa ngôn ngữ đã khó lòng tiến hành, thay vì làm việc vô công, chi bằng chỉ thu triều cống. Vĩnh Bình Đế vốn tưởng mình ăn được một miếng thịt béo, không ngờ nơi đó lại chẳng khác nào gân gà, "ăn thì không có vị mà bỏ thì thương".
Bảo sao bốn triều đại trước không chiếm đóng nơi đó, chính là vì mối lo ngại này. Tuy nhiên, trận này không hề đ.á.n.h phí công, vừa phô trương được quốc uy Đại Ngụy, vừa rèn luyện được quân đội phương Nam.
Vĩnh Bình Đế vẫn rất vui vẻ, vỗ vai Ngụy Yến hỏi: "Lần này con lập công lớn, muốn ban thưởng gì nào?" Phong tước thì chẳng còn gì để phong nữa, đã là Thân vương rồi; còn vàng bạc châu báu thì ngài thấy con trai cũng không thiếu, chi bằng hỏi xem con có tâm nguyện gì.
Ngụy Yến không cầu mong gì cả: "San sẻ ưu phiền cho Phụ hoàng vốn là phận sự của nhi thần." Câu trả lời quy củ như khuôn đúc này không làm Vĩnh Bình Đế ngạc nhiên. Ngài nhìn con trai thêm một lần rồi xua tay: "Thôi được rồi, qua thăm Mẫu hậu con và mọi người đi."
Ngụy Yến hành lễ cáo lui.
Rời khỏi điện Càn Nguyên, Ngụy Yến đến cung Khôn Ninh thỉnh an Từ Hoàng hậu trước. Từ Hoàng hậu biết chàng đi đường vất vả nên chỉ hỏi han vài câu chứ không giữ lại lâu. Sau đó Ngụy Yến mới sang cung Hàm Phúc gặp thân mẫu là Thuận Phi.
Thuận Phi nhìn thấy con trai sạm đen như vậy thì xót xa rơi nước mắt, gặng hỏi trên người có bị thương chỗ nào không, Ngụy Yến chỉ đáp không sao. Thuận Phi cũng chẳng thể lột đồ con trai ra để kiểm tra, đành miễn cưỡng trò chuyện vài câu rồi giục con mau về nhà.
Lúc Ngụy Yến chuẩn bị ra khỏi cung, Vĩnh Bình Đế phái một vị công công đuổi theo, phía sau còn có mấy tiểu thái giám khiêng rương hòm. Đây chính là phần thưởng của Vĩnh Bình Đế dành cho con trai: một rương vàng ròng, hai rương gấm vóc lụa là, còn có một tráp nhỏ chứa cao dưỡng trắng da chuyên dùng cho hậu phi.
Ngụy Yến nhìn thêm một cái vào chiếc tráp đựng cao dưỡng trắng, rồi nhìn lại đôi bàn tay mình, xoay người về hướng điện Càn Nguyên lĩnh chỉ tạ ơn. Ra khỏi cung môn, các tiểu thái giám chuyển phần thưởng của Vĩnh Bình Đế lên xe ngựa trước, rồi Ngụy Yến mới bước lên xe. Đã là tháng Năm, Kim Lăng bắt đầu nóng dần lên.
Trên người Ngụy Yến có hơi hướm mồ hôi sau chuyến đi dài, có mùi rượu vương trên áo khi bị mời rượu, thậm chí còn vương chút uế khí khi dìu Vĩnh Bình Đế lúc ngài nôn mửa. Ngụy Yến vén rèm cửa sổ, một luồng khí nóng buổi chiều ùa vào, nhưng vì đã quen với cái nóng ở Ngu quốc nên chút hơi nóng này chẳng đáng là bao.
Bên lề đường trồng từng hàng liễu, Ngụy Yến thầm đếm, phải đếm đến mười tiếng thì xe ngựa mới đi hết khoảng cách giữa hai cây liễu. Quá chậm. "Đánh xe nhanh lên chút."
Trong xe truyền ra tiếng thúc giục của Thục Vương điện hạ. Phu xe nghe thấy lập tức vung roi, xe ngựa liền tăng tốc.
Tại Thục Vương phủ.
Ân Huệ và các con đã dùng cơm trưa xong từ sớm, chờ mãi vẫn không thấy Ngụy Yến về nên nàng khuyên ba huynh muội đi ngủ trưa trước. Ngụy Hành mười ba tuổi không muốn đi, vẫn muốn tiếp tục đợi.
Ngụy Tuần mười một tuổi cũng không muốn rời đi. Ngụy Ninh bảy tuổi dĩ nhiên cũng muốn đợi Phụ vương. "Nương, bọn con không buồn ngủ đâu ạ." Ngụy Ninh cầm quạt ngồi xuống cạnh Mẫu phi, vừa quạt vừa mỉm cười nói.
