Vì thế, chàng từng từ chối ý tốt của Nhân Hiếu Hoàng hậu, cũng từng từ chối ý tốt của Phụ hoàng. Đến giờ tuổi này, phu thê ân ái, chàng lại càng không cần thông phòng làm gì cho nàng đau lòng.
"Không sợ, không cần chính là không cần." Ngụy Yến vừa khẽ nắn thùy tai nàng vừa nhìn nàng nói. Ân Huệ cảm thấy như nhìn thấy một lời cam kết trong mắt chàng. Thực ra nàng chỉ trêu đùa một chút chứ không định ghen tuông gì, nhưng thấy nam nhân này biết ý như thế, lòng Ân Huệ sao không thấy ngọt ngào cho được?
Nàng nâng mặt chàng lên, đặt một nụ hôn lên đôi môi mỏng ấy. Nghĩ lại ngày đó, Tam hoàng tôn của Yến Vương phủ cao quý thanh cao biết bao, hôn một cái còn để tâm, lại còn chê bai lau nước miếng, vậy mà giờ đây...
Cảm nhận sự nhiệt tình chiếm lấy thế chủ động của Ngụy Yến, lòng Ân Huệ tràn ngập mật ngọt. Sáng hôm sau, cả nhà năm người vẫn vào cung thỉnh an Vĩnh Bình Đế và Thuận Phi trước, sau khi rời cung, xe ngựa lại hướng về Tế Xương Bá phủ.
Ngày mai đã là Trung thu, Ngụy Yến nếu không ở kinh thành thì thôi, đã ở đây thì chẳng có lý gì không đưa thê t.ử về nhà ngoại đón tết. Ân Dũng đã bảy mươi mốt tuổi, tóc trắng da mồi nhưng thần sắc vẫn tươi tỉnh, tấm lưng vốn thẳng tắp nay cuối cùng cũng đã còng xuống.
Năm ngoái ông lão mừng thọ bảy mươi, tiếc là Ân Huệ và Ngụy Yến phải chịu tang Nhân Hiếu Hoàng hậu nên không thể đích thân tới dự tiệc thọ, chỉ bảo ba huynh đệ mang quà thọ tới. Tuy nhiên, Vĩnh Bình Đế trong cung cũng ban thưởng cho lão nhân gia, đó là thể diện cực lớn, đại khái chỉ có những tâm phúc trọng thần bên cạnh Vĩnh Bình Đế sau này mừng thọ mới có đãi ngộ này.
Vì thế, dù Ân Huệ rất tiếc không thể đích thân tới, nhưng ngày hôm đó Ân Dũng cũng đã rất vui lòng. "Ôi chao, A Hành cái vóc này sắp đuổi kịp lão già này rồi đấy." Nhìn thấy ngoại tăng tôn, Ân Dũng cười còn vui hơn cả khi thấy tôn nữ ruột.
Ngụy Hành cũng rất biết cách dỗ dành ông lão, lại mang về từ Bình Thành mấy vò mỹ t.ửu của Phiêu Hương Lâu. Lão gia t.ử được lũ trẻ vây quanh đưa vào trong, phu thê Ân Lãng thì ở lại tiếp đón Vương gia và Vương phi.
Năm ngoái lại là năm tổ chức khoa cử mùa xuân, Ân Lãng vốn đã có danh vị Cử nhân, lần đầu tham dự thi Xuân đã ghi tên bảng vàng, thành tích thi Đình cũng rất khá, được Vĩnh Bình Đế bổ nhiệm làm quan ở Bộ Hộ.
Khi đó Ngụy Yến cũng đang ở Bộ Hộ, hai người thường xuyên gặp mặt, nên giờ đây Ân Lãng tiếp đãi Ngụy Yến cũng thêm phần tự nhiên, thấu đáo. Tạ Trúc Ý thì mời Ân Huệ vào hoa sảnh uống trà.
Nàng nói với Ân Huệ: "Hôm kia phu thê Đại tỷ cũng sang gửi lễ tiết, tỷ ấy có tiết lộ với muội rằng đã có người nhờ mối lái đến cầu thân cho Như tỷ nhi rồi đấy." Trưởng nữ của Ân Dung là Tưởng Như năm nay mười ba tuổi, tuổi còn nhỏ, gia đình chắc chắn sẽ giữ lại thêm hai năm nữa, nhưng nếu gặp được nhà nào thích hợp, định hôn trước cũng không sao.
Tưởng Như xinh đẹp lại dịu dàng, được người ta nhắm đến từ sớm cũng chẳng có gì lạ, nhưng bà mai đến sớm thế này, đa phần là có liên quan đến việc thăng tiến của Tưởng Duy Trinh. Kỳ khảo hạch quan lại năm kia, Tưởng Duy Trinh từ Lại bộ Lang trung chính ngũ phẩm đã thăng lên làm Lại bộ Hữu thị lang chính tứ phẩm.
