Mùa đông năm ngoái, vùng Bắc cảnh nước Ngụy có vị Tân Khả hãn Thát Đát lên ngôi. Đúng lúc sắp Tết, Công công phái sứ thần sang chúc mừng, hy vọng hai nước hữu hảo lâu dài.
Kết quả tên Khả hãn đó dã tâm bừng bừng, ngang ngược vô lễ, dám g.i.ế.c thẳng sứ thần nước Ngụy! Tin truyền về, Công công nổi trận lôi đình, vừa ăn Tết xong đã thân hành thống lĩnh năm mươi vạn đại quân chinh phạt.
Công công đi chuyến này mang theo Ngụy Yến, Ngụy Huyền là hai đứa con từng cầm quân; không chỉ thế, ngài còn dắt theo cả Đại lang, Tam lang và A Hành. Nhị lang kiêu kỳ không chịu tập võ, cưỡi b.ắ.n kém; Tứ lang thể trạng yếu, đi tuần biên thì được chứ tham chiến thì chẳng khác nào bắt nó nạp mạng, nên lần này hai đứa đều ở lại kinh thành.
Ngụy Yến những năm qua đã nam chinh bắc chiến mấy trận, Ân Huệ chẳng còn lo cho chàng mấy, nhưng con trai thì đây là lần đầu xuất chinh, lại vẫn là thiếu niên nên nàng cứ bồn chồn lo lắng mãi.
May thay, Công công lần này thảo phạt Thát Đát vô cùng thuận lợi, tiệp báo liên tiếp truyền về, đến tháng Sáu chiến sự chính thức kết thúc, Khả hãn Thát Đát phải cúi đầu xưng thần. Bức thư nhà mới nhất của hai phụ t.ử chính là để báo tin cho gia đình rằng họ đã ban sư hồi triều (rút quân về kinh).
Dùng xong bữa sáng, Ngụy Tuần theo lệ vào cung đọc sách, Ngụy Ninh cũng đến học đường nghe nữ tiên sinh giảng bài. Các con càng lớn Ân Huệ càng nhàn nhã. Sau khi lo liệu vài việc vụn vặt, nàng gọi ma ma quản sự của phòng thêu tới, bảo họ may đồ thu và đồ đông năm nay cho trưởng t.ử.
Cái gã Ngụy Yến kia viết thư lúc nào cũng "tiếc chữ như vàng", nhi t.ử thì tinh tế hơn nhiều, không chỉ viết về những điều tai nghe mắt thấy mà còn ghi rõ chiều cao hiện tại trong thư, vì biết Mẫu phi chắc chắn rất quan tâm đến sự thay đổi vóc dáng của mình.
Ngụy Hành mười sáu tuổi đã cao hơn Ân Huệ tới nửa thước! Một thiếu niên lang luyện võ, khung xương cũng đặc biệt rắn rỏi. Sau khi nghe Ân Huệ miêu tả, ma ma quản sự phòng thêu đã nắm rõ tình hình, mỉm cười cáo lui.
"Vương gia sắp về rồi, nhìn người mà xem, vui ra mặt luôn." Kim Tiễn đứng bên cạnh, thấy chủ t.ử lộ ra nụ cười hân hoan đã lâu không thấy, nàng cũng vui lây. Ân Huệ nhìn cái bụng đã m.a.n.g t.h.a.i tám tháng của nàng, bảo: "Chẳng phải đã bảo muội nghỉ ngơi cho tốt sao, sao lại chạy qua đây?"
Kim Tiễn sau khi gả cho Trường Phong thì sống trong một viện nhỏ riêng biệt phía trước vương phủ, bốn năm trước sinh được một nhi t.ử mập mạp, năm nay lại m.a.n.g t.h.a.i tiếp. Kim Tiễn nói: "Chẳng phải vì thời tiết đẹp, nô tỳ qua đây trò chuyện giải khuây với người đó sao."
Ân Huệ bảo nàng ngồi xuống rồi nói. Kết quả chủ tớ mới trò chuyện được vài câu, Kỷ Tiêm Tiêm đã tới. Kim Tiễn bèn xin cáo lui, có đám Nghênh Xuân cùng các đại nha hoàn khác bồi chủ t.ử tiếp khách.
Tình giao hảo mười mấy năm, nay Kỷ Tiêm Tiêm đến Thục Vương phủ, Ân Huệ chẳng cần phải đích thân ra tận tiền viện đón nữa mà đứng ngay tại sảnh chính chờ, Kỷ Tiêm Tiêm cũng chẳng để tâm chuyện nhỏ nhặt này.