Ân Huệ nhìn những gương mặt đầy mong đợi của các con, bảo: "Trong cung có tiệc mừng công, Phụ vương có lẽ phải đến hoàng hôn mới về được." Ba đứa nhỏ nhìn nhau, nhưng không ai nhúc nhích.
Ân Huệ không còn cách nào khác, đành sắp xếp cho hai con trai nghỉ ngơi ở chỗ của Ngụy Yến, còn nàng dắt con gái về hậu viện. Mong đợi thì dĩ nhiên là có, nhưng cơn buồn ngủ mùa hè cũng thật khó cưỡng.
Ngụy Ninh ngủ thiếp đi trước nhất, Ân Huệ nhìn gương mặt khi ngủ của con gái rồi cũng ngủ thiếp đi theo. Trong phòng đặt đỉnh băng, từng làn hơi lạnh lan tỏa. Không biết bao lâu sau, Ân Huệ nghe thấy tiếng nước, là tiếng nha hoàn đang khiêng nước vào phòng tắm.
Nàng giật mình tỉnh giấc. Nàng khẽ xỏ giày xuống giường, tạm thời dùng dây buộc tóc thắt lỏng mái tóc dài sau gáy, mặc áo khoác rồi bước ra ngoài. Nghênh Xuân, Lương Hạ đã lui ra ngoài sảnh chính, đang định khép cửa, thấy Vương phi đi ra, hai nàng mỉm cười chỉ về hướng phòng tắm.
Tim Ân Huệ đập thình thịch ngày một nhanh. Hóa ra, Ngụy Yến thật sự đã về rồi. Nàng không kìm lòng được bước về phía phòng tắm. Ngụy Yến vừa bước ra sau bình phong, vừa cởi bộ ngoại bào ám mùi, chợt nghe thấy tiếng mở cửa, ánh mắt chàng sắc lạnh như băng nhìn về phía cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vì vừa mới nhìn thấy thê t.ử và nữ nhi đang ngủ say nên Ngụy Yến cứ ngỡ là nha hoàn nào to gan. Thế rồi, chàng nhìn thấy thê t.ử của mình, một Ân Huệ với gương mặt ửng hồng vẫn còn vương nét ngái ngủ.
Dù cách một lớp bình phong, chàng vẫn nhận ra nàng ngay lập tức. Ngẩn ra một lát, Ngụy Yến rủ mắt, tiếp tục cởi đồ. Ân Huệ thì sững người ở cửa. Người sau bình phong kia, nhìn bóng dáng thì đúng là Ngụy Yến không sai, nhưng nhìn màu sắc... có gì đó không đúng lắm.
Thế nhưng Nghênh Xuân làm sao có thể cho một nam nhân lạ mặt vào đây được? Nàng chậm rãi tiến về phía bình phong. Càng gần càng rõ, nàng thấy chàng quay lưng lại, xách một thùng nước dội thẳng từ đầu xuống.
Tiếng nước xối ào ào làm Ân Huệ giật mình dừng bước, nhưng ánh mắt lại dán c.h.ặ.t lên người chàng, nhìn bờ lưng rộng lớn rắn rỏi, nhìn cánh tay dài đầy sức mạnh. Nàng cứ đứng nhìn như thế cho đến khi Ngụy Yến xách thùng nước dội thêm một lần nữa, rồi cứ thế để người ướt sũng bước về phía nàng.
Ân Huệ thấy mặt nóng bừng, trước khi Ngụy Yến kịp vòng qua bình phong, nàng đã xoay người chạy mất. Con gái còn đang ngủ ở ngay đây, không thể để chàng làm càn được.
Ngụy Yến mặc xong ngoại bào bước ra khỏi phòng tắm, thấy nàng đang ngồi trên chiếc ghế thái sư phía bắc sảnh chính, vẫn là bộ dạng lúc nãy: mặc chiếc áo khoác mỏng màu xanh nhạt thêu hoa ngọc lan, tóc dài buộc lỏng sau lưng, làm nổi bật gương mặt đỏ hồng một cách diễm lệ.
Cửa sảnh chính khép hờ, che bớt ánh nắng gay gắt ngoài cửa sổ. Đỉnh băng không ngừng tỏa ra từng làn sương lạnh, khiến nơi này mát mẻ hơn phòng tắm nhiều. Ngụy Yến ngồi đối diện Ân Huệ, nhấc ấm trà rót nước.
Ân Huệ nghiêng đầu, cuối cùng cũng nhìn rõ dáng vẻ của chàng hiện tại. Đen thì có đen thật, nhưng lại càng thêm anh dũng can trường, chẳng giống một nam t.ử trung niên ba mươi ba tuổi chút nào.