Hắn có công phò trợ từ lúc thiên t.ử còn ở phiên phủ (tòng long chi công), năng lực làm quan cũng được Vĩnh Bình Đế công nhận, mà Bộ Lại lại toàn là chức vụ béo bở, chắc chắn có kẻ muốn nịnh bợ Tưởng Duy Trinh.
"Trong những nhà cầu thân đó, có nhà nào Đại tỷ ưng ý không?" Ân Huệ tò mò hỏi. Tạ Trúc Ý lắc đầu: "Đại tỷ phu thấy không hợp, còn bảo Như tỷ nhi còn quá nhỏ, đợi sau khi cập kê mới tính."
Trong đầu Ân Huệ hiện lên gương mặt nho nhã mà điềm tĩnh của Tưởng Duy Trinh. Nếu nói gương mặt của Ngụy Yến lúc nào cũng lạnh lùng, thì khí độ quân t.ử của Tưởng Duy Trinh cũng chưa bao giờ thay đổi.
Đối với Tưởng Duy Trinh, Ân Huệ dần nảy sinh lòng khâm phục. Ăn xong bữa trưa, gia đình Ân Huệ cáo từ. Trở về Thục Vương phủ, Ngụy Yến gọi riêng Ngụy Hành vào thư phòng. Ngụy Hành có chút căng thẳng, mỗi lần Phụ vương gọi riêng cậu vào thư phòng đều là để bàn chuyện đại sự.
Cửa đóng lại, Ngụy Yến ngồi xuống trước bàn viết, Ngụy Hành rót cho cha một bát trà rồi cung kính đứng sang một bên. Ngụy Yến nhìn trưởng t.ử, hỏi: "Đại lang, Nhị lang bọn họ bên cạnh đều có thông phòng, con có biết không?"
Ngụy Hành nghe vậy thì ngẩn người, gương mặt thanh tú thoáng hiện một tầng đỏ hồng. Cậu đã hiểu Phụ vương muốn nói chuyện gì với mình. Hàng ngày cùng các đường huynh đệ vào học cung đọc sách, các tiểu đệ bên dưới còn ngây ngô, nhưng những năm qua, bên cạnh Đại lang, Nhị lang, Tam lang, Tứ lang đều đã lần lượt có thông phòng.
Đại lang vững vàng, chưa bao giờ bàn luận chuyện này ở học cung, nhưng Nhị lang, Tam lang thi thoảng lại trêu chọc đám đệ đệ này, Nhị lang thậm chí còn từng nhét cho cậu một cuốn sổ nhỏ, bên trong toàn là những hình vẽ khó coi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngụy Yến thấy con đã hiểu bèn đi thẳng vào vấn đề: "Nếu con muốn, ta sẽ bảo nương con sắp xếp." Ngụy Hành lại lắc đầu, đáp: "Phụ vương, nhi thần không cần ạ." Ngụy Yến gật đầu, định ra hiệu cho con có thể đi, bỗng nhớ ra Ân Huệ chắc chắn sẽ truy hỏi lý do con trai không muốn thông phòng, nên chàng hỏi tiếp: "Tại sao không cần?"
Ngụy Hành có hai lý do. Một là cậu chẳng màng đến nữ nhân, cuộc sống hiện tại đang rất tốt, ban ngày vào học cung đọc sách, về nhà thì bầu bạn với các đệ đệ muội muội, không cần bận tâm chuyện khác.
Nếu có thông phòng chắc chắn sẽ làm phân tán tâm trí, có thời gian rảnh đó Ngụy Hành thà ở bên mấy đứa nhỏ còn hơn lãng phí vào một người ngoài. Hai là, Phụ vương cũng không có thông phòng hay thê thiếp, luôn ân ái hòa thuận với Mẫu phi.
Ngụy Hành cũng muốn giống như cha, sau này cưới một cô nương mình thực lòng yêu mến, đã yêu thì cậu không muốn thê t.ử tương lai phải vì chuyện thông phòng mà ghen tuông buồn bã. Tuy nhiên, Ngụy Hành chỉ nói với Phụ vương lý do đầu tiên.
Ngụy Yến rất hài lòng. Nam t.ử háo sắc chưa chắc đã là không có tiền đồ, nhưng người có thể khắc chế d.ụ.c vọng chứng tỏ là kẻ đủ tự luật; có tự luật mới có thể tự cường. "Biết rồi, về đi con." Ngụy Hành mỉm cười cáo lui.