Dẫu sao đổi lại là Ân Huệ đến Sở Vương phủ, nàng ta cũng lười làm mấy trò khách sáo. Trong lúc đợi Kỷ Tiêm Tiêm, Ân Huệ bảo nha hoàn khiêng ghế mây, bàn trà ra dưới gốc cây quế trong sân.
Trà bánh hoa quả vừa bày xong thì Kỷ Tiêm Tiêm cũng tới, nàng ta mặc một chiếc áo khoác mỏng (bối t.ử) bằng gấm dệt kim nền đỏ, trang sức ngọc ngà lấp lánh, diễm lệ rạng ngời. "Nhị tẩu hôm nay dung quang hoán phát, chắc là có chuyện gì vui sao?" Ân Huệ mỉm cười khen ngợi.
Kỷ Tiêm Tiêm ngồi xuống cạnh nàng, phẩy tay ra hiệu nha hoàn lui hết để hai người nói chuyện riêng. Kỷ Tiêm Tiêm dĩ nhiên rất hài lòng với cách ăn diện của mình hôm nay, nghe vậy còn cố ý giũ giũ tay áo, rồi nhìn Ân Huệ bảo:
"Chẳng có chuyện gì vui cả, thực ra là mấy năm trước mặc đồ tang chán quá rồi, đồ mới năm nay ta đều làm kiểu đặc biệt rực rỡ. Trái lại là muội đấy, bộ trên người là đồ cũ từ mấy năm trước đúng không? Chúng ta đã xả tang (trừ phục) từ đầu xuân rồi, giờ cũng qua nửa năm rồi, muội còn giữ kẽ làm gì? Đến cả Đại tẩu còn đã mặc đồ đỏ rồi kìa."
Ân Huệ cười đáp: "Bộ này của muội cũng là màu đỏ mà, đỏ đồ cũ và đỏ đồ mới đâu có giống nhau." Kỷ Tiêm Tiêm: "Muội cứ hay lo xa. Phụ hoàng vừa đ.á.n.h thắng trận, tâm trạng đang tốt lắm, ngài về thấy chúng ta mặc đồ mới cũng chẳng nói gì đâu."
Nhân Hiếu Hoàng hậu đã mất ba năm rồi, trong ba năm này Công công cũng đã phong thêm mấy vị Quý nhân mới, làm gì có chuyện tình sâu nghĩa nặng mãi mà đi so đo chuyện tức phụ ăn mặc rực rỡ hay không.
Ân Huệ: "Thôi cứ đợi thêm chút nữa, để sang năm tính sau. Ba năm cũng đã qua rồi, muội khuyên tẩu cũng nên ăn mặc thanh đạm một chút. Chúng ta tranh kỳ đấu diễm (khoe sắc khoe hương), Phụ hoàng chưa chắc đã giận, nhưng chúng ta tỏ vẻ nhớ thương Mẫu hậu lâu thêm một chút, Phụ hoàng nhìn thấy nhất định sẽ vui lòng."
Kỷ Tiêm Tiêm bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Vui lòng thì đã sao, còn có thể ban thưởng thêm gì cho chúng ta à?" Cả đời này họ định sẵn là Vương phi rồi, làm tốt đến mấy cũng chẳng được thăng chức, còn lại chỉ cần không phạm lỗi lớn thì cũng chẳng bị hưu bỏ, đã thế thì hà tất gì không sống cho tùy ý một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ có Từ Thanh Uyển, vì là Thái t.ử phi, là Quốc mẫu tương lai nên mới phải giữ kẽ mà sống qua ngày. Ân Huệ không tranh luận với nàng ta: "Dẫu sao muội cũng là vì tốt cho tẩu thôi, tẩu nghe hay không thì tùy."
Kỷ Tiêm Tiêm cũng không nhắc chuyện ăn diện nữa, cười hỏi: "Tam gia và Ngũ lang sắp về rồi, chắc muội vui lắm nhỉ?" Ân Huệ tặng nàng ta một ánh mắt kiểu "còn phải hỏi sao".
Kỷ Tiêm Tiêm uống một ngụm trà, nhớ đến vóc dáng cao ráo của Ngũ lang lúc xuất phát năm ngoái, bèn nhắc nhở Ân Huệ: "Ngũ lang đã mười sáu tuổi rồi, mấy năm trước thời cơ không đúng, năm nay muội phải chuẩn bị nha hoàn thông phòng cho nó đi thôi, kẻo ở nhà không có, nó lại ra ngoài giao du lăng nhăng."
Ân Huệ thực sự chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Trong mắt nàng, trưởng t.ử vẫn còn là trẻ con, sao đã phải vội chuyện nam nữ? Hơn nữa, không phải tất cả con em nhà quyền quý đều phải chuẩn bị thông phòng sớm.