Không chỉ diện mạo trẻ trung, mà cơ thể dường như còn rắn rỏi, cường tráng hơn cả hồi chàng hai mươi tuổi. "Vừa từ trong cung về sao?" Ân Huệ hỏi. Ánh mắt Ngụy Yến lướt qua chén trà nhìn nàng, uống một ngụm rồi gật đầu.
Ân Huệ vuốt lại mái tóc dài buông lỏng, rủ mắt nói: "Mẹ con thiếp đợi chàng rất lâu, mới vừa chợp mắt thôi. Chàng đã về rồi, sao không gọi thiếp dậy?" Ngụy Yến liền nhớ lại hai khắc trước. Chàng cũng tưởng vừa xuống xe sẽ thấy bốn mẫu t.ử, kết quả chỉ thấy Trưởng sử Tôn Hãn và An Thuận Nhi, rồi nghe An Thuận Nhi báo rằng họ vừa mới đi nằm.
Ngụy Yến liền đi xem hai con trai đang ngủ ở phòng mình trước. Gần một năm rưỡi không gặp, A Hành đã trở thành một thiếu niên lang, dù là lúc ngủ, gương mặt thanh tú vẫn toát lên vài phần uy nghiêm của một Thế t.ử.
A Tuần cũng cao lên rồi, hồi nhỏ rất giống nương, giờ thì đã nhìn ra bóng dáng của chàng. Đến hậu viện, Ngụy Yến lại thấy thê t.ử và con gái đang ngủ trong nội thất. Hai gương mặt tương đồng, một rạng rỡ như hoa hải đường, một vẫn là bé con với đôi má bánh bao phúng phính.
Hai mẹ con ngủ ngon như vậy, Ngụy Yến làm sao nỡ đ.á.n.h thức, chàng thậm chí không dám nán lại trước giường lâu vì sợ mùi mồ hôi trên người làm họ khó chịu. "Ninh Ninh vẫn còn ngủ à?" Ngụy Yến nhìn nàng hỏi.
Ân Huệ liếc nhìn vào trong, khẽ đáp: "Vâng, nếu không sợ làm con thức giấc thì thiếp đã vào chải đầu rồi." Nói đoạn, nàng lại vuốt tóc, mong chàng về nên đã dày công trang điểm, kết quả lại bị chàng bắt gặp bộ dạng tóc tai rối bời lúc vừa ngủ dậy.
Ánh mắt Ngụy Yến di chuyển theo động tác của nàng, chàng uống thêm một ngụm trà, đặt chén xuống rồi bảo: "Nếu đã vậy, nàng cùng ta vào phòng tắm nói chuyện đi." Phòng tắm cách nội thất phía đông xa nhất, vừa muốn phu thê hàn huyên, lại không muốn làm phiền con gái, chuyển bước sang phòng tắm là điều đương nhiên.
Ân Huệ bèn đi theo chàng. Ngụy Yến đứng ở cửa phòng tắm, đợi nàng bước vào rồi khép cửa, cài then. Trong phòng tắm cũng có một chiếc sập nhỏ, bên trên đã trải sẵn chiếu trúc. Hai khắc sau, đôi phu thê cùng ngả người trên mặt chiếu.
Đầu ngón tay Ân Huệ khẽ lướt qua mặt chiếu, để lại một vệt mồ hôi ẩm lạnh. Nàng thở dốc từng hồi, nghiêng đầu nhìn Ngụy Yến bên cạnh, chàng cũng vậy, gương mặt sạm đen hiện lên một lớp đỏ nhạt do tiêu hao thể lực liên tục.
Vì lo lũ trẻ có thể thức giấc bất cứ lúc nào nên trận vừa rồi chàng vội vã như mưa sa bão táp, nếu sức vóc Ân Huệ yếu hơn một chút chắc đã rã rời dưới tay chàng. Khi đã bình tâm lại, Ngụy Yến bế nàng vào bồn tắm.
Đến tận lúc này, đôi phu thê mới có thể thực sự bình thản mà hàn huyên chuyện cũ. Vừa nãy, lòng chàng xao động, nàng cũng nôn nóng, chẳng qua đều giả vờ như không có chuyện gì mà thôi.
Ân Huệ trước tiên đi vòng quanh Ngụy Yến một lượt, tìm thấy vài vết sẹo mới trên người chàng. Ngay cả trên mặt Ngụy Yến cũng có hai vết sẹo nhỏ cỡ hạt đậu, chỉ là vì đã lành vài tháng nên không còn rõ rệt, phải nhìn thật gần mới thấy.
"Sao lại bị thế này?" Ân Huệ chạm vào hai vết sẹo nhỏ hỏi.