Ngày mùng sáu tháng Tám, Đông cung tổ chức tiệc thiêm trang cho Mi tỷ nhi. Đây là hôn sự đầu tiên của hàng cháu chắt của Vĩnh Bình Đế, nên Đế hậu và Tứ phi đều đến Đông cung dự tiệc. Tất cả hoàng thân quốc thích hội tụ đông đủ, mà Đông cung diện tích không lớn nên đâu đâu cũng thấy bóng người, phảng phất có lại vài phần không khí náo nhiệt thân thiết như hồi còn ở Yến Vương phủ.
Ân Huệ, Kỷ Tiêm Tiêm và Đại công chúa cùng tới, trước tiên đi thăm tân nương tương lai Mi tỷ nhi. Vị thiên kim hoàng thất mười bảy tuổi này từ nhỏ đã được nuôi dạy bên cạnh Từ Hoàng hậu và Thái t.ử phi, Mi tỷ nhi dịu dàng, đoan trang, đại khí, đúng là chuẩn mực của một quý nữ.
Đại công chúa khen ngợi một hồi rồi tặng Mi tỷ nhi một bộ trang sức bằng vàng ròng, ra tay vô cùng phóng khoáng. Kỷ Tiêm Tiêm là Nhị thẩm, nàng theo sau Đại công chúa tặng một đôi vòng tay hồng ngọc, cũng là vật quý giá.
Đến lượt Ân Huệ, một chiếc trâm vàng khảm hồng ngọc đầy vẻ sang trọng, ít nhiều đã lấn lướt đôi vòng của Kỷ Tiêm Tiêm. Kỷ Tiêm Tiêm lén liếc Ân Huệ một cái đầy ý vị. Nhưng Ân Huệ không thấy mình có gì không phải, lúc chuẩn bị quà thiêm trang Kỷ Tiêm Tiêm đã từng hỏi nàng định tặng gì.
Ân Huệ cũng nói rõ là trâm vàng khảm hồng ngọc, lúc đó Kỷ Tiêm Tiêm còn cười nàng sao tặng hậu hĩnh thế, ra chiều nghi ngờ nàng muốn lấy lòng Từ Thanh Uyển. Nếu Kỷ Tiêm Tiêm không muốn bị lép vế thì hoàn toàn có thể chuẩn bị món quà tương đương, nàng ta không chuẩn bị là vì thấy Mi tỷ nhi không đáng, giờ sao lại trách quà của nàng quá tốt.
Dẫu vậy, những người ngồi đây không phải Vương phi thì cũng là Công chúa, quà tặng ai nấy đều rất thể diện, hơn kém một chút cũng chẳng đáng để so đo. Như Phúc Thiện, Vương Quân Phương, Nhị công chúa Ngụy Sam, quà họ chuẩn bị cũng tương đương với Kỷ Tiêm Tiêm, thậm chí có khi còn kém hơn một chút.
Còn Tam công chúa Ngụy Doanh vốn xưa nay yêu thương đám cháu chắt, quà thiêm trang của nàng ấy còn tốt hơn cả của Ân Huệ; bộ trang sức của Đại công chúa thắng ở số lượng, còn quà của Ngụy Doanh thắng ở sự tinh tế và tâm huyết.
Thăm tân nương xong, mọi người ra ngoài nhập tiệc. Cái tính nhỏ mọn của Kỷ Tiêm Tiêm đến nhanh mà đi cũng nhanh, nàng đã quẳng chuyện quà cáp ra sau đầu. Nhân lúc Ngụy Doanh và Phúc Thiện có việc đi khỏi để Ân Huệ ngồi một mình, nàng liền sáp lại gần, thì thầm: "Muội có thấy Mẫu hậu dạo này ngày càng tiều tụy đi không?"
Đám Vương phi bọn họ, trừ dịp lễ tết thì cơ bản mỗi tháng vào cung thỉnh an một lần, nên những thay đổi rõ rệt của các nương nương vẫn dễ dàng nhận ra được. Nghe lời Kỷ Tiêm Tiêm nói, Ân Huệ không ngoái nhìn về phía Từ Hoàng hậu, nhưng lúc nãy khi thỉnh an, nàng cũng đã thầm kinh ngạc trong lòng.
Thực tế, sau khi Công công đăng cơ, Từ Hoàng hậu về đến Kim Lăng vừa phải lo liệu mọi việc trong hậu cung, vừa phải xã giao với các mệnh phụ danh môn, lại còn biên soạn sách, mà không chỉ một cuốn, bà đã lần lượt soạn đến ba bốn bộ rồi.