Có nhà lo con cháu ra ngoài chơi bời nên chủ động sắp xếp nha hoàn thông phòng đáng tin cậy; nhưng cũng có nhà lo con cháu nếm mùi đời sớm quá mà chìm đắm rồi lơ là học hành, nên quản giáo rất nghiêm.
Suy nghĩ của các bậc tiền bối khác nhau, mà lũ trẻ cũng mỗi đứa một tính, chưa chắc đã mong có thông phòng. "Đợi phụ t.ử họ về rồi tính sau, muội sẽ hỏi ý của Ngũ lang, còn cả Tam gia nữa."
Kỷ Tiêm Tiêm bật cười: "Hỏi Tam gia? Tam gia chắc chắn không đồng ý đâu. Bản thân đệ ấy vốn chẳng màng nữ sắc, nhất định cũng sẽ dùng quy tắc tương tự để yêu cầu Ngũ lang, Thất lang thôi."
Ân Huệ: "Thế thì muội lại càng phải bàn bạc với chàng trước, kẻo muội sắp xếp rồi chàng lại không hài lòng." Kỷ Tiêm Tiêm chẳng biết nghĩ tới chuyện gì mà hừ một tiếng, ghé sát Ân Huệ bảo:
"Ta nói muội nghe, chọn thông phòng cũng là cả một môn học vấn đấy. Không được quá xấu cũng không được quá đẹp, tính tình cũng phải quan sát một thời gian xem là thực lòng hiền lành bổn phận hay là tâm cơ sâu xa. Cứ như hai đứa ta chuẩn bị cho Tứ lang ấy, có một đứa thế mà lại miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm, lén lút bày kế cho Tứ lang đối phó với Nhị lang nhà ta đấy, đúng là tức c.h.ế.t ta mà!"
Tiếp đó, Ân Huệ nghe Kỷ Tiêm Tiêm say sưa kể một hồi về những chuyện trong phòng của Tứ lang. "Chao ôi, đây mới chỉ là thông phòng thôi đấy. Nghĩ đến chuyện Nhị lang, Tứ lang đều đã đến tuổi thành thân, sắp có tức phụ vào cửa là ta đã thấy đau đầu rồi."
Kỷ Tiêm Tiêm tựa vào ghế mây, khẽ thở dài. Thời gian sao mà trôi nhanh thế, nàng cảm thấy mình vẫn còn là thiếu nữ mười sáu, thoắt cái đã sắp làm bà bà người ta rồi. Ân Huệ nhìn cái vẻ dẩu môi sầu não của nàng ta, lại thấy Kỷ Tiêm Tiêm vẫn y hệt như lần đầu nàng gặp ở Yến Vương phủ khi mới gả về.
"Lẽ nào Nhị tẩu đã có ứng cử viên rồi sao?" Ân Huệ mỉm cười hỏi.
Kỷ Tiêm Tiêm phẩy quạt đoàn phiến, bảo: "Chưa đâu, lần trước ta vào cung, Nương nương bảo ta đừng vội chọn, nói là sau khi Phụ hoàng về có thể sẽ tuyển chọn tú nữ để chỉ hôn cho mấy đứa hoàng tôn đã đến tuổi."
Ân Huệ để tâm đến lời này. Đến tuổi là bao nhiêu tuổi? A Hành cũng mười sáu rồi, sang năm mười bảy, việc tuyển chọn chắc chắn định vào năm tới, liệu Công công có chỉ hôn cho nàng một tiểu tức phụ không?
Ý nghĩ này khiến Ân Huệ thấy là lạ, nàng mới ba mươi mốt, cũng thấy mình chưa đến tuổi làm bà bà. Ngày mười ba tháng Tám, đế giá đã về tới Kim Lăng. Đây là lần đầu Vĩnh Bình Đế thân chinh sau khi đăng cơ nên ý nghĩa vô cùng phi phàm.
Thái t.ử dẫn đầu văn võ bá quan ra khỏi thành nghênh đón, còn đám nữ quyến như Ân Huệ thì vào cung chờ đợi. Trước đây khi Nhân Hiếu Hoàng hậu còn sống, bà sẽ dẫn họ ra trước cổng cung đón đế giá, lần này đổi thành Tứ phi dẫn đầu.
Vĩnh Bình Đế cưỡi tuấn mã tiến vào cửa thành, thấy bách tính Kim Lăng chen chúc hai bên đường chính quỳ lạy, ai nấy đều hân hoan rạng rỡ, không còn cái vẻ ủ rũ năm xưa, tâm trạng ngài rất tốt.
Tâm trạng tốt đó duy trì cho đến khi ngài tới trước cửa cung, thấy Tứ phi dẫn đầu cung nhân ra nghênh giá.