Ngụy Yến vào hậu viện tìm Ân Huệ, bảo nàng không cần bận tâm chuyện này nữa. Ân Huệ thở phào nhẹ nhõm, trong lòng nàng A Hành vẫn còn là một đứa trẻ mà thôi. Ân Huệ coi Ngụy Hành là trẻ con, nhưng Vĩnh Bình Đế lại thấy đám hoàng tôn lớn đều đã trưởng thành, đặc biệt là Đại lang.
Vì chuyện Hoàng tổ mẫu qua đời mà trì hoãn bấy lâu, hôn sự nhất định phải khẩn trương lo liệu. Tháng Chín, Vĩnh Bình Đế ban chỉ dụ tuyển chọn tú nữ, lệnh cho các gia đình quan viên từ thất phẩm trở lên trên khắp cả nước đưa các đích nữ có lứa tuổi phù hợp về kinh.
Vĩnh Bình Đế đưa ra ba yêu cầu đối với tú nữ: thân thể khỏe mạnh, dung mạo đoan tú, phẩm hạnh trang trọng. Tú nữ các nơi chia đợt tới Kim Lăng, đến giữa tháng Chạp cuối cùng cũng đông đủ.
Sau vòng sơ tuyển, họ được đưa vào cung để dạy bảo lễ nghi. Đại lang, Nhị lang, Tam lang, Tứ lang chắc chắn phải được chỉ hôn rồi, còn Ngũ lang... Vĩnh Bình Đế tới cung Hàm Phúc, hỏi Thuận Phi: "Qua năm mới Ngũ lang cũng mười bảy rồi, có muốn chọn cho nó một đứa không?"
Thuận Phi ngẫm nghĩ rồi bảo: "Thằng bé vẫn còn đang tuổi lớn mà, lão Tam tận hai mươi mới thành thân, cứ để Ngũ lang đợi thêm chút nữa đi ạ." Vĩnh Bình Đế vốn cũng không vội chỉ hôn cho Ngũ lang, thấy tổ mẫu nó đã nói vậy nên ngài đồng ý ngay.
Thuận Phi thầm cười đắc ý trong lòng. Nếu giờ chỉ hôn cho A Hành, tú nữ chỉ có bấy nhiêu, chắc chắn phải để các huynh lớn chọn trước. A Hành nhà bà tốt như vậy, việc gì phải chọn lại đồ thừa của người ta?
Đợi bốn người ca ca này thành thân xong, lần tuyển chọn sau A Hành sẽ là "Ngũ ca" đứng đầu hàng, có thể chọn trước tiên! Thuận Phi tuy không hiểu đại lý gì sâu xa, nhưng bà biết phải chọn cho cháu đích tôn cô nương tốt nhất, đẹp nhất!
Vài ngày sau tức phụ vào cung thỉnh an, Thuận Phi vẻ mặt hớn hở kể chuyện này cho nàng nghe, còn phân tích rõ đạo lý. Ân Huệ cười đáp: "Vẫn là nương thông minh nhất!" Đã biết lần tuyển tú này Công công không chỉ hôn cho con trai, cả nhà họ có thể yên tâm đón Tết rồi.
Không cần lo chuyện cưới xin của trưởng t.ử, cái Tết này Ân Huệ trải qua rất nhẹ nhàng, nàng còn nghe được từ chỗ Kỷ Tiêm Tiêm không ít chuyện về đợt tú nữ lần này.
Nhớ năm Cảnh Hòa thứ nhất, Công công mới đăng cơ, để ổn định lòng tin của nhóm danh môn thế gia cũ ở Kim Lăng, khiến họ không còn lo bị triều đình mới thanh toán, Công công đã đặc biệt tuyển chọn một đợt tú nữ từ các con em thế gia Kim Lăng để ban cho bốn người Hoàng t.ử làm Vương phi hoặc Trắc phi.
Tám năm trôi qua nhanh ch.óng, triều đình đã vững vàng. Lần chỉ hôn cho các hoàng tôn này, Vĩnh Bình Đế chỉ tuyển chọn tú nữ từ gia đình quan viên các địa phương. Các quan viên ở kinh thành muốn nhét nữ nhi vào cũng không có cơ hội.
Thậm chí, quan viên địa phương cũng có yêu cầu về phẩm cấp, chỉ lấy từ thất phẩm trở lên và dưới tam phẩm. Ân Huệ đoán, Công công đang đề phòng ngoại thích. "Muội xem, có phải Phụ hoàng nhìn chúng ta không thuận mắt, cảm thấy nữ nhi thế gia đều không ổn không?"
Khi không có nha hoàn, Kỷ Tiêm Tiêm trước mặt Ân Huệ luôn chẳng ngại nói thẳng, trong lời nói lộ rõ vẻ u uất.