Dưới sự lao lực đó, mấy năm nay vẻ già nua của Từ Hoàng hậu mỗi năm một rõ rệt hơn. Có điều, một phụ nhân ngũ tuần lại phải hao tâm tổn trí thì dung nhan suy lão cũng là lẽ tự nhiên, những năm trước sự thay đổi của bà vẫn coi là bình thường, duy chỉ có năm nay, Từ Hoàng hậu đúng là mỗi lần gặp lại thấy gầy đi một vòng, càng gầy lại càng lộ vẻ tiều tụy.
Ngự y cũng đã tới bắt mạch cho Từ Hoàng hậu nhưng không phát hiện bệnh trạng gì rõ rệt. Ngoài việc sụt cân, bản thân Hoàng hậu cũng không thấy có gì quá khó chịu. Ân Huệ nháy mắt với Kỷ Tiêm Tiêm, ám chỉ nàng ta đừng nói thêm nữa.
Kỷ Tiêm Tiêm xác định không phải do mình đa nghi nên cũng chuyển sang chuyện khác. Hôm sau, Mi tỷ nhi chính thức xuất giá. Phu quân của con bé là người do Thái t.ử phi Từ Thanh Uyển thiên tuyển vạn tuyển từ đám t.ử đệ danh môn trong kinh thành, vốn là đích xuất công t.ử của nhà Lễ bộ Thượng thư, lại là Thám hoa lang được Vĩnh Bình Đế đích thân điểm trong kỳ thi mùa xuân năm ngoái.
Tài hoa hơn người lại tuấn tú phong lưu, xét về phương diện nào cũng đều xứng đôi với đại tôn nữ của Vĩnh Bình Đế. Ba ngày sau, đôi phu thê trẻ vào cung tỉnh thân, ngoài việc bái kiến đích mẫu Từ Thanh Uyển, dĩ nhiên cũng phải tới dâng trà cho Từ Hoàng hậu.
Từ Hoàng hậu mỉm cười từ ái hỏi han một hồi rồi đôi trẻ mới cáo lui ra cung. Từ Thanh Uyển ở lại bầu bạn nói chuyện với Hoàng hậu. Từ Hoàng hậu vui vẻ nói: "Mi tỷ nhi đã gả đi rồi, Đại lang cũng mười tám tuổi, con cũng nên chọn cho nó một hiền thê thôi."
Nhắc tới hôn sự của trưởng t.ử, Từ Thanh Uyển có chút không quyết định được. Ngôi vị Thái t.ử là dưới một người trên vạn người, dù tôn quý đến đâu thì bên trên vẫn còn Vĩnh Bình Đế. Nếu nàng chọn một tức phụ có mẫu tộc hiển hách thì e mang tiếng giúp Thái t.ử lôi kéo vây cánh; chọn nhà gia thế bình thường thì lại thấy thiệt thòi cho con trai.
"Mẫu hậu, người giúp con định ra một cái tiêu chuẩn đi ạ." Từ Thanh Uyển hiếm khi nũng nịu với Từ Hoàng hậu. Hoàng hậu bảo: "Bên cạnh Thái t.ử, con và hai vị trắc phi gia thế đều đủ hiển hách rồi, còn với Đại lang, bổn cung coi trọng cái đức của người đó hơn."
Từ Thanh Uyển hiểu ra: "Mẫu hậu yên tâm, con biết phải chọn thế nào rồi."
Từ Hoàng hậu mỉm cười gật đầu, đứng dậy bảo: "Đi thôi, đi dạo Ngự hoa viên với ta..." Lời mới nói được một nửa, Từ Hoàng hậu đột nhiên ôm lấy sườn bên phải, đau đớn khom lưng, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mẫu hậu!"
"Nương nương!"
Từ Thanh Uyển cùng cung nhân cung Khôn Ninh thất sắc kinh hãi, vội vàng chạy lại đỡ lấy Từ Hoàng hậu. Chẳng mấy chốc, cung nhân hớt hải chạy khỏi cung Khôn Ninh, kẻ thì đi truyền ngự y, kẻ thì đi bẩm báo Vĩnh Bình Đế, kẻ lại tới Nội các báo cho Thái t.ử.
Vĩnh Bình Đế là người đến sớm nhất. Thấy Từ Hoàng hậu nằm trên giường, tuy vẫn tỉnh táo nhưng đau đến không nói nên lời, vành mắt Vĩnh Bình Đế đỏ hoe: "Đang yên đang lành sao đột nhiên lại bệnh thành ra thế này?"
Từ Thanh Uyển quỳ bên cạnh, lo lắng kể lại tình hình lúc phát bệnh. Ngự y tới nơi, vì Từ Hoàng hậu đau ở dưới sườn phải, ngự y thử nhấn nhẹ thì chạm vào một khối u bất thường, Hoàng hậu đau đến mức co rút người lại.
