"Oa... oa... oa..." Mộ Tiểu Tiểu rốt cuộc cũng hít được một ngụm không khí trong lành, lập tức bật khóc nức nở.
Nhưng trong thâm tâm cô bé, một tràng c.h.ử.i thề sảng khoái lại vang lên vang dội:
[Má nó, xém chút nữa là phải đi đầu t.h.a.i lần nữa rồi! Cũng may ông bố này còn chưa ngốc đến mức vô phương cứu chữa. Đúng là tổng tài bá đạo, đạp cửa ngầu bá cháy!]
Nghe thấy giọng nói đắc ý đó lại vang lên trong đầu mình, trái tim đang treo lơ lửng của Mộ Quân cuối cùng cũng hạ xuống. Đôi mắt sắc lạnh của anh dịu lại đi vài phần khi nhìn đứa con gái đỏ hỏn đang rúc vào vòm n.g.ự.c rộng lớn của mình. Anh không biết hiện tượng kỳ lạ này gọi là gì, nhưng anh chắc chắn một điều: con gái anh là một tồn tại đặc biệt, và anh có thể nghe được tiếng lòng của nó!
Xác nhận con gái đã an toàn, Mộ Quân từ từ quay đầu lại. Ánh mắt dịu dàng dành cho Mộ Tiểu Tiểu ngay lập tức biến thành hàng ngàn lưỡi d.a.o sắc lẹm, găm thẳng vào người phụ nữ đang co rúm trên giường.
Tư Niệm lúc này đã hoàn hồn. Vốn là một kẻ diễn kịch lão luyện, ả nhanh ch.óng thay đổi nét mặt. Nước mắt lã chã rơi xuống như mưa rào mùa hạ, khuôn mặt trắng bệch ra vẻ vô cùng hoảng sợ và oan uổng. Ả bò tới, đưa tay định níu lấy vạt áo của Mộ Quân.
"Anh... anh Quân... anh làm sao vậy? Anh làm em sợ quá..." Tư Niệm nức nở, giọng nói run rẩy đầy đáng thương. "Lúc nãy con bé bị ọc sữa, em luống cuống quá nên định lấy gối kê cao đầu cho con, lỡ tay làm rơi trúng mặt con bé... Em thật sự không cố ý mà... Anh mau đưa con cho em bế một chút đi, em xót con quá..."
Nói rồi, ả đưa hai tay ra, làm ra vẻ một người mẹ hiền từ đang đau đớn tột cùng vì sự cố ngoài ý muốn. Nếu là Mộ Quân của mười lăm phút trước, có lẽ anh đã bị dáng vẻ yếu đuối, t.h.ả.m thương này lừa gạt. Anh sẽ nhẹ nhàng ôm ả vào lòng, an ủi rằng đó chỉ là tai nạn.
Nhưng hiện tại, mọi sự giả tạo của Tư Niệm trong mắt anh chỉ là một màn tấu hài rẻ tiền và buồn nôn.
[Ọc sữa cái mả tổ nhà cô! Cô ấn gối xuống mặt tôi suốt ba phút đồng hồ, dùng hết sức bình sinh để đè, thế mà gọi là lỡ tay rơi trúng à?]
Tiếng lòng của Mộ Tiểu Tiểu lại vang lên the thé trong đầu Mộ Quân, kèm theo đó là sự khinh bỉ tột độ.
[Bố ơi, đừng có tin lời mụ rắn độc này! Cô ta diễn sâu thế thôi chứ lúc nãy vừa lẩm bẩm nguyền rủa tôi mau c.h.ế.t đi để cô ta và gian phu được sung sướng đấy! Bố mau lật cái gối lụa kia lên! Cái điện thoại cô ta dùng để liên lạc với Trần Kiến Nhân giấu ngay dưới đó kìa! Trong đó đầy rẫy tin nhắn bọn chúng gọi nhau là 'chồng yêu, vợ yêu', còn bàn mưu tính kế tẩu tán tài sản của Mộ Thị nữa! Mật khẩu mở máy là 0908, ngày sinh của thằng chả đó!]
Đồng t.ử Mộ Quân co rút kịch liệt. Sát khí bùng phát từ người anh khiến nhiệt độ trong phòng VIP dường như giảm xuống âm độ.
Anh lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm tay nhơ nhớp của Tư Niệm. Ánh mắt anh không chứa một tia ấm áp, chỉ có sự lạnh lẽo đến thấu xương.
