Trọng Sinh Hào Môn: Cả Nhà Nghe Tiếng Lòng, Vả Mặt Người Mẹ Độc Ác

Chương 1



Ngạt thở.

Bóng tối đặc quánh cùng cảm giác thiếu dưỡng khí trầm trọng là thứ đầu tiên Mộ Tiểu Tiểu cảm nhận được khi ý thức dần hồi phục. Xung quanh cô là mùi t.h.u.ố.c sát trùng thoang thoảng xen lẫn hương hoa ly đắt tiền. Cơ thể cô mềm nhũn, ướt át và nhỏ bé đến mức đáng thương. Cô cố gắng vung vẩy tay chân để phản kháng, nhưng những gì cô làm được chỉ là những cái cựa quậy yếu ớt như một con bọ nhỏ đang giãy giụa giữa vũng lầy.

Mộ Tiểu Tiểu mang theo ký ức của một thiên tài kiệt xuất mà trọng sinh. Cô biết rõ mình vừa trải qua quá trình chào đời đầy đau đớn để trở thành đại tiểu thư của tập đoàn Mộ Thị lừng lẫy Kinh Thị. Nhưng chưa kịp tận hưởng niềm vui sướng của một kẻ ngậm thìa vàng, t.ử thần đã kề sát tận cổ.

Bởi vì ngay lúc này đây, một chiếc gối lụa mềm mại nhưng nặng trĩu đang ấn c.h.ặ.t xuống khuôn mặt đỏ hỏn của cô.

Người đang cầm chiếc gối đó, không ai khác, chính là mẹ ruột của cô - Tư Niệm.

Qua khe hở nhỏ nhoi của chiếc gối bị xô lệch, Mộ Tiểu Tiểu nhìn thấy khuôn mặt thanh tú, yếu ớt thường ngày của Tư Niệm nay lại méo mó, vặn vẹo trong một nụ cười tàn độc đến rợn người. Đôi mắt ả vằn lên những tia m.á.u của lòng tham không đáy, đôi bàn tay sơn móng đỏ ch.ót đang dùng sức ghì c.h.ặ.t xuống.

"Đừng trách mẹ, con gái yêu." Giọng Tư Niệm thì thầm, êm ái như một lời ru nhưng lại lạnh lẽo như nọc độc của loài rắn lục. "Sự ra đời của mày là vật cản lớn nhất của tao. Chỉ khi mày c.h.ế.t đi vì 'suy hô hấp bẩm sinh', 20% cổ phần cốt lõi kia mới rơi vào tay tao và anh Kiến Nhân. Yên tâm đi, mẹ sẽ khóc thương mày thật nhiều trước mặt bố mày."

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c bé xíu, trái tim Mộ Tiểu Tiểu đập điên cuồng. Sự phẫn nộ tột cùng bùng lên như một ngọn núi lửa.

[Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m! Bổn tiểu thư vừa mới chuyển sinh, còn chưa kịp mở mắt nhìn đời đã bị con mụ độc phụ này mưu sát!]

Tiếng thét trong tâm trí Mộ Tiểu Tiểu vang lên đầy tuyệt vọng và uất hận. Cơ thể trẻ sơ sinh hoàn toàn bất lực, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng rên rỉ nghẹn ứ trong cổ họng bị chèn ép.

[Mộ Quân! Ông bố tổng tài ngốc nghếch của tôi ơi! Bố mà còn đứng ngoài cửa làm màu nữa là mất luôn đứa con gái ruột duy nhất này đấy! Mụ vợ yêu quý của bố đang định g.i.ế.c con để cướp 20% cổ phần cốt lõi đem đi nuôi thằng gian phu Trần Kiến Nhân kìa! Cứu con!!!]

Cùng lúc đó, bên ngoài hành lang khu VIP của Bệnh viện Đa khoa Tư nhân Kinh Thị.

Mộ Quân, người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả Kinh Thị, vị Chủ tịch trẻ tuổi đầy quyền uy của tập đoàn Mộ Thị, đang đứng tựa lưng vào bức tường lát đá cẩm thạch. Bộ âu phục may đo thủ công đắt tiền hơi nhăn lại, cà vạt được nới lỏng cho thấy sự căng thẳng tột độ của anh trong suốt mấy tiếng đồng hồ vợ ở trong phòng sinh.