Sắc mặt ngự y biến đổi dữ dội, không dám ngước nhìn Vĩnh Bình Đế đang đứng canh bên cạnh. Từ Hoàng hậu mắc phải chứng bệnh gan sưng, nghe nói bệnh này giai đoạn đầu rất khó nhận ra, đến khi phát hiện ở giai đoạn cuối thì bệnh phát như núi lở.
Trong y thư ghi chép lại, những người mắc chứng bệnh này chưa có lấy một ca nào được chữa khỏi. Các ngự y chỉ có thể tìm cách giảm bớt đau đớn cho bà, dù Vĩnh Bình Đế có cầm kiếm chỉ vào họ, họ cũng không dám mạnh miệng hứa chắc sẽ chữa khỏi cho Hoàng hậu.
Ngự y vô dụng, Vĩnh Bình Đế bèn ban bảng mời các danh y thiên hạ về kinh khám bệnh cho Hoàng hậu. Thế nhưng danh y hết đợt này đến đợt khác tới đều cũng giống như ngự y, bó tay chịu c.h.ế.t trước căn bệnh này.
Giống như một cái cây, bệnh ở cành lá còn chữa được, bệnh đã vào tận gốc rễ thì việc cây c.h.ế.t chỉ còn là vấn đề thời gian. Càng gặp nhiều danh y, sự thất vọng càng chồng chất, tính khí Vĩnh Bình Đế ngày một nóng nảy
Trái lại là Từ Hoàng hậu vẫn thường mỉm cười giải vây cho những vị danh y bị ngài giận lây. Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, Từ Hoàng hậu gần như gầy rộc chỉ còn da bọc xương. Chẳng nói đến cốt nhục chí thân, ngay cả Ân Huệ khi vào thăm nhìn thấy bộ dạng ấy cũng không kìm được nước mắt.
Nàng đối với Mi tỷ nhi có tình cảm mười mấy năm gắn bó, đối với những người khác ở Yến Vương phủ cũng vậy, mà Từ Hoàng hậu với tư cách là đích mẫu, bà bà, chưa bao giờ khắt khe với đám nhi tức các phòng.
Ân Huệ muốn về nhà ngoại, bà không ngăn cản; lũ trẻ đau đầu nhức óc, bà luôn thân hành tới Trừng Tâm Đường thăm hỏi; lúc rảnh rỗi thì hàn huyên, lúc chiến tranh bà còn đích thân lên cổng thành, hỏi sao không khiến người ta kính trọng khâm phục cho được?
Là người mẫu thân trong gia đình, bà không có gì để chê trách. Là bậc mẫu nghi thiên hạ, bà cũng hoàn toàn xứng đáng. Lúc Ngụy Yến được nghỉ lễ, hai phu thê dắt các con đến chùa Linh Cốc cầu phúc cho Từ Hoàng hậu.
Đến ngự y còn chẳng chữa được, cầu Bồ Tát phù hộ cho bà bình an chắc chắn là một điều xa xỉ, Ân Huệ chỉ cầu xin Bồ Tát khai ân, ít nhất hãy để bà ra đi mà không quá đau đớn. Nàng chắp tay, quỳ trên bồ đoàn thành tâm cầu nguyện.
Ba huynh muội Ngụy Hành đứng bên cạnh chờ phụ mẫu xong mới đến lượt mình. Lũ trẻ thầm quan sát trưởng bối, và nhìn thấy những giọt lệ trên gương mặt Mẫu phi. Ngụy Hành biết nương thực sự đau lòng vì bệnh tình của Hoàng tổ mẫu.
Trong ký ức của cậu, Hoàng tổ mẫu luôn là người vô cùng hiền hậu, có năm cậu ốm, bà còn tới thăm cậu nữa. Dời về Kim Lăng, bà ở trong cung nên số lần gặp gỡ không còn nhiều, nhưng thỉnh thoảng bà vẫn qua Học cung ngồi một lát, khi thì xem chúng biểu hiện trên giảng đường, khi thì gửi chút đồ ăn hoa quả.
Kim Lăng hay mưa, bà còn để sẵn mười bộ đồ che mưa ở Học cung cho các tôn nhi tiện dùng. Vành mắt Ngụy Hành cũng đỏ hoe. Trong đầu cậu còn có một ý nghĩ đáng sợ hơn. Hoàng tổ mẫu sẽ bệnh, vậy tuổi tác của Hoàng tổ phụ cũng ngày một cao...
Nếu nói Ngụy Hành đối với Hoàng tổ mẫu có năm phần luyến tiếc, thì đối với người Hoàng tổ phụ thường xuyên tìm chúng trò chuyện, còn dắt chúng đi tuần biên, tình cảm phải là mười phần.