"Kê cao đầu? Bằng cách ấn gối che kín mũi miệng con bé?" Giọng Mộ Quân trầm thấp, từng chữ thốt ra như những tảng băng nện xuống sàn nhà. "Tư Niệm, cô diễn đủ chưa?"
Tư Niệm chột dạ, sống lưng truyền đến một cơn ớn lạnh. Ả chưa bao giờ thấy Mộ Quân nhìn mình bằng ánh mắt đáng sợ như vậy. Từ khi kết hôn đến nay, anh luôn chiều chuộng, dung túng cho mọi yêu sách của ả. Ngay cả việc ả đề bạt Trần Kiến Nhân vào công ty, anh cũng không nói hai lời. Tại sao hôm nay, chỉ vì một "sự cố nhỏ" mà anh lại tỏ ra tuyệt tình đến thế?
"Anh Quân... anh không tin em sao? Em là mẹ ruột của con bé mà! Sao em có thể hại nó được chứ?" Tư Niệm tiếp tục khóc lóc, cố gắng vớt vát lại hình tượng.
Mộ Quân không thèm trả lời. Anh ôm c.h.ặ.t Mộ Tiểu Tiểu bằng một tay, tay còn lại vươn tới, dứt khoát lật tung chiếc gối lụa mà Tư Niệm vừa dùng để mưu sát con mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Xoẹt.
Bên dưới lớp nệm trắng muốt, một chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất nằm chỏng chơ. Lớp vỏ ốp lưng màu hồng nhạt phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc điện thoại, đồng t.ử Tư Niệm giãn to, mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Tim ả như ngừng đập.
"Không! Trả lại cho em!" Tư Niệm hét lên thất thanh, quên mất cả việc giả vờ yếu đuối, điên cuồng lao tới định cướp lấy chiếc điện thoại.
Nhưng Mộ Quân đã nhanh hơn một bước. Anh lùi lại, vung tay hất mạnh ả ngã văng trở lại giường bệnh. Sự chật vật, hoảng loạn cùng cực của ả lúc này chính là lời thú tội rõ ràng nhất.
Mộ Quân cầm chiếc điện thoại trên tay. Màn hình tối đen yêu cầu nhập mật mã.
Trong đầu anh văng vẳng dãy số mà con gái vừa nhắc đến. 0908. Sinh nhật của Trần Kiến Nhân.
Khóe môi Mộ Quân nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Một tay anh dịu dàng vỗ về Mộ Tiểu Tiểu, tay kia thuần thục lướt trên màn hình.
Số 0. Số 9. Số 0. Số 8.
"Tít."
Chiếc điện thoại được mở khóa trót lọt. Giao diện tin nhắn vẫn còn đang mở sẵn ở cuộc trò chuyện gần nhất. Cái tên hiển thị trên cùng là "Anh Kiến Nhân".
Mộ Quân cúi xuống, đôi mắt chim ưng lướt nhanh qua những dòng tin nhắn chướng mắt đang hiển thị rành rành trên màn hình.
Trần Kiến Nhân: [Bảo bối, xong việc chưa? Anh đang đợi ở hầm để xe. Chỉ cần con ranh đó tắt thở, 20% cổ phần tự động chuyển vào quỹ thừa kế của em. Lúc đó chúng ta sẽ cao chạy xa bay.]
Tư Niệm: [Đang làm đây, con ranh này dai sức quá. Anh cứ chuẩn bị sẵn hồ sơ tẩu tán quỹ đen đi, lão ngốc Mộ Quân sẽ không nghi ngờ gì đâu. Lão ta yêu em đến mù quáng rồi.]
Trần Kiến Nhân: [Nhanh tay lên vợ yêu, anh nhớ em c.h.ế.t mất.]
Không khí trong phòng sinh VIP đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức bức người. Tiếng hít thở gấp gáp của Tư Niệm vang lên đầy sợ hãi. Ả run rẩy lùi về phía đầu giường, hai tay ôm lấy đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đang đứng sừng sững giữa phòng.
Mộ Tiểu Tiểu nằm ngoan ngoãn trong vòng tay vững chãi của cha, đôi mắt to tròn lém lỉnh chớp chớp.
[Wow, bố đọc tin nhắn mà mặt không đổi sắc luôn kìa. Đẳng cấp tổng tài có khác! Đọc đi bố, đọc kỹ vào để biết mụ vợ thanh mai trúc mã của bố cắm cho bố cái sừng dài cỡ nào. Giờ thì bố tính sao đây? Khóc lóc đau khổ hay là vả mặt cho mụ ta không ngóc đầu lên nổi? Bổn tiểu thư đề nghị phương án hai nhé!]