Khi y tá bế đứa trẻ ra cho anh nhìn mặt lần đầu, trái tim lạnh lẽo của vị tổng tài bá đạo dường như tan chảy. Nhưng Tư Niệm lại thóp má rơi lệ, nói rằng muốn được ôm ấp con gái một lúc trong không gian yên tĩnh, yêu cầu toàn bộ y bác sĩ lùi ra ngoài. Vì quá xót vợ, Mộ Quân đã đồng ý, tự mình đứng canh gác ngoài cửa phòng bệnh để đảm bảo không ai làm phiền khoảnh khắc thiêng liêng của hai mẹ con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đột nhiên, một giọng nói non nớt, lanh lảnh nhưng chứa đầy sự phẫn nộ và châm biếm vang lên thẳng vào đại não anh.

[Khốn khiếp! Ngạt thở quá! Cái gối này nặng quá! Mộ Quân, bố bị mù rồi sao? Vợ bố đang cắm sừng bố, giờ lại muốn g.i.ế.c con ruột của bố đây này!]

Mộ Quân giật mình, ánh mắt sắc lạnh như chim ưng lập tức quét một vòng hành lang vắng ngắt. Trừ hai tên vệ sĩ đứng cách đó mười mét, không có bất kỳ ai khác. Giọng nói trẻ con đó phát ra từ đâu? Hơn nữa, nội dung của nó lại mang tính công kích trực diện vào những người anh yêu thương nhất.

"Ai đang nói năng hàm hồ?" Mộ Quân gầm nhẹ trong cổ họng, bàn tay vô thức nắm c.h.ặ.t lại.

[Hàm hồ cái đầu bố ấy! Là con đây! Đứa con gái ruột đang bị nghẹt thở đến tím tái trong phòng sinh đây!] Giọng nói kỳ lạ kia lại vang lên, lần này mang theo sự đau đớn, gấp gáp và một luồng cảm xúc tuyệt vọng truyền thẳng vào hệ thần kinh của Mộ Quân. [Bố tưởng ả ta đuổi bác sĩ ra ngoài là để ôm ấp tình mẫu t.ử sao? Ả đang dùng gối lụa đè c.h.ế.t con! Ả và thằng khốn Trần Kiến Nhân đã lên kế hoạch từ trước, chỉ chờ con c.h.ế.t là lấy cớ đau buồn để chiếm đoạt quỹ tín thác! Bố vào cứu con nhanh lên!!!]

"Trần Kiến Nhân?" Đồng t.ử Mộ Quân đột ngột co rút. Đó là gã Giám đốc bộ phận đầu tư, người mà Tư Niệm luôn coi là "anh trai kết nghĩa" và liên tục tiến cử để anh cất nhắc.

Sự nghi ngờ vốn luôn bị lý trí đè nén bấy lâu nay trong lòng vị Chủ tịch Mộ Thị bỗng chốc bùng nổ. Không thể nào có sự trùng hợp kỳ lạ đến vậy. Dù giọng nói trong đầu có là ảo giác hay ma quỷ, bản năng của một người cha và sự nhạy bén của một con sói đầu đàn trên thương trường đã thôi thúc Mộ Quân hành động.

"Rầm!"

Không chần chừ thêm một phần nghìn giây, Mộ Quân nhấc chân, dùng toàn bộ sức lực đạp tung cánh cửa gỗ sồi nguyên khối của phòng bệnh VIP. Âm thanh chát chúa vang lên x.é to.ạc không gian tĩnh lặng, bản lề cửa đứt gãy, cánh cửa đập mạnh vào tường tạo ra một cơn chấn động.

Cảnh tượng đập vào mắt Mộ Quân khiến m.á.u trong huyết quản anh như đông cứng lại, sau đó lập tức sôi sục thành một ngọn lửa địa ngục.

Trên chiếc giường bệnh xa hoa, Tư Niệm đang nhoài người tới trước, hai tay ấn c.h.ặ.t chiếc gối lụa màu trắng tinh khôi xuống vị trí trung tâm, nơi đứa trẻ sơ sinh đang nằm. Khi cánh cửa đổ ập xuống, ả ta giật nảy mình, đôi tay hoảng hốt buông thõng, chiếc gối trượt sang một bên, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn đang dần chuyển sang màu tím tái vì thiếu oxy của Mộ Tiểu Tiểu.

Đứa trẻ yếu ớt há miệng thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, đôi mắt đen láy như hạt nhãn ngập nước mở to, cố gắng bám víu lấy sự sống mỏng manh.

"Tiểu Tiểu!"

Mộ Quân gầm lên như một con dã thú bị cướp mất con non. Chỉ với hai sải chân, anh đã lao đến bên giường bệnh, gạt phăng Tư Niệm ngã nhào xuống nệm. Bàn tay to lớn, vững chãi của anh cẩn thận nhưng run rẩy bế thốc sinh linh bé bỏng lên, vỗ nhẹ vào lưng cô bé.